Oán Khí Giày Thêu Hoa - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:33:15
Lượt xem: 1,208
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóa cửa kho xong, cô Út gian nhà phía Đông, vẻ mặt hớn hở hỏi: "Mẹ, xử lý con đĩ thế nào đây?"
Bà nội đáp: "Tra cho thằng nhân tình là ai đem dìm c.h.ế.t."
Cô Út lo lắng: "Anh trai con mê mệt con lăng loàn . Nếu dìm c.h.ế.t nó, liệu con chịu ?"
Giọng bà nội dửng dưng: "Mua cho mày con vợ mới là xong."
Cô Út thì tít mắt, ướm lời: "Mẹ, con cũng lớn tuổi , bao giờ thì lấy chồng?"
Bà nội liếc xéo cô Út một cái: "Chờ thêm chút nữa , vội cái gì?"
Nụ mặt cô Út bỗng cứng : "Mấy đứa con gái cùng tuổi trong làng đều lấy chồng hết . Con của Tiểu Thúy 7 tuổi , còn con đợi đến bao giờ?"
Cô Út sức khỏe như đàn ông , việc gì trong nhà cô cũng .
Bà nội : "Đợi mày cưới vợ mới . Thôi, ngủ ."
Cô út tỏ vô cùng bực bội : "Đều tại con đĩ !"
Nói xong thì cô Út hậm hực về phía nhà kho.
Chẳng mấy chốc, thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của thím Út vọng từ nhà kho.
Tiếng kêu còn thê t.h.ả.m hơn cả ban ngày.
Người cô Út đầy m.á.u me bước từ nhà kho. ở cửa nhà kho trong một cái thì thấy mặt thím Út be bét m.á.u, miệng thím khâu , môi chằng chịt những đường chỉ đen, phía thím cũng đầy m.á.u.
3
Thím Út tuyệt vọng . Thím vẫy vẫy tay gọi , ánh mắt đầy vẻ cầu xin.
bước nhà kho, ghé sát bên thím. Thím Út thều thào yếu ớt qua kẽ chỉ khâu: "Tiểu Nguyên, lấy giúp thím con d.a.o. Xin con đấy."
thấy thím Út quá đáng thương nên lén lấy cho thím một con d.a.o.
Sáng sớm hôm , đ.á.n.h thức bởi tiếng la hét của bà nội.
Thím Út c.h.ế.t . Thím đôi giày thêu hoa màu đỏ, treo cổ c.h.ế.t xà nhà trong kho.
Ngay tim thím còn cắm một con d.a.o, m.á.u chảy lênh láng đất. Tướng c.h.ế.t của thím cực kỳ thê t.h.ả.m và rùng rợn.
Bà nội cuống lên sang hỏi cô Út: "Thế là thế nào?"
Cô Út đáp: "Mẹ, tối qua con quên khóa cửa."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bà nội tức giận dậm chân: "Mau hạ nó xuống, đem vứt bãi tha ma ."
Cô Út đáp : "Vâng."
Sức lực cô Út hơn . Một cô dỡ xác thím xuống. Trên thím Út một mảnh vải che , chân chỉ độc một đôi giày thêu hoa màu đỏ. Đó là đôi giày thím mang lúc gả về đây.
Cô Út hỏi: "Mẹ, cứ thế ném bãi tha ma ?"
Bà nội lạnh lùng : "Cứ thế mà ném."
Cô Út gật đầu, đến một bộ quần áo t.ử tế cũng mặc cho thím Út, cứ thế khiêng xác thím đem vứt ở bãi tha ma.
Đến buổi trưa, ông nội và chú Út từ trấn trở về.
Vừa đến sân, chú Út sốt sắng tìm thím Út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/oan-khi-giay-theu-hoa/chuong-2.html.]
Bà nội sa sầm mặt : "Con Xuân Lan ăn với trai, c.h.ế.t ."
Bà nội dứt lời thì chú Út trợn tròn mắt, dám tin mà hỏi : "C.h.ế.t ?"
