NUÔI NHẦM CÔ CHÁU NHỎ THÀNH VỢ - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:54:04
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:54:04
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Nguyên Nguyên bê thang : "Tiểu Ý, chị thấy em tính tình kỳ quặc, kiểu 'trong nóng ngoài lạnh' dễ sợ ?"
"Cũng mà," Bùi Ý cất chiếc ghế dùng để kê chân, công việc của hai coi như xong xuôi.
Bữa cơm tất niên của ba vô cùng phong phú. Ăn xong, dì Trần vẫn như cũ để Bùi Ý và Nguyên Nguyên rửa bát, còn thì tìm mấy bà bạn đ.á.n.h bài. Trong lúc dọn dẹp, Nguyên Nguyên than vãn với Bùi Ý: "Chị xem em kìa, tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa mà vẫn ham hố thức đêm đ.á.n.h bài với ."
"Dì Trần chẳng chỉ mỗi sở thích ,"
" tiểu Ý, trưa lúc gọi video chú nhỏ bảo chị nhận tiền chuyển khoản đấy. Mà chị liên lạc với chú nhỏ của em thế?"
Trần Nguyên Nguyên bất ngờ nhắc tới Bùi Ý sững : "Hả?"
"Thì mấy năm qua, năm nào em cũng lôi kéo chú cùng xem các tác phẩm thi đấu của chị nọ, định bụng để chú mua mấy bức. Thế mà cái ông bận trăm công nghìn việc đấy chẳng thèm đoái hoài gì. Sau đó lâu dần em cũng lười phiền chú nữa," Nguyên Nguyên tự lải nhải: "Thế mà năm , em thấy mấy bức tranh sơn dầu của chị trong thư phòng của chú. Chú nhỏ tìm chị mua tranh ? Mà đúng, chị đại diện mà, chuyển khoản trực tiếp qua chị nhỉ?"
Bùi Ý hoang mang, tuy cô thầm ngưỡng mộ Vân Nghiêu nhiều năm, nhưng cô sẵn sàng để công khai mối quan hệ của hai mặt Nguyên Nguyên. Vả Nguyên Nguyên cứ một điều "chú nhỏ", hai điều "chú nhỏ". Nếu cô lúc , chẳng là đang "thím nhỏ" của bạn ?
Thế là cô chỉ đành thuận theo lời Nguyên Nguyên: "Thì... Chu Phi mấy ngày nay nghỉ phép, nên việc chị tự xử lý thôi."
"Ra là ," Nguyên Nguyên nhận vẻ mất tự nhiên của cô, hỏi tiếp: "Chú nhỏ mua tranh của chị bao nhiêu tiền một bức? Nói em xem chú bóc lột chị ."
Bùi Ý ngẩn ngơ, trong đầu bỗng nhớ năm khi Chu Phi mới tình nguyện đại diện, thực sự bán ba bức tranh ngay lập tức. Đều là những tác phẩm đoạt giải đó, hình như bán một triệu sáu trăm nghìn tệ? Vừa vặn đủ cho chi phí sinh hoạt đắt đỏ của cô tại nước A trong hai năm, cộng thêm tiền họa cụ cực đắt. Sau đó Chu Phi rải rác bán vài bức với giá hơn một trăm nghìn tệ cho bản địa, cô mới chật vật sống đến lúc nghiệp.
"Tầm hơn năm trăm nghìn một bức thì ," Cô ước chừng. Nếu như mua đầu tiên lúc đó thực sự là Vân Nghiêu.
"Thế thì cũng ," Nguyên Nguyên suy ngẫm: "Chắc là lúc đó em lỡ miệng nhắc chuyện chị đang thêm, chú nhỏ thấy nên giúp đỡ mà. Chú , ngoài lạnh trong nóng, chị với em bằng tuổi, chắc chú cũng coi chị như cháu gái . chắc chắn bằng em nhé,"
"Ừ," Bùi Ý dọn dẹp bàn ăn: "Tối xem Gala chào xuân chứ?"
Trần Nguyên Nguyên ôm một đống khoai tây chiên và nước ngọt: "Xem chứ, cũng chẳng việc gì , hai đứa bao nhiêu năm nay vẫn là 'cẩu độc ' cả mà."
Bùi Ý im lặng. Nguyên Nguyên quen với tính cách ít của cô nên cũng để ý.
Mười hai giờ đêm, tin nhắn của Vân Nghiêu gửi tới. Vẫn chỉ là bốn chữ đơn giản: "Chúc mừng năm mới."
Bùi Ý trả lời: "Thời gian đúng lúc, chú Vân Nghiêu, chúc mừng năm mới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuoi-nham-co-chau-nho-thanh-vo/chuong-10.html.]
Đêm qua sưởi trong phòng khách mở đủ ấm nên hai cô gái cứ thế sofa ngủ .
Dì Trần đêm qua sòng bài đại sát tứ phương, ngày đầu năm mới thời tiết đặc biệt nên dì trở về với vẻ mặt rạng rỡ, hớn hở.
Vừa đẩy cửa , một luồng khí ấm áp phả mặt.
Trên sofa, Bùi Ý gương mặt thanh thản, ngoan ngoãn ở một góc, còn Trần Nguyên Nguyên thì dạng chân dạng tay, gối đầu lên chân Bùi Ý.
Dì Trần sững một chút, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp lạ thường.
Hóa chớp mắt một cái, mười năm trôi qua.
Trần Nguyên Nguyên tự lớn lên thành một cô gái vô tư lự, phổi bò như hiện tại; Bùi Ý đường nét gương mặt ngày càng nhu hòa, bóng dáng gầy gò và bướng bỉnh của mười năm đang dần tan biến.
Các cô đều đến độ tuổi nhất, sẽ một quãng đời còn ấm áp và .
Dì Trần vô thức chạm mặt , cảm nhận dấu vết của thời gian để .
Dì cũng thừa nhận rằng, dù Vân Vũ biền biệt hai mươi năm về, nhưng trong lòng dì vẫn hy vọng, khoảnh khắc , khi dì đầu , thể lưng dì, vẫy tay mỉm .
Dì Trần thở dài: "Vân Vũ, đồ c.h.ế.t tiệt nhà , lão nương đều già , vẫn chịu về."
Trần Nguyên Nguyên thấy tiếng động, lờ mờ tỉnh giấc: "Mẹ, về ?"
"Ừ, về , dậy đ.á.n.h răng , nấu vằn thắn."
Nguyên Nguyên ảo giác của , cô dì Trần, thấy dì bao phủ một luồng khí âm u. Cô nhịn hỏi: "Mẹ, đêm qua thua đậm ạ?"
"Phỉ phỉ phỉ! Đầu năm đầu tháng, gì đen đủi thế, tay nghề mày đang đỏ lắm nhá," Dì Trần : "Nấu vằn thắn nhanh thôi, dậy mau lên."
"Dạ !"
Trần Nguyên Nguyên sáp gần Bùi Ý, da cô mịn, lúc ngủ trông như một con b.úp bê khiến nặn thử má một cái. Cô ghé sát chụp một tấm selfie, đăng dòng trạng thái đầu tiên của năm mới: “Dắt theo chị em chúc Tết các đại lão đây, năm mới chúc thuận buồm xuôi gió, thuận cả tài thần.”
Đăng xong, cô sực nhớ điều gì, liền gõ thêm một dòng ở phần bình luận: — “Hai đại mỹ nữ đều còn độc , thể thả thính nhé.”
Vân Nghiêu đang cùng ông cụ bên bàn ăn bữa sáng đầu năm, ông cụ đang lướt vòng bạn bè của cháu gái.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.