Phệ Trùng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:52:44
Lượt xem: 49

Trước lúc lâm chung, bà nội dặn cẩn thận với bác cả.

 

từ nhỏ mồ côi cha , bác cả đối xử với chẳng khác nào con ruột.

 

từng cho rằng lời bà nội chỉ là lời mê sảng của sắp c.h.ế.t.

 

Cho đến đêm thất đầu của bà, phát hiện bí mật bác cả.

 

Và điều đó… trở thành cơn ác mộng theo suốt cả đời.

 

1

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Bà nội vốn luôn khỏe mạnh, mà đột ngột ngã bệnh.

 

Nhận điện thoại của bác cả, vội từ thành phố chạy về, kịp gặp bà cuối.

 

Trước khi qua đời, bà nội bảo ngoài, nắm c.h.ặ.t t.a.y thì thào:

 

“Cháu ngoan… cẩn thận với bác cả của con.”

 

chẳng hiểu gì, hỏi : “Bà nội, bác cả ạ?”

 

“Nó… nó…”

 

Bà nội trợn mắt, bàn tay khô gầy chỉ ngoài cửa sổ. 

 

theo hướng đó, chỉ thấy cây hòe lớn đang lay động trong gió.

 

Khi đầu , bà nội trút thở cuối cùng.

 

Về mới , thứ bà nội chỉ cây hòe , mà là cái giếng gốc cây.

 

Nơi đó che giấu một bí mật dơ bẩn.

 

2

 

Ngày bà nội mất, tuyết rơi trắng trời, tầm mắt cũng chỉ là một màu trắng xóa.

 

suốt cả ngày, gần như ăn uống gì. 

 

Đến chiều tối, bác cả bưng tới hai bát mì nước trong.

 

Chúng cạnh , lặng lẽ ăn.

 

Ăn vài miếng mới phát hiện chỉ bát của trứng.

 

Trong lòng khỏi chua xót.

 

Nhà bác cả chẳng khá giả gì, hơn ba mươi tuổi mới cưới vợ, ngày thường trứng là món hiếm. 

 

Bác cả đối với thật sự .

 

Nhớ lời bà nội lúc c.h.ế.t, cũng để tâm.

 

mồ côi từ nhỏ, bác cả đối đãi với như cha ruột, thể hại

 

Có lẽ chỉ là lời mê sảng của hấp hối thôi.

 

“Hiểu Hiểu, khi mất bà nội gì với con ?” - Bác cả đột nhiên hỏi.

 

Sợ bác cả suy nghĩ nhiều, bèn dối:

 

“Không ạ, chỉ dặn con chăm sóc bản cho .”

 

Bác cả gật đầu, trong mắt dâng lên một tầng nước:

 

“Haiz, cả đời khổ quá…”

 

“Hiểu Hiểu, con cứ ở thêm vài ngày, đợi qua thất đầu của bà hẵng .”

 

“Thiếu gì thì cứ hỏi thím con.”

 

Thấy bác cả , mắt cũng đỏ theo. Sợ nước mắt rơi bát, vội dậy tìm giấy.

 

Ngay khoảnh khắc , trong chiếc gương đầu giường, thoáng thấy mặt bác cả chợt hiện lên một nét u ám.

 

Tim khẽ run. khi chỗ , gương mặt bác cả ngoài nỗi đau buồn thì chẳng còn gì khác.

 

Chẳng lẽ… là hoa mắt nhầm ?

 

3

 

Buổi tối, sang mượn thím cả một cục xà phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phe-trung/chuong-1.html.]

 

Đã gần hai năm về, thím cả trông gầy nhiều, sắc mặt xám, qua là tình trạng chẳng chút nào.

 

Thím cả nắm tay , thật kỹ, lau khóe mắt, lẩm bẩm:

 

“Hiểu Hiểu, con bé ngày nào giờ thành thiếu nữ .”

 

Bác cả bước tới, khoác thêm áo cho thím.

 

“Trời lạnh , đừng để cảm lạnh.”

 

Thím vỗ nhẹ tay bác cả, hai mỉm .

 

Nhìn cảnh họ quan tâm , trong lòng thấy ấm áp hơn vài phần.

 

Bác cả tuy nghèo, nhưng giống mấy đàn ông thô kệch trong làng. Bác cực kỳ thương thím, việc nặng gì cũng cho thím .

 

Giờ thím đang mang thai, bác cả càng dịu dàng chăm sóc hơn.

 

“Em đói , xuống bếp cho em quả trứng chần nhé.” Thím nhẹ giọng .

 

Sau khi bác cả , cái bụng tròn căng của thím, tò mò đưa tay chạm thử.

 

“Thím ơi, thím mới m.a.n.g t.h.a.i lâu mà bụng to ?”

 

Không ngờ thím cả chộp lấy tay .

 

Lực tay mạnh, như bóp nát xương .

 

Trong mắt thím cả còn vẻ hạnh phúc ban nãy nữa, mà chỉ tuyệt vọng và hoảng sợ.

 

“Đợi mai tuyết ngừng, con rời ngay.”

 

“Thím, thím thế…”

 

“Đừng hỏi nữa, càng nhanh càng ! Thím sẽ hại con .”

 

nhớ lời bà nội lúc mất, nghĩ một lát khéo léo hỏi:

 

“Thím… bên phía bác cả xảy chuyện gì ?”

 

Thím nghiến răng, nước mắt rơi lã chã.

 

Rõ ràng nãy khi bác cả, mắt thím còn tràn đầy yêu thương mà giờ chỉ cần nhắc đến bác, thím như hận đến nghiến răng.

 

lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng động bác cả về.

 

Cơ thể thím run lên rõ rệt.

 

Thím vội vàng : “Hiểu Hiểu, nhất định tin thím, tin bà nội của con… bác cả của con… nguy hiểm.”

 

Ngay lúc , bác cả vén rèm bước , tay bưng một bát trứng đường nóng.

 

Trên vai bác cả còn đọng một lớp tuyết mỏng, ánh mắt trong trẻo, nụ hiền hậu thế nào cũng giống “nguy hiểm” như lời bà và thím .

 

“Hiểu Hiểu chắc vẫn no nhỉ? Ăn cùng thím con .”

 

thấy thím liên tục nháy mắt với , khẽ lắc đầu. 

 

hiểu ý : “Cháu tranh phần của thím , trong bụng thím còn em bé mà.”

 

4

 

Đêm đó, trằn trọc mãi ngủ , trong đầu là lời bà nội và thím cả.

 

Trong ký ức của , bác cả luôn là chịu thương chịu khó nhất nhà.

 

Trước khi chia nhà, việc gì bác cả cũng giành . Kiếm tiền đưa hết cho bà nội.

 

Nghe bà nội kể, năm xưa cha thể học đại học cũng là nhờ bác.

 

Vì gia đình đủ tiền cho hai em cùng học, bác cả tự nguyện bỏ học, ngoài thuê để kiếm học phí cho cha .

 

Nhờ cha mới gặp , sinh .

 

Chỉ tiếc một t.a.i n.ạ.n cướp sinh mạng của cả hai.

 

Khi còn nhỏ, bà nội đón về quê nuôi. Bác cả cũng xem như con ruột.

 

Vì thế, thật sự hiểu nổi tại bà nội và thím cả như .

 

Còn nữa… vì thím cho ăn bát trứng đường đó?

 

Loading...