Ôn Liễu - 3

Cập nhật lúc: 2026-01-19 02:13:40
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Ngày cung, Lạc Dương đổ mưa thu ròng rã suốt bảy ngày.

Tiên hoàng ban cho cung Thương Lộ, ban cho vị phân Tần, ban cho cả đặc quyền gặp vua cần quỳ lạy.

"Chẳng Bệ hạ thích nàng ở điểm nào, cũng chẳng thấy bao giờ, suốt ngày chỉ chim trời bay lượn mà ngây ." 

"Ngươi xem Ôn Tần là yêu tinh rừng núi hóa thành , mê hoặc Bệ hạ nhà đến mức đó." 

"Nếu thể vứt bỏ phu quân để cung hưởng phúc cơ chứ."

Sự đố kỵ và ác ý của phi tần hậu cung giống như những hạt mưa hiên, rả rích ngừng. 

Không ai với , cung Thương Lộ chẳng khác nào một chiếc l.ồ.ng vàng treo lơ lửng giữa hư .

Triệu Cảnh năm mười ba tuổi là đầu tiên xông chiếc l.ồ.ng vàng .

Khi các cung nữ trang điểm cho , họ phát hiện phấn hoa nhài Bệ hạ ban cho mất một hộp. 

Họ bắt Triệu Cảnh đang ôm hộp phấn cùng mấy chiếc bánh ngọt, trốn ở chân tường.

Khi Triệu Cảnh đưa đến mặt , vẫn bướng bỉnh chịu xin

"Họ đều chồng còn quyến rũ phụ hoàng, bà là đồ đàn bà xa yên phận."

Hắn mắng , lén lút quan sát cách trang điểm, đem về kể cho mẫu phi sớm thất sủng của vị Ôn nương nương đang đắc sủng kẻ mày kiểu gì, thoa phấn loại nào.

Nghe những lời nh.ụ.c m.ạ gì mới mẻ quen tai, bình thản đưa đĩa bánh đào tinh tế bàn cho

"Ngươi đúng. "Chỗ bánh coi như quà tạ , ngươi tha thứ cho , ?"

...

Triệu Cảnh sững sờ.

Nhìn miếng bánh đào đỏ tươi trong tay, nuốt nước miếng, trong mắt thoáng qua một tia áy náy. 

ngay khi định đưa tay lấy, giữ tay , giáng cho hai cái đ.á.n.h lòng bàn tay.

Hắn ôm tay chạy khỏi cung Thương Lộ, quên ngoái đầu đe dọa: "Ta sẽ cáo trạng với phụ hoàng! Bà sắp thất sủng tới nơi !"

Đám cung nữ lanh lợi sợ lo lắng, vội vàng trấn an: 

Đó là con trai của Lệ Tần, Tứ hoàng t.ử Triệu Cảnh. Vừa sinh bế sang cung Hoàng hậu nuôi dưỡng, với Hoàng hậu cũng chẳng thiết, suốt ngày chỉ nghĩ cách để về bên mẫu phi của .

Lệ Tần là cũ trong cung, nhan sắc tàn phai, sủng ái, chẳng gia thế, căn bản đấu nổi Hoàng hậu. 

Thế nhưng để giành Triệu Cảnh, bà luôn tìm đủ cách tranh sủng. 

Hôm nay đắc sủng là mỹ nhân dị vực, bà cũng kẻ mày vẽ mắt, nhảy những điệu múa kỳ quặc. 

Ngày mai vua triệu kiến ni cô thanh tu, bà cũng vội vàng mặc áo sòng đen, để Bệ hạ mắng cho một trận lôi đình.

Việc Lệ Tần tranh sủng bất thành còn tống lãnh cung là trò của cả hậu cung, kéo theo đó Triệu Cảnh cũng chẳng Bệ hạ yêu thích.

"Nương nương cần lo lắng, Bệ hạ ghét mẫu t.ử Lệ Tần, sẽ trách cứ ."

Ta vốn lo lắng chuyện đó. Ta thậm chí còn hy vọng Bệ hạ nổi giận mà phế bỏ ngay lập tức, như thế về nhà.

Thế nhưng Triệu Cảnh chạy đến cửa đụng kiệu của Bệ hạ. 

Chẳng đợi kịp mở miệng, thấy tiếng Bệ hạ quát mắng , thậm chí còn nh.ụ.c m.ạ cả mẫu phi là Lệ Tần.

Trời sẩm tối, Bệ hạ uống một chén ở cung Thương Lộ, một lát

Ta thấy bóng dáng đơn độc của Triệu Cảnh chân tường cung, chỉ theo kiệu của phụ hoàng mà lau nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/on-lieu-dqen/3.html.]

Ta suy nghĩ một chút, đặt bọc đồ đựng phấn son và bánh ngọt ở ngay cửa. Không mặt để tránh thấy khó xử hơn.

