Ông chồng tự ti lại bắt đầu “bùng lực” rồi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:49:04
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó cúi đầu, dùng lực bóp chân cho .

 

thoải mái nheo mắt, quyết định tối nay về sẽ dập đầu lạy bố một cái.

 

Sao mà bố mắt đến thế chứ.

 

Trong một đống thanh niên nghèo chọn trúng một tâm lý tính tình thế .

 

Cuộc sống đúng là tuyệt vời ông mặt trời.

 

Bùi Thuật tìm xem ngày, tháng Mười năm nay sẽ kết hôn.

 

Vừa lúc đó cũng nghiệp, ý kiến gì.

 

Bố cũng phản đối.

 

Những năm qua, sự chăm sóc của Bùi Thuật dành cho , họ đều thấu cả.

 

Thế là lịch trình mỗi ngày của Bùi Thuật thêm một việc.

 

Trước đây là: công việc, ở bên .

 

Bây giờ là: công việc, ở bên , chuẩn đám cưới.

 

Thời tiết lắm, ngoài, Bùi Thuật liền tự xem địa điểm tổ chức đám cưới, đó gọi video cho để cùng chọn lựa.

 

Sau khi xem xong ba địa điểm, Bùi Thuật lái xe đến khách sạn tiếp theo.

 

Anh tắt máy, cũng tắt.

 

Có tiếng gõ cửa, mở thì thấy một đám mẫu nam.

 

Hầu như tất cả những mẫu nam từng ghé thăm đều đến cả, xếp hàng dài dằng dặc tận xa.

 

Thấy , họ đồng thanh hô to:

 

“Tô tiểu thư, chúng đến để tổ chức tiệc độc cực hạn cho cô.”

 

“Cảm ơn cô ủng hộ suốt những năm qua, nếu nhu cầu, chúng vẫn luôn chào đón.”

 

: “…”

 

Lại nữa .

 

Mấy hôm đến một , từ chối mà.

 

Sao hôm nay đến nữa !!

 

chiếc điện thoại ngắt kết nối, đám mẫu nam.

 

che mặt, gọi quản gia bảo ông mời hết cho.

 

Đầu dây bên , tiếng khẽ của Bùi Thuật vang lên.

 

“Bọn họ cũng tinh thần phục vụ đấy chứ.”

 

ngượng chín mặt: “Cũng… bình thường thôi ạ.”

 

Phải rằng, công ty mới mở của bố hiện giờ đều dựa vốn đầu tư của Bùi Thuật.

 

Nếu mà nổi giận rót tiền nữa thì công ty coi như tiêu đời.

 

ngập ngừng hỏi:

 

“Bùi Thuật, giận đấy chứ?”

 

Bùi Thuật , an ủi : “Không .”

 

sẽ vì những chuyện nhỏ nhặt mà giận em.”

 

Ừm…

 

nghi ngờ Bùi Thuật yêu , chỉ đơn thuần là giữ lời hứa để báo ơn.

 

Cũng thôi.

 

cũng trai, tiền, đối xử với dịu dàng.

 

Kết hôn với , hề chịu thiệt.

 

Sau khi tắt điện thoại, gọi cho bố.

 

“Bố ơi, bố Bùi Thuật tính tình đến mức nào .”

 

“…”

 

“Trời ạ, nếu đổi là con, chắc chắn con loạn lên …”

 

cảm thán bước phòng việc của Bùi Thuật để lấy máy chơi game.

 

Lúc , vô tình rơi một cuốn sổ.

 

Cúi xuống nhặt lên, mới phát hiện hình như đó là nhật ký của Bùi Thuật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ong-chong-tu-ti-lai-bat-dau-bung-luc-roi/chuong-3.html.]

 

thấy chột một thoáng, quanh quất xung quanh.

 

Sau khi xác nhận camera, mới mở cuốn nhật ký .

 

“Thích em hôn.”

 

“Luôn những suy nghĩ dơ bẩn như thế với em … nhỡ em sợ thì ?”

 

“Một nhạt nhẽo và vô vị như , mới khiến em thêm một cái đây…”

 

sững sờ tại chỗ.

 

Cái gì đây?

 

Giọng điệu giống như một chồng tự ti là Bùi Thuật ?

 

nhanh ch.óng lật về phía , trang cuối cùng đề ngày là ba ngày , chính là ngày đám mẫu nam tìm đến cửa đầu tiên.

 

Những nét chữ mạnh mẽ như hằn sâu mặt giấy.

 

“Vợ tuổi còn nhỏ.”

 

“Đám ngu xuẩn cứ sức xán gần em .”

 

, bọn chúng sẽ sớm cái giá của việc dòm ngó vợ của khác…”

 

Phía vang lên tiếng “cạch” mở cửa.

 

đầu , bắt gặp gương mặt của Bùi Thuật.

 

Anh đang , nhưng trong đáy mắt mang theo vài phần nguy hiểm, ẩn chứa sự cố chấp điên cuồng mà bấy lâu nay từng nhận .

 

Giọng vẫn dịu dàng như cũ, khẽ hỏi :

 

“Hạ Hạ, em đang xem gì ?”

 

Bùi Thuật mang cho cảm giác nguy hiểm.

 

Nếu như bình thường chồng dịu dàng, thì hôm nay giống như một kẻ điên cuồng u tối.

 

nuốt nước miếng, lắp bắp trả lời:

 

“Không… gì.”

 

Cuốn nhật ký đóng ngay khi thấy tiếng mở cửa.

 

Chỉ là do quá hoảng sợ nên cầm chắc, nó rơi bịch xuống đất.

 

Lúc , nó đang im lìm t.h.ả.m với các góc trang giấy quăn .

 

Bùi Thuật để lộ cảm xúc gì, cúi nhặt cuốn nhật ký lên.

 

“Sao ở đây, va em ?”

 

Anh đặt cuốn nhật ký xuống, xổm xuống, nắm lấy cổ chân để kiểm tra bắp chân.

 

Bị lòng bàn tay ấm nóng của nắm lấy, trong lòng nảy sinh một nỗi sợ hãi như thao túng.

 

“Không buông em .”

 

Bùi Thuật buông tay, ngược còn nắm c.h.ặ.t hơn.

 

Anh cứ xổm như thế, ngước đầu .

 

Bàn tay còn trượt dần lên đùi , mỉm hỏi:

 

“Hạ Hạ, em run thế ? Em sợ ?”

 

Rõ ràng ở vị thế thấp hơn, nhưng mang đến một ảo giác như thể thứ đều trong tầm kiểm soát của .

 

khó chịu vùng vẫy, phủ nhận:

 

“Không sợ , là do nhiệt độ điều hòa thấp quá, em thấy lạnh thôi.”

 

Anh xoa nắn đầu gối , khẽ đặt lên đó một nụ hôn, đáp :

 

là lạnh thật.”

 

“Chẳng lấy quần mặc trong cho em ? Tại mặc?”

 

Anh dậy, bế thốc về phòng ngủ một cách tự nhiên.

 

đành ôm c.h.ặ.t lấy cổ , ngượng nghịu lên tiếng:

 

“Em thích mặc quần bó, khó chịu lắm.”

 

Mỗi ngày Bùi Thuật đều phối sẵn quần áo đặt ở đầu giường cho .

 

nếu ở nhà, thích điều chỉnh nhiệt độ sưởi sàn thật cao, mặc váy ngủ bằng lụa mỏng manh.

 

Mấy loại quần mặc trong đó gây gò bó quá mức.

 

 

Loading...