Ông chồng tự ti lại bắt đầu “bùng lực” rồi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:49:03
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Thuật giữ c.h.ặ.t lấy tay khi định xông lên tát Bùi Lâm, nửa kéo nửa lôi đưa về căn phòng trọ cũ của .

 

tức giận vì sự hèn nhát của , c.ắ.n , đ.á.n.h , nhưng hề đ.á.n.h trả.

 

Lúc thật sự đau, chỉ nhíu mày, ghé sát hôn .

 

c.ắ.n môi đến bật m.á.u.

 

Anh vẫn tiếp tục hôn , chẳng mảy may để tâm.

 

Trong tiếng nức nở của là lời hứa dịu dàng của :

 

sẽ khiến nó trả giá.”

 

coi lời của Bùi Thuật như gió thoảng bên tai.

 

Anh chỉ là một thằng nghèo kiết xác, lấy cái gì để bắt Bùi Lâm – thừa kế chính thức duy nhất của nhà họ Bùi – trả giá?

 

ba ngày , Bùi Lâm gãy chân.

 

Nửa tháng , Bùi Lâm mới xuống giường thì gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, gãy xương nhiều chỗ, ít nhất nửa năm thể rời khỏi giường.

 

Lúc mới muộn màng nhận :

 

Bùi Thuật hề đơn giản như những gì thể hiện.

 

Một tháng , Bùi Thuật thuê một căn biệt thự ở trung tâm thành phố cho và bố ở.

 

Bố đầy nghi hoặc, lo lắng hỏi :

 

“Con chuyện gì đấy chứ? Đừng tiêu xài quá mức, nợ nhiều quá trả nổi .”

 

“Chúng ở nhà trọ cũng mà, cả.”

 

Bùi Thuật gì đáng ngại.

 

vẫn còn tiền, để Hạ Hạ chịu khổ.”

 

Lần đầu tiên gọi tên .

 

Trước đây gọi là tiểu thư.

 

chút vui.

 

“Bùi Thuật, ý gì? Nhà phá sản nên thấy xứng với đúng ?”

 

cho , còn kém xa lắm.”

 

Bùi Thuật cũng giận, chỉ dịu dàng , đáp lời:

 

“Vâng, còn kém xa lắm.”

 

nổi hết cả da gà.

 

Bùi Thuật chút kinh doanh nhỏ.

 

Ừm, trong miệng thì là kinh doanh nhỏ.

 

mỗi tháng tiền sinh hoạt chuyển cho đều là một trăm triệu.

 

Và con đó còn tăng dần theo từng tháng.

 

Đến cuối năm, là hai trăm triệu một tháng .

 

Ngay cả khi nhà phá sản, còn cần sự tài trợ từ gia đình nữa.

 

Anh vẫn đối xử với như xưa, và với cả bố nữa.

 

dần yên tâm, cầm tiền của , cuộc sống đại học vẫn trôi qua phong lưu.

 

Thỉnh thoảng cũng đến hội sở để sưu tầm vài trai.

 

Có điều còn tiêu xài hoang phí như nữa, chỉ ban thưởng cho trai nhất hội sở thôi.

 

Trong trường ít nam sinh theo đuổi , nhưng đều lấy lý do vị hôn phu để từ chối.

 

Bao gồm cả đám mẫu nam trong hội sở, cũng thẳng với bọn họ:

 

“Chơi bời thì , nhưng ai cũng phép loạn đến mặt Bùi Thuật.”

 

Trước đây dựa tiền của bố , bây giờ dựa tiền của Bùi Thuật.

 

Tiêu tiền của thì vẫn phân biệt rõ ai là chủ ai là tớ, phân biệt rõ chính cung và tiểu tam.

 

Mỗi tối thứ Sáu, Bùi Thuật đều đến đón về nhà.

 

sẽ diện những bộ đồ thật , đợi đưa ăn những bữa tối sang chảnh.

