Phệ Trùng - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:54:17
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Đêm đó, mơ thấy bụng phình lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Sau một cơn đau dữ dội, vô con sâu thịt chui từ hạ thể…
hét lên tỉnh giấc, giường thở hổn hển như con cá mắc cạn.
Bỗng cảm thấy cơ thể gì đó bất thường. Vội vén chăn lên lập tức toát mồ hôi lạnh.
Bụng … cũng phồng lên!
từng chạm trứng sâu, …
Đột nhiên nhớ tới bát nước bác cả đưa tối qua, tim liền lạnh buốt.
Rất nhiều chuyện lúc đều thông suốt.
Bác cả tiên đổ hết tội lên Trương Đào để mất cảnh giác, để uống bát nước trứng sâu. Như , bác thêm một con phệ trùng, trừ khử .
là một kế độc!
Lúc còn tâm trí nghĩ vì bác cả trở nên điên cuồng đến thế. Việc cấp bách là giải quyết thứ trong bụng.
nhớ tới t.h.u.ố.c tẩy giun bà nội từng cho uống khi còn nhỏ. Nhân lúc bác cả về, lập tức chạy .
May mà nhà bà nội xa, và trong ngăn kéo tìm mấy viên t.h.u.ố.c gói giấy.
Cũng mặc kệ hết hạn , nuốt ngay.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Vài phút , bụng bắt đầu đau dữ dội.
Ban đầu chỉ một chỗ, lan khắp .
đau đến lăn lộn sàn, cảm giác như ngũ tạng đang rơi xuống, như một thanh sắt cứng đ.â.m cơ thể khuấy tung.
Cuối cùng cũng hiểu vì những phụ nữ dám đến bệnh viện phá bỏ.
Có lẽ họ tự thử đau đến mức sống bằng c.h.ế.t, đành bỏ cuộc.
Ngay khi tưởng sẽ đau đến c.h.ế.t, một giọng quen thuộc kéo trở tỉnh táo.
“Thiến Thiến, mau tỉnh !”
Trương Đào đỡ dậy.
gần như dựa hẳn .
Vì đau, tầm dần mờ , nhưng vẫn lờ mờ thấy vết m.á.u khô lưng .
Anh thương là vì cứu , thể hại thêm nữa.
“Anh mau , đừng quan tâm .”
“Ngốc , thể mặc kệ em ?” - Trương Đào .
“Dù … còn cưới em vợ mà!”
nhớ hồi nhỏ từng đuổi theo gọi “vợ ơi”, khóe môi miễn cưỡng cong lên.
“Nếu chúng thật sự trốn , em sẽ cho một cơ hội theo đuổi.”
“Vậy quyết định thế nhé.”
Giây tiếp theo, rơi vòng tay ấm áp của .
“Anh đưa em rời khỏi đây.”
Cơn đau khiến liên tục ngất . Lần cuối mơ hồ mở mắt, thấy và Trương Đào vây giữa một đám dân làng.
Ai nấy đều cầm v.ũ k.h.í, ánh mắt hung dữ.
Họ ép Trương Đào đặt xuống, tuyên bố trừ khử “tà vật”.
Ngoài vòng , thấy bác cả.
Bề ngoài ông đổi, nhưng ánh mắt âm trầm khiến ông như biến thành một con khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phe-trung/chuong-5.html.]
Trương Đào sống c.h.ế.t chịu buông . Khi hai bên đang giằng co, bác cả cất giọng:
“Vậy thì đừng tha cho đứa nào hết. Chỉ cần g.i.ế.c chúng, nhà các sẽ cứu!”
Dân làng , siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í, bắt đầu tiến tới.
Trước khi mất ý thức, Trương Đào thì thầm bên tai:
“Đừng sợ, sẽ bảo vệ em.”
17
tỉnh trong bệnh viện, nơi chờ đợi là một tin và một tin .
Tin là con sâu trong bụng bác sĩ phẫu thuật lấy . May mắn là trứng sâu tồn tại trong cơ thể lâu, nên gây tổn hại thể phục hồi.
Những phụ nữ trong làng hại cũng lượt cứu chữa. Bác cả và đám dân làng cố ý gây thương tích đều cảnh sát khống chế.
Tin là… Trương Đào c.h.ế.t. Để bảo vệ , c.h.é.m đến mức m.á.u thịt bê bết.
May mà báo cảnh sát từ , nếu lẽ cũng mất mạng tại chỗ.
“Cho hỏi riêng tư một chút, hai là yêu ?” Một nữ cảnh sát tò mò hỏi.
nhớ tới lời hẹn với Trương Đào, sống mũi lập tức cay xè.
cúi đầu, để mặc nước mắt rơi xuống tấm ga trắng tinh.
Một lúc lâu mới nghẹn ngào :
“Vâng… chúng mới quen lâu.”
18
Dưới sự dẫn đường của cảnh sát, gặp bác cả.
Chỉ mấy ngày gặp mà ông dường như già cả chục tuổi.
“Đến gì? Muốn xem thành trò ?”
Trên gương mặt bác cả giờ còn chút hiền lành nào của .
Khóe miệng trễ xuống, ánh mắt như lưỡi d.a.o hung ác lạnh lẽo.
“Tại ?” chỉ hỏi một câu.
Bác cả nghiêng về phía , chăm chú mặt , khóe môi nhếch lên thành một nụ khinh miệt.
“Mày đúng là giống hệt cha mày cùng một gương mặt khiến buồn nôn.”
“Biết vì cha mày c.h.ế.t sớm ? Là ông trời chịu nổi đấy! Có câu gì nhỉ loại đê tiện thì tự trời thu! Ha ha!”
siết c.h.ặ.t nắm tay, nhưng cũng ông đang cố chọc giận .
càng để ông toại nguyện.
mỉm : “Chẳng bác hận cha vì ông cướp mất cơ hội học của bác ?”
“Bác còn hận bà nội thiên vị cùng là con mà chỉ cha lên thành phố học, còn bác ở nông.”
“ vì .”
“Vì bà nội sớm nhận bác vốn năng khiếu học hành. Thiên phú bằng cha , đầu óc cũng thông minh bằng, định sẵn chẳng nên chuyện lớn.”
“Mày láo!” Bác cả kích động bật dậy.
Nếu tấm kính ngăn giữa chúng , e rằng lúc ông lao tới c.ắ.n đứt cổ .
Sau mới hiểu vì ông kích động đến . Bởi trong vô tình, chạm phần u tối và yếu đuối nhất sâu trong lòng ông .
19
Hôm đó, bác cả đang kích động nên quản ngục đưa . Từ phía cảnh sát, cũng bộ sự thật.
Năm xưa, bác cả hề tự nguyện bỏ học.