Giọng bà nội dửng dưng: "C.h.ế.t ! Đợi vài hôm nữa, mua cho mày một cô vợ khác xinh hơn."
Chú Út hỏi: "Thế xác ?"
Cô Út xen : "Em vứt bãi tha ma . Anh , con đàn bà lăng loàn, hèn hạ , đáng để quan tâm đến ?"
Chú Út lạnh lùng quát: "Mày thì cái đếch gì! Người đàn bà như con Xuân Lan bán cũng ối tiền đấy. Lần tao về là định đem bán nó , giá cả cũng thương lượng xong xuôi . Các giỏi thật, gì đ.á.n.h c.h.ế.t luôn . là ngu xuẩn."
Nói đoạn, chú Út gặng hỏi: "Vứt xác ở ? Dẫn tao tìm mau. Con Xuân Lan xinh như thế, đem xác nó bán lên trấn để phối âm hôn (đám cưới ma) cũng kiếm khối tiền đấy. Mau mau dẫn tao tìm xác nó."
Cô Út cau mày đáp: "Mặt con Xuân Lan em dùng sắt nung dí nát bét , chẳng còn chỗ nào lành lặn . Liệu còn phối âm hôn ?"
Cô Út dứt lời, chú Út thẳng chân đạp mạnh một cước cô, mắng nhiếc thậm tệ: "Cái đồ xí ! Mày chỉ giỏi phá hoại chuyện của tao, đáng lẽ tao nên bán quách mày cho ."
Cô Út sững vài giây đáp trả: "Anh tưởng ăn vạ ở cái nhà chắc? lấy chồng từ lâu ! Tại cho đấy chứ."
Bà nội lạnh lùng can: "Thôi , đừng cãi nữa."
Bà nội xong liền sang ông nội. Ông nội đang ghế đẩu, co rụt cổ như ngoài cuộc.
Bà nội gằn giọng với ông: "Sao ông chẳng câu nào thế? Cái nhà sắp tan nát đến nơi ."
Ông nội là phận ở rể, bao nhiêu năm nay ông chẳng mấy khi lên tiếng, cực kỳ sợ bà nội.
Giọng ông nội run rẩy: "Xuân Lan c.h.ế.t , là nhà mua cỗ quan tài chôn cất nó đàng hoàng . bảo, c.h.ế.t oan ức thì oán khí nặng lắm, dễ biến thành lệ quỷ đòi mạng đấy. Mình cứ chôn cất nó cho yên chuyện ."
Ông nội dứt lời, bà nội liền trừng mắt lườm ông một cái cháy mặt. Bà gắt gỏng: " là mù mắt mới gả cho cái loại hèn nhát như ông, chẳng cái tích sự gì."
Ngay giây , cô Út đột nhiên chỉ tay cổng sân, run giọng : "Mẹ ơi… ngoài cổng đôi giày, là đôi giày con Xuân Lan mang."
Cả nhà chúng đều phía cổng, quả thực ở đó một đôi giày thêu hoa màu đỏ tươi.
4
Bà nội nhíu c.h.ặ.t mày hỏi: "Chiêu Đệ, đôi giày là ?"
Cô Út lắp bắp: "Lúc con vứt con Xuân Lan ở bãi tha ma, chân nó vẫn đôi giày thêu mà. Sao giờ đôi giày về đây ?"
Lúc câu , rõ ràng cô Út bắt đầu sợ hãi.
Bà nội lạnh mặt lệnh: "Đem đôi giày vứt xa một chút."
Ánh mắt cô Út lộ rõ vẻ khiếp sợ, đáp : "Mẹ… bảo trai vứt , con thấy sợ lắm."
Bà nội mắng: "Sợ cái gì? Mau vứt ngay."
Cô Út cực chẳng đành vứt giày.
Mãi đến khi trời sắp tối, cô Út mới về.
Bà nội hỏi: "Vứt giày ở ?"
Cô Út đáp: "Con vứt ở núi ."
Bà nội gật đầu : "Chờ vài hôm nữa, tao sẽ mua vợ mới cho thằng Trụ."