ÔNG XÃ 18 TUỔI - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:43:10
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Khoảnh khắc , Lương Ngôn Tích bỗng dưng khiến thấy sợ. rụt vai , cố tỏ bình tĩnh: "Phát hiện thì ? Anh sơ hở đầy , em phát hiện mới là lạ đấy."

Anh bật : "Em từ khi nào?"

Chẳng đợi trả lời, đoán ngay tắp lự: "Ngày em đến văn phòng đúng ?" Anh tiếp tục: "Hình như kể từ ngày đó, em bắt đầu đối xử với táo bạo hẳn lên."

hừ một tiếng, xem như đoán đúng.

Ngón tay vuốt ve chiếc đuôi sói phía , chậm rãi vuốt từ đầu đến cuối như đang sắp xếp dòng suy nghĩ: "Cho nên, vì phát hiện bí mật của , nên em mới bắt em diễn trò cùng em như ?"

"Chứ thì ?"

Nhìn cái khí thế áp đảo của , gì còn vẻ yếu đuối dễ bắt nạt như lúc nãy cơ chứ. hậm hực : "Ai bảo đây đối xử với em như thế?"

Anh tỏ vẻ vô tội: "Trước đây đối xử với em thế nào?"

Nghĩ đến việc thật sự chuyện tương lai, mới lên tiếng: "Anh vẫn luôn thích em đúng ? giữa chúng , rõ ràng là em theo đuổi ! Ngay cả cầu hôn cũng là em chủ động!"

Lương Ngôn Tích xong, thế mà nhướng mày một cách đắc chí.

Cái điệu bộ thật sự đáng ăn đòn. véo nhẹ eo , lớn tiếng lên án: "Sao hư hỏng thế hả? Rõ ràng là thích em mà còn giả vờ như chuyện gì!"

mắng tiếp: "Lúc em xin phương thức liên lạc, chắc mừng thầm đến c.h.ế.t đúng ?"

"Chắc là cũng vui." Anh đáp: " vẫn từ chối mà đúng ?"

"..."

hít một thật sâu, kiên nhẫn hỏi: "Tại chắc chắn sẽ từ chối như ?"

"Cái gì dễ dàng quá, em sẽ chẳng thèm trân trọng." Anh thản nhiên đáp.

lập tức cãi : "Em như thế."

Anh : "Còn nhớ yêu cũ hồi cấp ba của em ? Em theo đuổi đúng một ngày... À mà chắc cũng chẳng gọi là theo đuổi, em chỉ thích một câu, ngày hôm đồng ý thế là thành đôi."

Anh dừng một chút tiếp: "Hai yêu tổng cộng một tuần thì em đòi chia tay. Lý do là vì... em chơi chán ."

"..."

Đối với , đó thực sự là một chuyện cũ rích từ đời nào . nhịn mà càu nhàu: "Chuyện qua lâu như , nhắc gì?"

Thư Sách

" với , chuyện đó mới xảy cách đây lâu." Anh : "Chuyện để ấn tượng quá sâu đậm, nên tự nhắc nhở bản rằng, nếu ngày em chú ý đến , nhất định kéo dài thời gian , thật dài, dài đến mức khiến em cả đời cũng thể quên ."

"..."

thở dài bất lực: "Thế bây giờ lòng ?"

Anh thỏa mãn hôn nhẹ lên khóe môi : "Xem ."

hừ hừ vài tiếng. Thấy dậy định tháo chiếc đuôi sói phía , nhịn mà đá nhẹ chân : "Dù thì cũng huỵch tẹt , kể thêm chút ."

"Kể gì cơ?"

"Ví dụ như chuyện thích em từ khi nào chẳng hạn."

Gò má Lương Ngôn Tích đỏ ửng, ngượng nghịu: "Chuyện mà kể."

" em ."

Anh vẫn nhất quyết . sụt sịt mũi, bày bộ dạng tủi : "Thật em dám với , kết hôn hai năm qua em luôn thấy tự ti lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ong-xa-18-tuoi-nzta/5.html.]

"Em? Tự ti?"

" thế." thản nhiên "diễn" tiếp: "Trong đoạn tình cảm , rõ ràng là em hy sinh nhiều hơn mà!"

ôm lấy cổ , cố tình : "Anh em sợ cần em đến mức nào . Anh trai nhiều thích, em chẳng cảm giác an chút nào cả... Vậy mà bao giờ lời yêu em."

Lương Ngôn Tích bình tĩnh đẩy nhẹ , giữ cách: "Hôm qua chính em bảo với khi kết hôn, ngày nào cũng yêu em một mà."

"..."

C.h.ế.t tiệt, Lương Ngôn Tích tuổi 18 cũng chẳng dễ lừa chút nào.

chằm chằm . Anh cũng , một lúc mới bất lực lên tiếng: "Thật sự chẳng gì để cả. Người thích em nhiều như thế, thêm nữa thì cũng gì lạ ?"

Không lạ. chồng mà khổ sở theo đuổi suốt một năm rưỡi đấy!

Anh dường như suy nghĩ trong lòng : "Nếu hồi đó dễ dàng để em tán đổ, thì lẽ bây giờ cũng chỉ là một ' qua đường' nào đó trong đời em mà thôi."

"..."

hậm hực hừ một tiếng im lặng. Lương Ngôn Tích tháo xong đạo cụ mặc quần áo t.ử tế. Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, khí chút gượng gạo.

Lương Ngôn Tích khẽ hứa: "Sau , sẽ vai trò chồng của em."

hài lòng: "Nói cứ như thể ."

"Lúc đầu chuẩn tâm lý kỹ, cứ cảm thấy như đang chiếm chỗ của khác." Anh : " giờ nghĩ thông suốt , chính là , sẽ đối xử thật với em."

Mấy ngày qua từng nghĩ sâu xa về chuyện Lương Ngôn Tích xuyên . đến đây, kìm mà hỏi: "Vậy thấy nuối tiếc ?"

"Hửm?"

"Nếu xuyên về , coi như đột ngột mất mười năm tuổi trẻ."

"Không hề mất ." Anh ôm c.h.ặ.t lấy : "Chỉ cần những thời gian đó đều ở bên em và chúng đều hạnh phúc, thế là đủ ."

"Chỉ 6 năm là ở bên thôi đấy nhé."

"Vậy thì 4 năm còn , chắc chắn nhớ em nhiều."

Cái , miệng lưỡi thật sự quá ngọt. rướn lên, đặt một nụ hôn lên khóe môi . Anh đưa bàn tay to lớn giữ lấy gáy , cho lùi dù chỉ một chút, nụ hôn nồng cháy cứ thế kéo dài dứt.

Khi nụ hôn kết thúc, nhẹ nhàng lau vệt nước vương môi , khẽ hỏi:

"Em thấy của hiện tại hôn giỏi hơn, của lúc hôn giỏi hơn?"

"..."

là đồ bệnh! chỉ mắng một câu: Cái đến cả giấm của chính mà cũng ăn cho bằng !

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...