Không gian xa lạ.
Ánh đèn huỳnh quang đỉnh đầu tỏa ánh sáng ch.ói chang.
Mẹ đang lo lắng túc trực bên giường .
Trong phòng nhiều họ hàng nhưng bọn họ đều vây quanh một chiếc giường bệnh khác.
ngơ ngác . Mẹ bảo:
“Con ngất mộ bà nội, cõng con xuống núi.
“Đi nửa đường thì bố con vấp cỏ dại, ngã lăn lông lốc xuống sườn đồi, gãy nát hai chân .”
Chỉ trong vòng tới mười ngày, ông bà nội lượt qua đời, bố gãy nát hai chân.
Người thôn thương tình, phiên viện chăm sóc bố.
Đợi phẫu thuật xong xuôi, khiêng cáng đưa bố về nhà.
Mẹ mua xương bò, ngày nào cũng hầm nước xương tẩm bổ cho bố.
Thế nhưng bố chẳng điều, uống cạn bát canh bèn giơ khúc xương lên đ.á.n.h :
“Đều do hai con nhà cô hại hết. Nếu hôm đó cô cõng ranh con mà dìu xuống núi, ngã xuống đó hả?
“Hai thứ chổi, hại tàn phế tự lo liệu , hại thành một kẻ bỏ , các lòng chứ gì?”
Ông c.h.ử.i từ sáng đến tối, c.h.ử.i mãi đến cuối cùng cũng chịu đựng nổi nữa, dứt khoát chuyển ông sang phòng của bà nội, hai chính thức ngủ riêng.
Sáng hôm , bưng bát canh xương hầm mang phòng.
Vì trong lòng vẫn còn ghi hận chuyện ông ép c.h.ế.t bà nội nên chẳng chẳng rằng đặt phịch bát cơm xuống lưng thẳng.
Bố lấy tay day trán, gọi :
“Mày bệnh viện mua cho tao ít t.h.u.ố.c , hình như tao cảm , đầu đau như b.úa bổ.”
cam lòng nhưng cũng đành mua t.h.u.ố.c giảm đau cho ông .
Bố uống t.h.u.ố.c xong thì ngủ từ sớm.
Đêm xuống, trở dậy vệ sinh.
Lúc ngang qua phòng bố, thấy bên trong tiếng sột soạt của túi nilon.
Tưởng nhà trộm, rón rén mò xem thử.
cảnh tượng đập mắt khiến sởn gai ốc.
Xuyên qua lớp kính cửa phòng.
thấy hai cắp chân đang lơ lửng giữa trung, đung đưa qua một cách chậm rãi, nhịp nhàng. Cứ như thể đang treo cổ đó .
Và đôi hài đỏ chân cứ từng nhịp từng nhịp gõ lộc cộc đầu bố .
đôi giày quen thuộc, mảy may do dự mà lao thẳng trong.
Đó là đôi giày của bà nội. Là đôi giày mà lúc hạ huyệt, chính tay mang cho bà.
thật sự quá nhớ bà nội .
Cho dù bà hóa thành ma quỷ, cũng gặp bà thêm một nữa.
“Bà nội!”
tông mạnh cửa lao .
Khoảnh khắc cánh cửa bật mở, cái bóng đỏ vụt biến mất, chẳng còn tăm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ong-noi-qua-doi-nang-nac-doi-ba-noi-xuong-bau-ban/chuong-4.html.]
Cùng lúc đó, bố phát tiếng thét đầy kinh hãi:
“Cút !”
Mặc kệ bố, bật đèn, ráo riết tìm kiếm bóng hình bà nội khắp nơi.
Trong lòng vẫn còn ôm một tia hy vọng mỏng manh.
Biết bà nội c.h.ế.t, bà bò khỏi quan tài về nhà. Bà chỉ sợ chúng phát hiện nên mới lén lút trốn .
Bố giường, hệt như ma nhập.
Hai mắt nhắm nghiền, mặt mày xám ngoét. Hai tay đập loạn xạ lên đỉnh đầu, miệng vẫn ngừng gào thét:
“Cút ! Cút ngay!”
Mẹ tiếng ồn thì vội vàng chạy tới, lay tát nhưng cũng tài nào đ.á.n.h thức bố. Cuối cùng, lấy hẳn một chậu nước lạnh hắt thẳng mặt, bố mới giật nảy tỉnh giấc.
Ông ôm đầu, nhăn nhó kêu la đau buốt óc.
hề kể cảnh tượng chứng kiến, chỉ lẳng lặng lắng bố càu nhàu.
Bố kể gặp một giấc mơ vô cùng quỷ dị.
Trong mơ, ông nội xích sắt trói c.h.ặ.t, mặt mày tái mét, gục bên gối bố , ròng gặm nhấm đầu bố.
Vừa gặm cằn nhằn:
“Mau đưa mày , mau dẫn mày !”
Bố cáu kỉnh vô cùng:
“Mẹ kiếp, ông già rốt cuộc cái gì chứ? Ông chê hầu hạ, bắt đưa xuống.
“Khó khăn lắm mới đưa đến bên cạnh ông , ông nhận, suốt ngày chỉ hành hạ khác.
“Ngày mai mày đem hết đồ đạc của ông bà nội gói ghém , đốt hết xuống cho bọn họ, đừng để bọn họ cứ mãi nhung nhớ cái nhà .”
Mẹ bận rộn, việc dọn dẹp đương nhiên rơi đầu .
Và chính dọn dẹp , vô tình lật tẩy bí mật động trời của ông nội.
Đến lúc , mới vỡ lẽ tại bà Vương tìm cách thông đồng với ông nội để hại c.h.ế.t bà nội.
7.
Đó là một bức ảnh cưới hỏng.
Nền của bức ảnh là một chữ “Hỷ” đỏ ch.ót khổng lồ.
Bà nội mặc chiếc áo bông đỏ thắm, cạnh ông nội.
Vốn dĩ là ảnh chụp chung của hai , thế nhưng lù lù xuất hiện bóng dáng của bà Vương.
Càng đáng giận hơn là phần đầu của bà nội cắt , đó là khuôn mặt của bà Vương.
Thật là một vở kịch “yêu mà ” nực !
Chỉ dựa bức ảnh , trong đầu vẽ cả một mối tình tay ba cẩu huyết giữa bọn họ.
Chắc chắn là ông nội và bà Vương lưỡng tình tương duyệt nhưng chẳng vì lý do gì cưới bà nội.
Cho nên cả đời ông nội mới trăm phương ngàn kế hành hạ bà, đến lúc c.h.ế.t cũng chịu buông tha.
Còn bà Vương vì ông nội mà cả đời lấy chồng, cho dù ông nội c.h.ế.t, bà vẫn bỏ sự oán hận dành cho bà nội nên mới thông đồng với ông, ép bà nội chỗ c.h.ế.t.
tức giận đến run lẩy bẩy cả .
Xé nát bươm bức ảnh.
----