Phía Bắc Có Hoa Nở - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-02-21 06:14:49
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng lúc , Tiêu Vân Lan lúc đang trút giận vô cớ lên ám vệ…
Hắn trầm mặt, túm lấy ám vệ chất vấn: “Chúc Thanh Hoan chẳng xưa nay ái mộ cô ? Nàng thể tự nguyện hòa ? Nàng Bắc Địch nguy hiểm bậc nào ? Nàng sợ nuốt đến xương cốt cũng chẳng còn ?”
Ám vệ run rẩy, dám thật, chỉ trái lòng đáp: “Thuộc hạ .”
Tiêu Vân Lan cũng thật sự trông đợi ám vệ thể đưa câu trả lời hữu dụng.
Hắn mạnh tay hất văng ám vệ, một chưởng nặng nề giáng xuống bàn bên cạnh, gần như trong chớp mắt, chiếc bàn vỡ thành bốn năm mảnh.
“Hừ.”
Đáy mắt đỏ ngầu, chỉ lạnh lùng khẽ một tiếng: “Chúc Thanh Hoan, cô nàng ái mộ cô, vì ghen cô đối với Minh Nguyệt, nhất thời hồ đồ mới chọn hòa , cô chờ ngày nàng hối hận về cầu cứu!”
Ngay đó, Tiêu Vân Lan liếc ám vệ một cái, hạ lệnh: “Theo dõi bên Chúc Thanh Hoan, nếu nàng hối hận cầu cứu, liền tìm một nữ nhân thế nàng, cứu nàng trở về, coi như trả ân cứu mạng nàng dành cho cô.”
“Đến khi , ân tình giữa cô và nàng coi như xóa bỏ, cô thể vướng bận mà nghênh cưới Minh Nguyệt.”
“Tuân lệnh.”
Ám vệ cúi đầu đáp, trong lòng khỏi thầm nghĩ.
“Đại tiểu thư Chúc gia trông giống nhất thời ghen tuông bốc đồng, nếu nàng sớm điện hạ vẫn luôn che giấu phận ở bên cạnh nàng, nàng còn thể ái mộ điện hạ ?”
“Vì điện hạ, nàng thương bao , chịu bao nhiêu tủi nhục, nếu nàng hết chuyện, còn cầu cứu? Chỉ sợ gả tới Bắc Địch mới là giải thoát…”
Dẫu cũng chỉ là ám vệ, dù trong lòng nghĩ nhiều đến cũng dám thẳng với Thái t.ử điện hạ.
Suy nghĩ của chủ t.ử thứ thể lay chuyển.
Tiêu Vân Lan chờ liền mấy ngày, nhận bất cứ tin tức nào từ Chúc Thanh Hoan. Nàng hề ý cầu cứu .
Tính thời gian, Chúc Thanh Hoan hẳn đến Bắc Địch, cùng Bắc Địch quân chủ thành hôn.
Nàng truyền tin cầu cứu, nghĩa là nàng thật sự gả cho Bắc Địch vương!
Nàng hề hối hận, cũng chút cam lòng, nàng thật sự gả cho khác!
Hiểu rõ hiện thực , trong lòng Tiêu Vân Lan vô cùng khó chịu.
Một cỗ chua xót dày đặc gần như nuốt chửng , ép đến mức thở nổi.
Ngực đ /au âm ỉ dày đặc, kịch liệt, nhưng cảm giác tồn tại vô cùng rõ ràng, khiến thể xem nhẹ.
Sau khi hít sâu mấy , Tiêu Vân Lan đưa tay day nhẹ mi tâm, nghiến răng dứt khoát ném hết chuyện liên quan đến Chúc Thanh Hoan đầu.
Nếu nàng điều như , cũng cần tiếp tục vì nàng mà bận lòng.
Hắn ngược xem nàng rốt cuộc đến khi nào mới chịu hối hận!
13
Thế nhưng sang ngày hôm , Tiêu Vân Lan rốt cuộc vẫn nhịn hỏi ám vệ: “Ám vệ phái tới Bắc Địch truyền tin về ? Hôm nay Chúc Thanh Hoan hối hận ?”
Ám vệ run rẩy lắc đầu.
“Điện hạ, Chúc đại tiểu thư chẳng những hối hận, còn ở cùng Bắc Địch vương hòa hợp, từng nhắc tới ngài dù chỉ một …”
Nói đến mấy chữ cuối, thanh âm của ám vệ càng lúc càng nhỏ, nhỏ như tiếng muỗi vo ve, gần như thấy.
Tiêu Vân Lan vẫn rõ ràng.
Hắn trầm mặt, chiếc chén sứ trong tay bóp vỡ vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phia-bac-co-hoa-no/chuong-8.html.]
“Hừ! Không cần để ý tới nàng, sớm muộn gì nàng cũng hối hận!”
Lời tuy , vẫn phái tới khuyên Chúc Thanh Hoan.
