Bùi Ý còn cách nào khác, đành đ.â.m lao theo lao. Khi cô trong và đối diện Vân Nghiêu, Triệu Hinh đặt một ly nước ý tứ lui ngoài.
Bùi Ý cố giữ bình tĩnh chào một câu: "Chào chú... Vân Nghiêu."
Vân Nghiêu gật đầu: "Ừ."
Anh cứ cô với ánh mắt sâu thẳm khó đoán. Trong khi Bùi Ý đang chờ tiếp, Vân Nghiêu bỗng hỏi: "Em mang theo sổ hộ khẩu ?"
"Dạ?" Bùi Ý ngẩn : "Dạ ." Cô bàn chuyện ăn mang hộ khẩu gì?
"Bùi Ý."
"Dạ?"
"Đây là sổ hộ khẩu của . Nhà ba em, cả Vân Nam đang ở tù, hai Vân Vũ đang ở quân ngũ biệt tăm, trong nhà chỉ còn một già là cha đang viện hộ lý chăm sóc. Vân thị tên kinh doanh mảng sản xuất ô tô và truyền thông, tổng tài sản 5 tỷ tệ. Cho dù bong bóng cổ phiếu vỡ hết thì vẫn đảm bảo cuộc sống sung túc."
Vân Nghiêu khựng một chút, tiếp tục: "Năm nay 38 tuổi, sức khỏe , bệnh di truyền. Mối tình đầu năm 17 tuổi kết hôn sinh con, bất kỳ vướng mắc tình cảm nào."
Bùi Ý một tràng thông tin của cho hoảng hốt, cô vội ngắt lời: "Chú Vân Nghiêu, chú với cháu những thứ để gì?"
" định chịu trách nhiệm với em," Vân Nghiêu mỉm : "Bùi Ý, em đồng ý kết hôn với ?"
Bùi Ý: "..." Cô c.h.ế.t lặng.
"Chú Vân Nghiêu, chuyện ... đột ngột quá. Kết hôn là chuyện hai thích , chú..."
"Em thích ?"
Bùi Ý: "..."
Cô nhớ câu cuối cùng của Vân Nghiêu khi cô rời : "Bùi Ý, là cứ theo quy trình của các cô gái trẻ, chúng cũng thể bắt đầu bằng việc hẹn hò ."
Câu thốt từ miệng một đàn ông 38 tuổi như Vân Nghiêu, kỳ lạ buồn .
Trên đường về, Chu Phi vẫn còn ngơ ngác: "Bùi Ý, em với Vân tổng giao tình riêng thật ?"
"Vâng," Bùi Ý đáp bâng quơ: "Năm nay em về Nam Thành ăn Tết, còn ?"
Đã hai năm kể từ khi nước ngoài cô về Nam Thành. Nơi đó là khởi nguồn của những giấc mơ trong cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuoi-nham-co-chau-nho-thanh-vo/chuong-8.html.]
"Anh chắc chắn về hầu hạ hai vị tổ tông ở nhà ," Chu Phi nhạt: "Vua và Thái hậu nhà hôm qua còn nhắc đến em đấy, bảo nếu thì để 'bắt cóc' em về dâu luôn."
Chu Phi khựng , liếc thấy vẻ mặt thờ ơ của Bùi Ý, tự giễu một tiếng tiếp: "Anh bảo Bùi Ý là nghệ sĩ, thèm để mắt đến đám thương nhân như chúng ."
"Thương nhân thì ?" Bùi Ý khẽ cau mày phản bác: "Nghệ sĩ cần ăn cơm chắc?"
"Cũng đúng," Chu Phi : "Bùi Ý, em chuyển chủ đề tự nhiên thật đấy. Nhắc đến thương nhân, Vân tổng mới đúng là thương nhân chính hiệu, em đừng mà dính mấy vụ giao dịch sạch sẽ với ông đấy nhé."
Bùi Ý im lặng, Chu Phi bắt đầu cuống: "Không chứ Bùi Ý, em thật sự giao dịch gì với Vân Nghiêu đấy chứ?"
"Giao dịch gì cơ?" Bùi Ý mỉm . Tim Chu Phi mới hạ xuống một chút thì cô : "Chúng em là -yêu-của-."
Chu Phi: "..."
Anh đạp phanh gấp, đỗ xịch bên lề đường, ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi: "Bùi Ý, hai là yêu???"
” "Ừm, là yêu."
Giọng Bùi Ý khẽ.
"Này, Bùi Ý, em ngốc thế? Tình hình nhà họ Vân thế nào em xem thời sự ? Một gia tộc quân phiệt sa sút, cho dù việc ăn của Vân Nghiêu lớn đến , ngoài mặt thì kính sợ ông , nhưng kẻ chờ chống lưng của ông đổ xuống để nhảy đạp thêm một nhát cũng nhiều vô kể."
Bùi Ý vẫn im lặng.
"Bùi Ý, em đang đấy?" Chu Phi cuống giận.
"Em đang mà," Bùi Ý mỉm rạng rỡ, chậm rãi lên tiếng: "Chu Phi, em tin rằng Vân Nghiêu là vô sở bất năng."
Ngay từ đầu gặp gỡ, cô điều đó.
Từ việc hạ t.h.u.ố.c mà vẫn giữ bình tĩnh, chịu đựng suốt một đêm dài để cô hoảng sợ, cô . Từ thái độ của dành cho trong đầu gặp khi về nước, cô cũng .
Dù cô chỉ tham gia một mảnh ghép nhỏ xíu trong cuộc đời ba mươi tám năm của Vân Nghiêu, nhưng cô là thế đấy, cô sùng bái , ái mộ một cách t.h.u.ố.c nào cứu chữa.
Những ngày tháng thức trắng đêm bài thi, những ngày ôn luyện IELTS quên ăn quên ngủ để xin học bổng công phí, những ngày cô độc nơi xứ nơi nương tựa, gần như trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô.
Cô cũng , nhà họ Vân thì vẻ vang nhưng thực chất tứ phía bủa vây đầy rẫy hiểm nguy. Vì thế nên Trần Lam mới nhất quyết Trần Nguyên Nguyên dính dáng quá nhiều đến họ Vân. Đặc biệt là khi Nguyên Nguyên chọn ngành Luật, điều đó gần như dì Trần kinh hãi.
Vì chuyện của Vân Nghiêu, mối quan hệ giữa Chu Phi và Bùi Ý phần lạnh nhạt một thời gian.
Khó khăn lắm cô mới trở Nam Thành, dì Trần ngoài mặt thì bình thản nhưng lưng vẫn lặng lẽ nấu nhiều món mà cô thích ăn. Căn phòng cô ở vẫn luôn giữ nguyên trạng, kể từ ngày cô , dì Trần bao giờ cho ai thuê cả.Trần Nguyên Nguyên từ khi về nhà hầu như ngày nào cũng mặc đồ ngủ, nhưng Bùi Ý quen mặc đồ mặc nhà. Có đôi khi Nguyên Nguyên còn trêu cô: "Tiểu Ý, ở nhà chị thể bớt ăn diện chỉnh tề thế ? Làm em trông như con đồ ngốc quê mùa ."