ÔN TỪ - 7 + NGOẠI TRUYỆN: BÙI CHẤP
Cập nhật lúc: 2025-08-10 18:56:04
Lượt xem: 6,810
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi , trong lòng đầy oán hận với Bùi Chiêu. Ta bảo vệ nổi nó, nên bỏ đứa bé năm tuổi cổng thành.
Nửa đêm tỉnh mộng, nhớ nó, hận nửa phần huyết thống của nó là của Bùi Chiêu.
Cả đời chìm trong khốn khó, mất cuộc sống yên , dường như tất cả đều do Bùi Chiêu ban cho. Ta thật đúng là một kẻ nhỏ nhen, tầm thường.
Ta yêu A Chấp, nhưng kiềm nổi mà trút giận lên nó, ghét nó giống Bùi Chiêu, cũng ghét bản trao sai tấm chân tình.
Đến hôm nay, khi nó gọi là “mẫu ”, vẫn dám nó… Làm để thừa nhận tất cả những bất công dành cho nó đây?
“Mẫu , vì con?”
Bùi Chấp tiến , giọng mang chút dè dặt.
“Ta… .”
Gượng mấy chữ, nhưng A Chấp nắm lấy tay .
“Mẫu , , đừng sợ nữa. Năm xưa bảo vệ con, giờ con cũng sẽ bảo vệ .”
Bàn tay nó siết lấy tay , lúc mới nhận đang run rẩy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khi , mới thấy A Chấp giờ cao gần bằng . Và cũng rõ ràng hơn bao giờ hết — nó và Bùi Chiêu là hai khác .
Bùi Chấp vĩnh viễn là đứa trẻ nuôi lớn, chứ chỉ là kẻ mang huyết thống của Bùi Chiêu.
“Mẫu , con sẽ để ai tổn thương . Con cũng về. Non xanh nước rộng, con Mẫu vì con mà giam cầm.”
Nó , lời lẽ tha thiết.
Nó lớn lên thành đứa trẻ chán ghét như trong ác mộng của .
Nó và Bùi Chiêu — thật sự là hai khác biệt.
“A Chấp, Mẫu sai … Mẫu sai …”
Ta ôm lấy nó, bật .
Ta tự giam quá lâu, đến hôm nay gặp A Chấp, mới hiểu: chỉ vì hận một Bùi Chiêu, mà trói buộc ngần năm… quá đáng.
Cả đời , thực chỉ gặp một tệ hại như Bùi Chiêu. Thế mà để khiến u mê nhiều năm như … thật đáng.
“Không , Mẫu . Con tha thứ cho , cũng tha thứ cho con, ?”
Nhìn ánh mắt tha thiết của A Chấp, khẽ gật đầu.
Rồi ánh mắt nó vượt qua , dừng ở Bùi Chiêu.
“Quân thượng, e rằng cả đời ngài chỉ con là con trai. Nếu cha con thành kẻ thù, thì hãy thả Mẫu !
Ngài bây giờ quá nhiều thứ. Buông Mẫu thêm một , chắc ngài cũng chẳng đau lòng gì… đúng ?”
Lời của A Chấp, hơn vạn lời của .
Mỗi chữ như đập thẳng tim Bùi Chiêu.
Hắn định phản bác, nhưng khi chạm ánh mắt của A Chấp, tất cả đều nghẹn .
Với A Chấp, mang nợ.
Với — ngày hiểu, bây giờ cũng hiểu, nhưng chẳng còn quan trọng nữa.
Dù , Bùi Chiêu vẫn chọn lựa đúng lúc.
Ta chỉ thấy buông kiếm, nhường đường, để .
Một nữa nơi bến đò, cảnh sông như xưa, cảm khái muôn phần.
Nhiều năm , chạy trốn tới đất Sở; nay, bước lên thuyền rời , như tỉnh khỏi một giấc mộng, xuôi Bắc.
Như lời A Chấp : núi cao nước rộng, cũng nên tìm con đường của .
Lúc chia tay, Tạ Trường Yến giữ lời, tặng trăm lượng vàng.
Bên còn Ôn Chấp An, hỏi:
“Tiên sinh định ?”
Tạ Trường Yến đáp:
“Loạn thế bôn ba, du khắp non sông, tới các nước phương Bắc thực hiện cải pháp mà mong.”
“Ta cùng du hành, chữa bệnh cứu . Không thể đưa một đoạn chăng?”
“Cầu còn .” — Tạ Trường Yến đáp.