Hắn chỉ là thấy nàng Bắc Địch vương hành hạ mà thôi.
Tiêu Vân Lan cố tự nhủ như thế.
Sau đó liếc đám thái giám khiêng sính lễ tiến , trong mắt thoáng hiện vẻ hài lòng.
Tên thái giám đầu cung kính hành lễ: “Thái t.ử điện hạ, sính lễ đưa tới Chúc gia nhị tiểu thư đầy đủ, hôm nay Chúc gia nhị tiểu thư sẽ nghị thứ hai, đến lúc nên .”
Tiêu Vân Lan tùy ý gật đầu, đối diện gương đồng xác nhận y phục gì sai sót, lúc mới lên xe ngựa.
Hắn còn hờ hững ném một câu: “Chuyện phá hỏng hôn sự định của Minh Nguyệt khá, trọng thưởng.”
“Đa tạ Thái t.ử điện hạ!”
Thái giám lập tức tít mắt, liên tục tạ ơn.
Hắn chẳng qua chỉ đến từng nhà một chào hỏi, rằng Chúc nhị tiểu thư là quý nhân để mắt tới, bọn họ liền hiểu ý, dứt hẳn tâm tư tiếp tục thương lượng hôn sự với Chúc gia.
Vì thế mới nghị thứ hai .
Nếu chuyện như còn nữa thì mấy, thể ban thưởng như thế, Thái t.ử điện hạ để mắt tới.
Tiêu Vân Lan vốn chẳng để tâm đến suy nghĩ của thái giám, chỉ mang theo sính lễ như nước chảy thành dòng đến Chúc gia.
Những gia tộc khác cũng đến nghị thấy cảnh , ai nấy đều tự thẹn bằng.
“Thái t.ử điện hạ đích đến cầu cưới Chúc nhị tiểu thư, chúng nào còn dám tranh với Thái t.ử điện hạ!”
“Chẳng , sớm Thái t.ử điện hạ sẽ đến, chúng tới , thật đáng tiếc, giành mối lương duyên thế .”
Còn nhịn hạ giọng bàn tán về Chúc Minh Nguyệt.
“Chúc Minh Nguyệt chỉ là thứ nữ, thật sự xứng với vị trí Thái t.ử phi ? Đích xuất đại tiểu thư Chúc Thanh Hoan hòa , nàng một thứ nữ dựa mà may mắn đến ?”
“Ngươi đấy thôi, đại tiểu thư hòa , nhị tiểu thư ngày ngày ở bên cạnh Chúc đại tướng quân, tướng quân tự nhiên dồn hết sủng ái cho nàng, thứ của Chúc gia chẳng đều rơi tay phu quân của nhị tiểu thư ?”
“Nhị tiểu thư ở tay đại tiểu thư sống cũng dễ dàng gì, về cuối cùng cũng thể hưởng phúc.”
Tiêu Vân Lan phớt lờ lời nghị luận, tiến đến mặt Chúc đại tướng quân cầu cưới Chúc Minh Nguyệt.
“Chúc đại tướng quân, Bạch di nương, Chúc gia nhị tiểu thư tính tình ôn hòa, hiền lương thục đức, thể quản gia an thất, hôm nay Tiêu Vân Lan đặc biệt đến cầu cưới Chúc gia nhị tiểu thư Chúc Minh Nguyệt Thái t.ử phi, nhất định sẽ chăm sóc Minh Nguyệt suốt đời, mong hai vị chấp thuận.”
Từ tới nay, luôn che mặt xuất hiện với phận ám vệ, đây là đầu tiên quang minh chính đại bước Chúc gia để cầu cưới, trong lòng khó tránh khỏi vài phần thấp thỏm.
Chỉ là nghĩ đến tình nghĩa từng qua , tin rằng Minh Nguyệt hẳn sẽ quá mức kinh hoảng.
Thấy Thái t.ử điện hạ đích tới cầu , Bạch di nương mừng đến nở nụ rạng rỡ, ngay cả Chúc đại tướng quân vốn nghiêm nghị cũng giấu ý nơi khóe môi.
“Tốt! Tốt lắm!”
“Thái t.ử điện hạ, từ nay về Minh Nguyệt xin giao cho ngài chăm sóc, con bé tính tình nhút nhát, nhu nhược, là chúng dạy dỗ chu , mong ngài bao dung, chọn chỉ bảo để nó thể trở thành một Thái t.ử phi xứng chức.”
Ông sang sảng mấy tiếng, đồng thời dùng ánh mắt hiệu cho Bạch di nương.
Bạch di nương lập tức niềm nở dẫn Tiêu Vân Lan cùng đoàn tiến về hậu viện.
“Thái t.ử điện hạ, tuy cha chúng gật đầu, nhưng rốt cuộc vẫn nên để Minh Nguyệt tự gặp qua.”
“Chỉ là ngài phong tư như rồng như phượng thế , Minh Nguyệt nhất định sẽ nguyện ý gả cho ngài.”