Sau một hồi kiểm tra ở khoa nha, bác sĩ kết luận cô viêm răng khôn.
Đang trong giai đoạn viêm nên thể nhổ ngay, đợi hết sưng mới xử lý . Bác sĩ tiêm cho cô một mũi tiêu viêm, đồng thời kê thêm một ít t.h.u.ố.c uống.
Khương Chức chẳng sợ gì, chỉ sợ mỗi tiêm.
Khi bước khỏi phòng khám, cô về phía Hoắc Ẩn, đôi mắt đen trong trẻo phủ một lớp sương nước, đuôi mắt ửng đỏ như xong.
“Đau quá.”
Hoắc Ẩn : “Đợi răng hết viêm là thể nhổ .”
Khương Chức lập tức hóa thành kẻ mít ướt: “Đau m.ô.n.g quá!”
Hoắc Ẩn: “...”
Khương Chức thật sự đau, cô khập khiễng đến mặt . Cộng thêm cái hàm sưng vù, trông cô lúc vô cùng đáng thương.
Hoắc Ẩn bước lên, đưa tay đỡ lấy cánh tay cô, hiểu buột miệng : “Để cõng cô.”
Vừa dứt lời, thấy hối hận.
thiếu nữ mặt lập tức ngẩng khuôn mặt đáng thương lên, đáy mắt như ngàn vạn vì lấp lánh: “Duyệt luôn!”
Nói xong, cô hăng hái ôm lấy cổ , nhón chân nhảy lên lưng. Sự tiếp xúc bất ngờ khiến Hoắc Ẩn trở tay kịp. Khi cảm nhận cơ thể mềm mại dán sát lưng, cả chợt cứng đờ.
“Em xong nè!” Khương Chức nhỏ giọng nhắc.
Đôi môi mỏng của Hoắc Ẩn mím c.h.ặ.t, đưa tay giữ lấy đôi chân đang trượt xuống của cô, sải bước ngoài.
Khoảng cách từ bệnh viện đến chỗ đậu xe xa, nhưng đoạn đường với Hoắc Ẩn dài như vô tận. Thiếu nữ lưng dường như hết đau, cô tựa đầu vai , hỏi: “Đợi răng em hết viêm, thầy Hoắc thể đưa em bệnh viện nhổ răng ?”
Hơi thở ấm áp mang theo hương thơm nhàn nhạt của thiếu nữ phả vành tai . Bằng mắt thường cũng thể thấy vành tai đàn ông dần ửng đỏ.
Hoắc Ẩn khẽ nhíu mày, cơ thể vốn cứng nhắc càng thêm căng thẳng. Tâm trí dường như kéo về phía vành tai đang nóng bừng , khẽ đáp: “Được.”
Khương Chức mỉm : “Hứa đó nhé.”
Đến cạnh xe, Hoắc Ẩn lập tức buông tay, đỡ cô vững. Xe nhanh ch.óng lăn bánh về khu chung cư của cô.
Suốt quãng đường, Khương Chức nhắm mắt ngủ . Có lẽ vì đêm qua đau răng ngủ nên tựa ghế là cô buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.
Đi nửa đường, Hoắc Ẩn đột ngột tấp xe lề. Con đường vắng xe, trời âm u, ánh sáng trong xe lờ mờ, tĩnh lặng đến mức khiến lạnh gáy.
Hoắc Ẩn tháo dây an , sang thiếu nữ đang ngủ say. Đôi đồng t.ử u tối lớp kính khẽ nheo , toát vẻ nguy hiểm. Người mặt hề phòng , cứ thế ngủ ngon lành.
Giống như giả shipper đến giao đồ, cô cũng dễ dàng buông lỏng cảnh giác như , thậm chí còn để một trong nhà tự ngoài mua t.h.u.ố.c.
Ngu ngốc. Hoàn chút đề phòng. Đây là con mồi ngốc nhất trong tất cả con mồi của .
Hoắc Ẩn lạnh. Hiện tại chính là cơ hội nhất.
Ngón tay vươn về phía hộp chứa đồ, bên trong đặt bộ dụng cụ lấy nhãn cầu và kim tiêm gây tê. bàn tay khựng giữa trung, chậm chạp mở .
Một lúc lâu , Hoắc Ẩn khởi động xe, tiếp tục lái .
Cô đang viêm răng khôn, tiêm t.h.u.ố.c tiêu viêm, nếu lấy nhãn cầu lúc sẽ còn mỹ nữa.
Đợi cô khỏi hẳn tính . Hắn thầm nghĩ.