Ta từ biệt A Chấp, hứa mỗi tháng sẽ gửi thư về Yến đô báo bình an, lên thuyền rời đất Sở.
Đường xa thuận lợi.
Ôn Từ một đời khốn khó, may đến tuổi ba mươi cũng bắt đầu thử bước con đường của riêng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/on-tu/7-ngoai-truyen-bui-chap.html.]
Ngoại truyện — Bùi Chấp
Bức thư Mẫu mới gửi biến mất.
Bùi Chấp ngay — là Bùi Chiêu lấy trộm để .
Những năm qua, ông cứ cách vài hôm trộm thư của .
Rõ ràng lựa chọn, hậu quả đắng chát đều là do ông tự gieo. Vậy mà nay, khi Mẫu thật sự buông bỏ, ông vẫn cứ lật lật lá thư hàng chục , như tìm chút dấu vết cho thấy Mẫu vẫn còn nhớ ông.
Bùi Chấp nghĩ: con thể cái , cái .
Dù , mấy năm nay, sức khỏe Bùi Chiêu sa sút nhiều. Nhiều năm chinh chiến khiến vết thương cũ tái phát, vị hùng chủ loạn thế nay cũng già thấy rõ.
Gần đây, ông còn ý định giao quyền cho .
Ta vui vẻ nhận.
Nếu Yến quân, lẽ Mẫu thể yên sống ở Yến đô, lo ông phát cơn, bày trò cướp đoạt.
Bây giờ, qua chỗ ông, đòi hết thư của .
Đại cuộc gần xong, Bùi Chiêu còn việc gì, thường ở một trong đại điện tối om, ánh sáng lọt . Ta định nhanh ch.óng nhanh về nhanh.
hôm nay, lão nhất quyết thừa nhận lấy thư. Ta ông chằm chằm một hồi, cố ý châm chọc:
“Mẫu thành với Tạ , ngài ?”
Nghe , Bùi Chiêu như giẫm đuôi. giờ cao lớn, ông cũng chẳng gì .
Cuối cùng, tìm thấy thư trong một góc.
Cầm thư, và ông cũng chẳng còn gì để , định rời thì ông hiếm hoi gọi :
“Ta là một phu quân và phụ thất bại ?”
Ta khựng :
“ ngài là một quân chủ thành công. Sử sách chắc chắn sẽ nhớ đến ngài.”
Đó là sự thật — đời luôn lựa chọn.
Trận đại hỏa ở Yến đô năm , cả Mẫu và đều là quân cờ bỏ.
Chỉ là, phụ bỏ mà bỏ dứt.
Sau khi thiên hạ, bắt đầu hoài niệm tình yêu và tình phụ t.ử.
Nếu định một đường đến cùng, để đến hôm nay buồn khổ?
Nghĩ , thở dài.
Sắp tới tuổi đội mũ, mà lúc , vẫn nhớ Mẫu .
Vòng tay của Mẫu luôn ấm.
Trong trận đại hỏa, bà dùng che chở .
Đêm tối, bà ôm sưởi ấm, khi đói khát, còn uống m.á.u của bà.
Ngọn lửa là ác mộng của Mẫu , cũng là ác mộng của . nhờ bà, từng mắc kẹt trong cơn ác mộng đó.
Trên đường thiên lý trốn chạy, đói khát chịu đựng vẫn chỉ bà.
Mẫu bà với , nhưng chẳng cũng c.ắ.n xé một phần m.á.u thịt của bà ?
Đọc xong thư, những cảm xúc vì Bùi Chiêu mà sinh , liền tan biến sạch sẽ.
Tạ Trường Yến — cũng tệ. Năm đó là ngài gửi tin cho , để vượt sông tới đất Sở ngăn Bùi Chiêu.
Giờ Mẫu , Tạ Trường Yến ở Yến địa thực hiện cải pháp, hỏi thấy .
Đương nhiên vui mừng vô cùng.
Phụ là hùng chủ loạn thế, cũng chí lớn.
Ta sẽ hơn ông. hiện tại, việc quan trọng nhất là tìm cho Mẫu nơi ở nhất, và nghĩ cách giam lỏng Bùi Chiêu, để ông quấy rầy Mẫu với Tạ .
Khi rời cung, dường như còn ông lẩm bẩm “hối hận, hối hận”…
Linh tinh vớ vẩn gì đó.
Sau , khi Mẫu tới Yến địa, chợt nhớ , thuận miệng hỏi bà:
“Mẫu , những năm qua, hối hận ?”
Bà rạng rỡ đáp:
“Không hối hận.”
-HẾT-