Nương ta giả điên - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:40:54
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn cách thôn một đoạn xa, tiếng vó ngựa rầm rập như sấm dậy rung chuyển sỏi đá con đường đất dẫn thôn.

Dân làng chuyện gì xảy , từ nhà tụ tập xem xét. Khi thấy một toán ngựa hắc y hắc giáp từ xa lao tới, ai nấy đều hoảng loạn bỏ chạy tán loạn.

“Thổ phỉ đến ! Thổ phỉ đến !”

đám thị vệ cứ thế phi thẳng , chẳng thèm để ý đến bọn họ, một đường lao thẳng đến nhà .

Cửa sân đá tung, cha đang từ trong phòng bước . Khi ông rõ mặt đàn ông , sắc mặt lập tức trắng bệch, hai chân mềm nhũn ngã phịch xuống đất.

Mấy tên thị vệ nhanh như cắt lao tới áp giải ông sang một bên. Tướng quân chẳng thèm liếc ông lấy một cái, chỉ cửa sổ, run run gọi một tiếng:

“Thanh Chỉ.”

Đó là tên của nương ? Thật êm tai.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ trong thôn gọi là nương Đại Nha, là kẻ điên, là mụ đàn bà điên dại.

Trong phòng im phăng phắc, tất cả bên ngoài đều nín thở chờ đợi.

Hồi lâu , cửa phòng mở , nương thờ nơi ngưỡng cửa.

Tướng quân kích động lao tới, nhưng sợ nương kinh hãi, đành gắng gượng kìm chân .

Nương Tướng quân chớp mắt, trong đôi mắt dần dâng đầy lệ nóng:

“Huynh trưởng!”

Hai ôm chầm lấy rống lên.

Còn thì hóa đá ngay ngoài cổng sân. Nương… hóa hề điên!

Ta từ từ đầu sang kẻ đang áp giải bên cạnh, cha lúc mặt cắt còn giọt m.á.u.

Những năm qua ông hành hạ, giày vò nương thế nào, trong lòng ông tự rõ hơn ai hết.

Giờ đây nương tỉnh táo, chắc chắn sẽ trả thù gấp trăm gấp ngàn .

Nghĩ đến thủ đoạn của Tướng quân, cha kìm sợ hãi đến mức tiểu cả quần.

“Tướng quân tha mạng, tiểu nhân thực sự gì cả.”

Cha dập đầu đến chảy cả m.á.u, run rẩy như cây sậy.

Mũi kiếm của Tướng quân chỉ thẳng ông, nhưng chần chừ mãi xuống tay.

thị vệ ngăn cản, nhưng đám dân làng hiếu kỳ vẫn chen chúc đầy nghẹt cổng sân.

“Người điên hóa là tiểu thư nhà quyền quý ?”

“Bọn họ định gì? Nhận xong là g.i.ế.c c.h.ế.t chồng ?”

“Đánh nhà giàu tâm địa độc ác, bọn họ g.i.ế.c diệt khẩu!”

“Tội nghiệp cha con Đại Nha, bao năm qua đối xử với vợ điên như thế.”

Đám dân làng rõ chân tướng vẫn đang nhao nhao bênh vực cha .

Trong mắt nương dâng lên nỗi hận thù ngút trời. Người đột ngột rút thanh đao bên hông tên thị vệ, khuôn mặt mang biểu cảm kinh hoàng, từng bước từng bước tiến về phía cha.

“Năm xưa, chẳng qua chỉ thuê xe của ngươi. Ngươi thấy sắc lòng tham, cướp đoạt bạc của thì thôi, còn…”

Những lời phía , nương nghẹn đắng thốt nên lời. Cánh tay gầy guộc của khẽ nhọc giương cao thanh đao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuong-ta-gia-dien/chuong-4.html.]

Cha mặt mày xám ngoét lùi về phía : “Đừng, đừng g.i.ế.c …”

Ta theo bản năng định nhắm mắt , nhưng đám dân làng phía chịu để yên.

Họ phẫn nộ gào lên đầy nghĩa khí:

“Chúng tin cha con Đại Nha chuyện ghê tởm đó, chắc chắn là các ngươi g.i.ế.c diệt khẩu nên mới vu oan cho !”

“Đàn bà điên , ngươi thật vô lương tâm! Những năm qua cha Đại Nha chăm sóc cô thế nào? Không , ngươi c.h.ế.t đói từ lâu !”

Người giàu thể vọng ân bội nghĩa, gì thì ?

“Hôm nay g.i.ế.c cha Đại Nha, ngày mai chừng sẽ g.i.ế.c hết chúng để bịt đầu mối!”

“Mọi đừng sợ, chúng tìm Cử nhân lão gia, bọn họ chắc dám g.i.ế.c. Cứ nhân lão gia , cùng lắm thì kiện bọn họ lên huyện nha!”

Đầu thôn một vị Cử nhân lão gia đức cao vọng trọng, tuy từng quan nhưng Huyện lệnh đại nhân cũng nể mặt ông vài phần.

Trên mặt Tướng quân lộ vẻ trầm tư suy tính.

Nương bỏ ngoài tai tất cả, nhắm thẳng đầu cha mà c.h.é.m xuống.

“A…” Cha hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, phân và nước tiểu chảy lênh láng.

đợi nương mở mắt , ông thấy đầu vẫn còn yên cổ.

Chỉ thấy Tướng quân một tay giữ c.h.ặ.t lấy cán đao của nương:

“Làm bẩn con che , xáo mòn tâm tình quá mức kích động, chúng thể g.i.ế.c cặn nhân cứu mạng chứ?”

Tất cả đều ngẩn , thái độ đổi cũng nhanh quá .

“Huynh trưởng tin ?” Nương Tướng quân với ánh mắt thể tin nổi.

Tướng quân đang lưng thị vệ, cha đầy ẩn ý, dùng giọng chỉ đủ cho mấy chúng thấy mà với ông:

“Nếu ngươi thực sự chỉ là một gã phu xe nhất thời thấy sắc nảy lòng tham, tại gặp mặt nhận là Tướng quân? Ẩn tình trong chuyện , e là tra khảo cho kỹ!”

Khuôn mặt mới hồi phục chút huyết sắc của cha, trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.

Màn đêm buông xuống, căn nhà từng giam cầm nương nay hòa thành l.ồ.ng giam của cha.

Ta vẫn như cũ trốn đống bao tải gạo ở nhà , lắng động tĩnh bên .

Một hồi lâu , cửa phòng mở , nương bước tới nắm lấy tay :

“Đại Nha, con xem kết cục của gã súc sinh đó !”

Đây là đầu tiên nương chuyện với kể từ khi trở về.

Ta nhất thời vẫn quen với dáng vẻ tỉnh táo của nương, bèn ngây ngốc để mặc dắt trong phòng.

Trên chiếc ghế “đặc chế” từng hành hạ nương đến sống bằng c.h.ế.c , giờ đây đang trói cha.

Ông mặt xám như tro tàn, thở thoi thóp. Thấy chúng bước , vẻ mặt ông đầy vẻ kinh hoàng, cái miệng nhét giẻ chỉ thể phát những tiếng ư ử trong cổ họng.

Nương cầm lấy thanh tre, vung tay quất liền hồi, đ.á.n.h thật mạnh mặt trong đùi ông.

Cha mơ cũng ngờ tới, thứ hình cụ ông phát minh để hành hạ nương, ngày dùng lên chính ông.

Ông toát mồ hôi lạnh đầy đầu, từng giọt nhiệt trong miệng rớm m.á.u.

“Nếu trưởng ngăn cản, thật lóc từng miếng thịt ngươi xuống!”

Loading...