 

Bố mở một công ty nhỏ, đang trong giai đoạn khởi nghiệp nên bận rộn vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ong-chong-tu-ti-lai-bat-dau-bung-luc-roi/chuong-2.html.]

 

Chỉ Bùi Thuật là thời gian ở bên .

 

Mặc dù cũng khá bận, thường xuyên thêm giờ ở phòng khách lúc nửa đêm…

 

Khi chuẩn lên xe, một đàn ông đột nhiên lao từ phía bên cạnh.

 

Hắn nhuộm tóc đỏ, tai trái đeo một chiếc khuyên kim cương.

 

Vừa lên tiếng thách thức Bùi Thuật:

 

“Anh là vị hôn phu của Hạ Hạ ?”

 

“Trông thế , chắc lớn hơn Hạ Hạ nhiều tuổi nhỉ? Anh cưỡng ép cô ?”

 

đầy dấu chấm hỏi: “Này em, quen đấy?”

 

Tên tóc đỏ đau lòng:

 

“Hạ Hạ, đầu tháng mới tỏ tình với em mà…”

 

: “Ồ, tỏ tình nhiều quá, nhớ nổi.”

 

Tên tóc đỏ sụp đổ:

 

“Chẳng em thấy tiền nên mới ở bên ?”

 

“Đồ hám tiền! Loại như em, mời cũng thèm lấy một cái.”

 

: “Ồ.”

 

Sự sụp đổ của một kẻ đóng vai hề chẳng khiến bực , chỉ thấy buồn .

 

Bùi Thuật nghiêm túc , lên tiếng:

 

“Cô hám tiền.”

 

“Ngược , mới là kẻ bám váy phụ nữ.”

 

là chồng nuôi từ bé nhà cô bỏ tiền lớn để nuôi dưỡng.”

 

: “?”

 

Bốn chữ “chồng nuôi từ bé” thốt từ miệng Bùi Thuật mang một cảm giác mâu thuẫn khó tả.

 

Nên rằng, hiện tại chính là tân quý của giới thượng lưu Bắc Kinh với khối tài sản hàng tỷ tệ.

 

Tuy so với một gia tộc lâu đời, nhưng đà phát triển thật sự là khiến khác đuổi theo cũng kịp.

 

cảm thấy ngượng ngùng, tự nhiên kéo kéo ống tay áo của , bước lên xe .

 

Bùi Thuật cũng lên xe, tài xế từ từ lái .

 

Trong gian yên tĩnh, Bùi Thuật bỗng nhiên hỏi một câu:

 

“Hạ Hạ, em thấy già lắm ?”

 

hiểu chuyện gì: “Hả?”

 

Bùi Thuật mím môi:

 

lớn hơn em bốn tuổi.”

 

cẩn thận đáp:

 

“Nếu em thật sự già thì chúng kết hôn nữa ?”

 

Bùi Thuật: “Không đời nào, , nhất định kết hôn.”

 

Anh từ chối nhanh, như thể sợ rằng chỉ cần chậm một bước, giây chúng sẽ mỗi một ngả.

 

thở phào nhẹ nhõm.

 

Cũng còn , ý định hủy hôn là .

 

quen sống sung sướng .

 

Rời xa Bùi Thuật đúng là sống nổi.

 

May mà lương tâm, luôn ghi nhớ sự giúp đỡ của bố ngày , luôn giữ vững lời hứa.

 

Nghĩ đến đây, thả lỏng , gác chân lên đùi , lệnh:

 

“Mỏi chân quá, bóp cho em .”

 

Tài xế lén lút qua gương chiếu hậu, chắc là xem vị sếp vốn luôn lạnh lùng sẽ phản ứng thế nào.

 

Vị sếp lạnh lùng Bùi Thuật đưa tay ấn nút nâng vách ngăn lên, che khuất tầm mắt của tài xế.

 

 

Loading...