Bên ngoài cửa sổ, trời dần tối hẳn, bóng đêm lan , còn chút ánh sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-co-chap-vi-toi-ma-than-hon-dien-dao/chuong-5-giao-su-nguy-hiem-vi-toi-ma-than-hon-dien-dao-5.html.]
Khương Chức tỉnh dậy, còn tưởng đang ở nhà, định lên thì “bộp” một tiếng, đầu đập trần xe đau điếng. Đèn trong xe bật sáng, xua tan bóng tối.
Nhìn thấy cảnh quen thuộc và đàn ông mặt, cô xoa trán, ngơ ngác chớp mắt: “Vẫn... vẫn đang ở xe?”
Hoắc Ẩn từng thấy ai ngốc đến , nhất thời gì, một lúc mới “Ừm” một tiếng.
Khương Chức “A” lên một tiếng, lấy điện thoại xem giờ. Đã tám giờ rưỡi tối, cô ngủ một mạch từ năm giờ chiều đến giờ.
Bữa tối còn ăn. Nghĩ đến đó, bụng cô lập tức kêu “rột rột”.
Khương Chức ôm bụng, ngượng: “Xin thầy, em ngủ quên mất.”
Trong gian yên tĩnh, Hoắc Ẩn đương nhiên thấy. Bàn tay đặt lên hộp chứa đồ, giọng trầm xuống: “Đi ăn tối .”
Khương Chức lập tức tỉnh táo: “Muộn thế , cứ mất thời gian của thầy mãi thì lắm nhỉ?”
Miệng thì , nhưng vẻ mặt đầy mong đợi, ý định xuống xe về nhà.
Hoắc Ẩn: “...”
Hắn khởi động xe, dừng một nhà hàng cao cấp.
Khi theo Hoắc Ẩn bước , ánh đèn sáng rực, gian sang trọng, trang trí tinh tế toát lên vẻ xa xỉ. Dù Khương Chức tiền, cô cũng từng đến những nơi như thế . nếu mời thì là chuyện khác.
Nhìn thực đơn phong phú, ngón tay cô kìm mà động đậy.
Hoắc Ẩn lạnh lùng giật lấy thực đơn: “Cô đang viêm răng, ăn đồ cay nóng.”
Khương Chức: “???”
Nhìn gọi cho một bát cháo kê thanh đạm, cô cố gắng phản kháng: “Đến cũng đến , thầy cho em ăn một thôi! Em hứa ăn đồ cay nữa!”
Hoắc Ẩn dứt khoát: “Không .”
Khương Chức bĩu môi, thầm mắng: Ai đời đến chỗ mà chỉ uống cháo chứ! Đồ ác quỷ! Hắn chính là ác quỷ!
Hoắc Ẩn tuy thấy nhưng biểu cảm cũng đoán cô đang mắng . Khóe môi khẽ nhếch lên, dường như thấy dáng vẻ ấm ức của cô khá thú vị.
Ăn xong, Khương Chức dậy, chân thành : “Cảm ơn thầy nhiều, thầy Hoắc!”
Sau khi cô rời , Hoắc Ẩn lên xe chuẩn về nhà. Ánh mắt chợt dừng chiếc khăn len màu kem ghế phụ.
Hắn nhướng mày, đưa tay nhấc một góc khăn lên. Một mùi hương đặc trưng của thiếu nữ lập tức lan tỏa, khiến dễ dàng say mê.
Ngón tay siết c.h.ặ.t, bất chợt cúi xuống, đưa mũi gần mép khăn. Mùi hương đậm hơn, mang theo chút ấm.
...
Tắm rửa xong, chiếc giường ấm áp, Khương Chức đàn ông đang chuyện biến thái với chiếc khăn của . Cô thoải mái lăn qua lăn , cảm giác mệt mỏi cả ngày dường như tan biến.
777 đột nhiên lên tiếng: “Hảo cảm của phản diện Hoắc Ẩn là 23.”
Khương Chức xoa bụng, uể oải : “Không uổng công ăn cháo kê.” Sau đó lẩm bẩm thêm: “ vẫn keo kiệt thật.”
Lâu như mà chỉ tăng 23 điểm hảo cảm. Nghĩ đến việc khi tăng xong còn tiếp tục cày giá trị hận thù, Khương Chức chỉ thấy tương lai mờ mịt.
777 thôi: “... Có điểm là .”
Với một kẻ biến thái nguy hiểm và vô nhân tính như , thể tăng hảo cảm quá nhanh, chỉ thể tiến từng bước, chậm mà chắc.