Thân hình Vân Nghiêu cứng đờ. Sau khi một nữa cố gắng thoát mà thành công, đành bất lực : "Bùi Ý, say thật thì sức lớn như thế ."
Hàng mi của Bùi Ý đang ngủ khẽ run lên.
Vân Nghiêu khựng một chút, trầm giọng gọi: "Bùi Ý."
Anh chỉ gọi một tiếng gì thêm. Im lặng hồi lâu, Bùi Ý chậm rãi ngẩng đầu, chằm chằm: "Dạ?"
"Say thật ?"
Bùi Ý đờ đẫn gật đầu.
Vân Nghiêu chằm chằm gương mặt vẫn còn ửng hồng của cô, thở dài: "Say mà vẫn là ai?"
Bùi Ý nhe răng : "Chú là... chú Vân Nghiêu."
"Giờ em ở , đưa—" em về.
Vân Nghiêu kịp hết câu, Bùi Ý bỗng nhiên áp sát mặt cô mặt , đôi môi chạm , cả hai đều sững sờ.
Vân Nghiêu ngờ một cô nhóc hôn như thế .
Đặc biệt là còn thể cảm nhận rõ ràng, xúc cảm nơi đôi môi cô gái nhỏ mát lạnh mềm mại.
Ngay lúc khí đang đầy ngượng ngùng, tiếng chuông điện thoại của Bùi Ý vang lên từ trong túi xách. Cô chậm rãi chỗ cũ, lấy điện thoại . Cuộc gọi kết nối, đầu dây bên vang lên giọng lo lắng của Chu Phi: "Bùi Ý! Cô cô nương của ơi, tài xế đợi ở cửa nửa ngày trời thấy em , em đang ở đấy hả???"
"Em?"
Bùi Ý quanh quất: "Em đang ở xe mà?"
"Ở xe?! Bùi Ý, em lên nhầm xe ?"
Bùi Ý ngẩn hai giây, đó gật đầu: "Vâng!"
"Vâng cái gì mà ? Em đang ở ? Trên xe tài xế ? Mau bảo đưa em về đây!"
Đầu dây bên Chu Phi cuống cuồng quát tháo: "Em quên vụ đây lên nhầm xe suýt bắt cóc khu đèn đỏ ? Em tưởng về nước là an chắc? Người thì chẳng lớn bao nhiêu mà gan thì to quá nhỉ!"
Bùi Ý lúc say hành động hệt như một đứa trẻ, khi mắng thì lầm bầm nhỏ xíu: "Em , em đang xe chú Vân Nghiêu mà."
Tiếng cô quá nhỏ, Chu Phi rõ, hỏi một câu: "Chú gì cơ?"
Cuối cùng, Bùi Ý gửi một cái định vị cho Chu Phi mới cúp máy.
Sau khi tắt điện thoại, Bùi Ý cúi đầu, im lặng một lời.
Lúc tâm trạng của Vân Nghiêu vô cùng phức tạp.
Cô tưởng rằng biệt ly sáu năm ở thị trấn miền núi là cuối họ gặp mặt.
cô hề rằng, trong suốt những năm đại học của cô, từ mỗi cô diễn thuyết, mỗi thuyết trình thi đấu, cho đến từng bức ảnh nhận giải, hầu như đều xem qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuoi-nham-co-chau-nho-thanh-vo/chuong-6.html.]
Ban đầu là do Trần Nguyên Nguyên chia sẻ với , đó dần dần trở thành chính cũng bắt đầu mong đợi thấy sự trưởng thành và đổi mới nhất của cô.
Anh cứ ngỡ tình cảm thời thiếu niên của cô sẽ thời gian bào mòn theo năm tháng.
cô giống như một hạt mầm, lặng lẽ cắm rễ và nảy mầm mảnh đất của .
Anh là một cái cây đại thụ định hình, ánh mặt trời dõi theo cô lớn lên. Có lẽ vì lời dặn của Trần Lam, lẽ vì cách tuổi tác của hai , lẽ vì môi trường chẳng mấy trong sạch của nhà họ Vân, từng nghĩ đến việc chạm cô.
cô cứ thế mà xuất hiện mặt .
Cô còn hôn .
Sau một hồi bình tâm , Bùi Ý tỉnh rượu hơn phân nửa.
"Xin chú Vân Nghiêu, cháu... say quá,"
Cô lời xin : "Chú cứ coi như chuyện gì xảy nhé."
Vân Nghiêu: "..."
Trên chiếc xe về, Chu Phi vẫn đang cố bình trái tim đang đập loạn vì phấn khích.
Bùi Ý ở ghế phụ, gió đêm thổi qua khiến chút dư vị rượu cuối cùng cũng tan biến sạch sẽ.
"Bùi Ý, em đúng là hưởng thật đấy, thể đ.â.m sầm ngay xe của Vân Nghiêu nhỉ? Mà lão đại thế mà ném em xuống xe?"
"Chắc tại lòng nhân ái." Bùi Ý bâng quơ đáp lời.
Chu Phi là cô quen khi còn sinh viên trao đổi ở nước A. Gia đình nền tảng về ngân hàng đầu tư, bản cực kỳ đam mê đầu tư các tác phẩm nghệ thuật. Sau khi xem tranh của Bùi Ý, tình nguyện đại diện cho cô.
Hai năm ở nước A, cả hai cùng trải qua nhiều thăng trầm. Trong mắt Chu Phi, Bùi Ý là một cô gái tính cách lạnh lùng, cô độc, ngoài hội họa thì lẽ chỉ tiền mới khơi gợi sự hứng thú của cô. tiếp xúc lâu dần, nhận lớp vỏ bọc vô cảm là một sự tự ti thầm kín, dù những năm qua cô che giấu nó giỏi.
"Thế thì em cũng may mắn thật."
"Phải, em may mắn." Bùi Ý cảnh đêm Thủ đô lung linh ngoài cửa sổ.
Để dáng vẻ như hiện tại, lẽ cô tiêu tán hết vận may của mấy kiếp .
" , bản thảo của tập tranh , gửi cho bản gốc nhé. Anh định đưa cho mấy nhà xuất bản xem qua, còn vài tạp chí đang đợi tranh minh họa của em nữa. Nghỉ ngơi vài ngày cho quen múi giờ bắt đầu 'cày' thôi."
"Vâng, em ."
"Yên tâm Bùi Ý, chuyện cũ qua, giờ Phi đây bảo kê, em lo c.h.ế.t đói , đừng ủ rũ thế."
"Biết mà!" Bùi Ý đầu sang: "Trong thẻ của em trả nợ xong vẫn còn dư một ít, tiền thuê nhà em tự lo . Hồi xưa nghèo thì ăn của uống của , giờ thể cứ ở nhờ mãi ."
"Còn khách sáo với Phi ?"
"Không khách sáo," Bùi Ý nhếch môi, gằn từng chữ: "Mà là nguyên tắc."
Mặc dù miệng tự trả tiền nhà, nhưng cuối cùng căn hộ vẫn là do Chu Phi tìm hộ. Cô cứ thế bình định cư tại Thủ đô.