Ngày hôm , Triệu Cảnh đến cung của buổi chiều. 

Hắn thận trọng ngoài cửa, dè chừng quan sát sắc mặt của

Thấy dặn cung nữ rót hai chén , mới dám bước một chân .

Đứa trẻ mười ba tuổi , vì mẫu của mà cố gồng lên vẻ bình thản: "Bà giúp mẫu phi của phục sủng, thể giúp bà việc. Ta thể để bà Hoàng hậu!"

Thấy chỉ mải chia bánh lời nào, Triệu Cảnh càng cuống quýt: "Bà sẽ sủng ái mãi !"

Ta cứ ngỡ định đe dọa , nhưng hốc mắt đỏ hoe: "Năm mẫu phi hai mươi tuổi, bà còn hơn bà, còn sủng ái hơn bà nhiều."

Triệu Cảnh cúi đầu lau mắt, nhất quyết để thấy yếu đuối, cố tình những lời tàn nhẫn:

"Ta thể tai mắt cho bà, giúp bà hãm hại các phi tần khác, thạo thủ đoạn tranh sủng."

Ta kìm lòng mà xoa đầu , cái đầu nhỏ của đứa trẻ mềm mại như lông chim sẻ sưởi nắng: "Cảm ơn ngươi, nhưng cần."

Thế nhưng tối đến, nghĩ về đôi mắt đỏ hoe của Triệu Cảnh, đầu tiên chủ động mở lời với Bệ hạ: "Bệ hạ, Ngài hãy đến thăm Tứ hoàng t.ử ."

Bệ hạ sững , ngạc nhiên vui mừng sự "hiền đức" và chủ động của : "Nàng múa cho trẫm một điệu, mấy ngày tới trẫm sẽ thăm nó."

Trong lòng thấy buồn nôn, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Đến ngày thứ năm, Triệu Cảnh đến tìm với vẻ mặt mang theo sự cảm kích đầy bồn chồn: "Phụ hoàng hỏi han bài vở của , còn cao lên ít. Ta tạ ơn bà thế nào đây?"

Thấy gì, tự hứa hẹn: "Bà cần , tự sẽ tìm cách."

Ta chỉ coi đó là lời đùa, ngờ thực sự để tìm thấy cơ hội.

Đêm yến tiệc trừ tịch, Chu Ngưỡng cung với phận Hiệp luật lang. 

Lúc lướt qua , sợ trong cung manh mối nên đến đầu cũng dám ngoái .

Tối đó khi cáo bệnh nghỉ ngơi, Triệu Cảnh lén lẻn cung Thương Lộ, đưa qua một mẩu giấy. 

Để khoe khoang sự lanh lợi của , Triệu Cảnh đắc ý tranh công: "Cho bà , đòi từ chỗ ông đấy."

Mẩu giấy mở , đúng là nét chữ của Chu Ngưỡng: "Ta mua một nữ t.ử dung mạo giống nàng, cô cũng tự nguyện cung. Nàng hãy bảo trọng, chờ ngày thoát ."

Nước mắt dần nhòa tầm mắt, liều mạng lau , đôi tay run rẩy hai dòng chữ cho đến khi chúng trở nên xa lạ. 

Triệu Cảnh đầu thấy đau lòng đến thế, hoảng loạn giải thích: 

"Lừa bà thôi, là ông đưa cho , ông còn hỏi bà sống thế nào nữa." 

"Ta bà ăn dùng đều là thứ nhất, nhưng bà lúc nào cũng vui, chẳng bao giờ ."

Triệu Cảnh mười ba tuổi suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ, hiểu vì chỉ một mẩu giấy thể khiến rơi lệ. 

Hắn chỉ lật lật mẩu giấy, miệng ngừng lẩm bẩm: "Ông chứ? Chẳng lẽ là vì chữ ?"

Ta cẩn thận vuốt ve vết mực giấy, tỉ mỉ thu gom tro cốt khi đốt trong hộp phấn son: 

"Năm xưa chính mua từ tay bọn buôn về nhà, cưới . Chàng là phu quân của , đối xử với , sẽ đón về nhà."

Triệu Cảnh sẽ trong cung lâu dài, nên chút giận dỗi: "Chính vì ông mà bà mới chịu hợp tác với ."

Sau truyền tin đó, và Triệu Cảnh đạt một loại mặc ước ngầm. Ta và Lệ Tần lôi kéo thánh tâm, tiếp tế đồ ăn thức dùng cho lãnh cung. 

Còn Triệu Cảnh mượn cớ bàn luận âm luật để tìm Chu Ngưỡng, mang về cho vài lời nhắn nhủ ngắn ngủi.

Triệu Cảnh thông minh, thích khác gọi là nương nương, nên khi riêng tư, để lấy lòng , cứ một tiếng "A tỷ", hai tiếng "A tỷ".

 

Loading...