Hầu phu nhân suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t.
bà chẳng thể gì .
Một khi Lý Thế Hằng về phía thì bà vô kế khả thi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, mối quan hệ giữa và Lý Thế Hằng cũng những biến chuyển tinh tế.
Hắn bắt đầu hình thành thói quen ở bên cạnh. Mỗi khi xử lý công vụ, sẽ đến viện của một lát, đôi khi chẳng lời nào, chỉ đó thưởng .
Ta xem sổ sách của , phê duyệt công văn của , ai nấy đều phiền đến đối phương.
thỉnh thoảng đột nhiên ngước mắt , trong ánh mắt ẩn chứa một thứ gì đó khó thể diễn tả bằng lời.
Ta giả vờ như thấy.
Nương từng , đừng bao giờ rung động nam nhân, rung động là con thua .
Thế nhưng Lý Thế Hằng, nam nhân thực sự khiến khó lòng mà xao động.
Hắn sẽ sai đưa ô cho những ngày mưa, sẽ dặn thêm than phòng khi trời trở lạnh, và khi ăn bánh quế hoa ở phía đông thành, ngay sáng sớm hôm cho mua sẵn đặt bàn .
Hắn chuyện một cách lặng lẽ, cứ như thể đó chỉ là những việc thuận tay.
, hề thuận tay. Hắn để tâm .
Ta bắt đầu thấy sợ.
Người sợ là , mà là chính .
Ta sợ quên lời nương dặn, quên những bài học xương m.á.u mà đ.â.m đầu để ngã đến tan xương nát thịt.
Vì bắt đầu xa lánh .
Hắn đến viện của nữa, cũng tìm .
Hắn chuyện với , trả lời theo kiểu công sự công bành.
Hắn nắm tay , giả vờ như thấy.
Hắn cảm nhận điều đó.
Tối hôm , uống rượu, đẩy cửa viện của , giữa sân .
"Thẩm Thư Ngôn, nàng rốt cuộc đang sợ cái gì?"
Ta gì.
"Nàng sợ thích nàng? Hay sợ nàng sẽ thích ?"
"Thế t.ử, ngài uống say ."
"Ta say."
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Hắn tiến lên một bước, "Cả đời từng để tâm đến ai như , nàng là đầu tiên, mà nàng thì ? Nàng đẩy thật xa, cứ như thể là phường thú dữ bằng."
"Thế t.ử…"
"Gọi là Lý Thế Hằng."
Hắn cắt lời , "Ta là trượng phu của nàng, thế t.ử nào cả."
Ta , cảm xúc trong mắt quá mãnh liệt, mãnh liệt đến mức dám thẳng.
Hắn bước tới, kéo phăng lòng.
Ta vùng vẫy một chút nhưng thoát .
Hắn ôm c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức thể cảm nhận nhịp tim của .
"Thẩm Thư Ngôn," giọng trầm đục truyền xuống từ đỉnh đầu, " nàng tin , cả, nhiều thời gian, một năm tin chờ một năm, mười năm tin chờ mười năm, tin trái tim nàng bằng đá."
Hắn sai, tim bằng đá.
nó còn cứng hơn cả đá.
Bởi vì nương dùng mạng sống để dạy một điều -- thế gian gì là vĩnh viễn đổi.
Tình yêu sẽ biến mất, lời thề sẽ thành lời dối, mà con tưởng rằng sẽ bao giờ rời bỏ con, cuối cùng đều sẽ .
Cho nên tin .
cũng đẩy nữa.
Ta nghĩ, thôi thì cứ thế .
Hắn thích thì tùy , chỉ cần thích là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuong-ta-von-la-phao-hoi-lai-day-ta-song-thanh-nu-chu-sang-van/chuong-04.html.]
Thế nhưng chuyện đơn giản như tưởng.
Năm thứ hai khi thành hôn, Hầu phu nhân đón cháu gái ruột của bà phủ.
Liễu Mộng Ly, mười sáu tuổi, dung mạo xinh như hoa, đôi mắt như .
Hầu phu nhân bảo nàng đến ở tạm vài ngày.
, đây ở tạm.
Đây là một cách khác để nhét .
Liễu Mộng Ly thông minh hơn Bạch di nương nhiều, khi phủ, nàng tranh đoạt, lặng lẽ sống ở viện khách, ngày ngày đến thỉnh an , bưng rót nước, ân cần một cách vô cùng chừng mực.
Nàng khiến thấy phiền, cũng thấy giả tạo.
Nàng cứ ở đó, tĩnh lặng vị biểu cô nương của .
, loại như thế mới là nguy hiểm nhất.
Quả nhiên, lâu đó, phát hiện Lý Thế Hằng đến viện khách ngày một nhiều hơn.
Không tìm Liễu Mộng Ly, mà là tìm Hầu phu nhân.
nào đến, Liễu Mộng Ly cũng mặt ở đó.
Nàng bên cạnh châm , nàng bên cạnh mài mực, nàng bên cạnh rạng rỡ với Lý Thế Hằng.
Lý Thế Hằng đối đãi với nàng khách sáo.
Khách sáo đến mức khiến cảm thấy gì đó .
Dương Liễu nhắc nhở :
"Tiểu thư, Liễu Mộng Ly đơn giản , để mắt tới một chút."
Ta : "Không cần để mắt."
"Tại ạ?"
"Bởi vì để mắt cũng thôi."
Ta lật một trang sổ sách, "nàng nếu bản lĩnh đó thì canh chừng nàng cũng sẽ đạt mục đích, còn nếu nàng bản lĩnh đó thì canh chừng gì cho mệt ."
Dương Liễu há miệng, gì thêm.
trong lòng hiểu rõ, để tâm, mà là phép để tâm.
Một khi để tâm, sẽ thua.
Liễu Mộng Ly ở trong phủ ba tháng, chuyện gì xảy cả.
Hầu phu nhân cuống lên . Bà bắt đầu tự tạo cơ hội.
Tiệc trung thu của gia đình, bà cố tình tách và Lý Thế Hằng riêng, để Liễu Mộng Ly ngay cạnh .
Liễu Mộng Ly gắp thức ăn cho Lý Thế Hằng, ăn.
Liễu Mộng Ly rót rượu cho Lý Thế Hằng, uống.
Ta đối diện cảnh đó, gương mặt chút cảm xúc.
Thế nhưng đôi đũa trong tay bóp gãy từ lúc nào.
Dương Liễu vội vàng đổi cho đôi khác.
Sau khi tiệc tan, Lý Thế Hằng đến viện tìm .
"Giận ?" Hắn hỏi.
"Không ."
"Thật ?"
"Thật."
Hắn , đột nhiên bật : "Nàng đang lừa ."
"Ta ."
"Nàng ."
Hắn bước tới mặt , "Đôi đũa của nàng gãy kìa."
Ta ngẩn một lát : "Đó là do chất lượng đũa thôi."