Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:14:42
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ngập ngừng : "Thế, thế cũng mua cho vợ cái quạt điện nhé?"
"Anh cứ thong thả mà suy ngẫm nhé."
Đã lên đến thành phố , Hạ Thừa Trạch đỡ Khương Tuyết Di xuống xe, đưa cho tài xế Vương một bao t.h.u.ố.c lá: " đưa chị dâu mua đồ đây, cứ dạo chơi quanh đây nhé, ăn uống cứ tính cho ."
Tài xế Vương nhận lấy t.h.u.ố.c lá, nhét túi: "Trung đoàn trưởng Hạ, thế thì khách sáo quá ."
"Nên mà." Hạ Thừa Trạch .
Cũng chẳng đầu mượn xe , cái đạo đối nhân xử thế vẫn là hiểu.
Tuy thời buổi những thể mượn xe đều là cán bộ cấp Trung đoàn trưởng trở lên, tài xế Vương cũng chẳng đến mức lơ là.
mỗi Hạ Thừa Trạch mượn xe là tài xế Vương đều sẽ xách một xô nước rửa xe qua một lượt, ghế cũng dùng khăn sạch lau qua, lái xe cũng trở nên cẩn thận dè dặt hơn.
Ít nhất thì một m.a.n.g t.h.a.i như Khương Tuyết Di suốt một quãng đường mà chẳng hề thấy mặt đỏ tía tai th* d*c gì cả.
Mới thấy việc lo lót qua với lo lót qua thì vẫn là khác biệt.
Chào tạm biệt tài xế Vương xong, hai thẳng đến cửa hàng Hoa Kiều.
Khương Tuyết Di lật những ký ức trong trí não của .
Những năm sáu, bảy mươi, vật tư khan hiếm, đất nước đang cần ngoại hối, Hoa kiều ở nước ngoài gửi ngoại hối về trong nước thì ngân hàng sẽ cấp phát một lượng phiếu Kiều hối nhất định theo tỷ lệ, ví dụ như 10 đô la Mỹ thì sẽ phát một tờ phiếu cung ứng Kiều hối trị giá 10 đồng.
Tờ phiếu thể mua các loại bánh kẹo từ lương thực ngoài kế hoạch phân phối, dầu ăn, thực phẩm phụ cũng như các loại hàng hóa khác.
Từng một câu chuyện như thế , một ở Thượng Hải vì thành phần xuất nên liệt danh sách đuổi khỏi Thượng Hải chuyển về nông thôn, nhưng vì những ở hải ngoại của ông thường xuyên gửi ngoại hối về cứu tế cho ông nên nhân viên tài chính địa phương khi chuyện lập tức báo cáo lên cấp , ngăn chặn hành động , giữ khoản ngoại hối đó ở Thượng Hải.
Mới thấy tầm quan trọng của ngoại hối đối với công cuộc xây dựng đất nước.
Những thông tin tự nhiên trong ký ức của nguyên chủ mà là Khương Tuyết Di trích xuất từ cuốn tiểu thuyết niên đại mà cô đây.
Nguyên chủ chỉ là một cô gái nông thôn, những cụm từ như 'cửa hàng Hoa Kiều', 'ngoại hối' đối với cô mà là quá đỗi xa lạ.
Sở dĩ Khương Tuyết Di nhớ rõ như là vì trong nguyên tác mô tả qua, Hạ Thừa Trạch mua cho nữ chính Điền Hủy một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Mai Hoa vô cùng tinh xảo ở cửa hàng Hoa Kiều, cô đeo tay khiến bao ghen tị.
Cô liếc Hạ Thừa Trạch ở bên cạnh một cái, ánh mắt mang theo mấy phần thâm trầm.
Hai từ xa thấy cánh cổng lớn của cửa hàng Hoa Kiều, tòa nhà nhỏ ba tầng treo một chiếc biển hiệu màu xanh lá cây, đó bốn chữ lớn 'Cửa hàng Hoa Kiều'.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-tu-bo-chay-tron/chuong-33.html.]
Cánh cổng hề mở toang giống như các cửa hàng hợp tác xã cung tiêu khác mà ở cổng vây những thanh lan can sắt uốn lượn hình chữ S, trông giống lối kiểm tra an ninh ở tàu điện ngầm .
Bên cạnh còn vài , thấy Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di là liền vây quanh lấy, hạ thấp giọng : "Có phiếu ?"
"Có cũng bán." Hạ Thừa Trạch lạnh lùng .
Anh bảo vệ Khương Tuyết Di bên trong, đồng thời giải thích với cô: "Những đó là 'mô hình đóng cọc', lấy đống phiếu Kiều hối trong tay chúng để đổi lấy đô la Mỹ, cái nghề mua bán đấy mà."
Khương Tuyết Di chợt bừng tỉnh đại ngộ, thì là phe vé .
Gọi là 'mô hình đóng cọc' chắc là vì bọn họ cứ từng một ở bên lề đường trông như những cái cọc xi măng dựng ở đó .
Cô bùi ngùi, những đầu óc thực sự là linh hoạt thật, e là khi cải cách mở cửa thì nhóm đầu tiên phất lên chắc chắn sẽ dấu chân của bọn họ.
Đi xuyên qua đống lan can sắt hình chữ S, ở cửa một nhân viên công tác mặc bộ váy màu vàng đó, cô chặn hai : "Thẻ ?"
Thẻ gì cơ?
Khương Tuyết Di liền ngẩn .
"Có, thẻ ạ." Hạ Thừa Trạch từ trong túi lấy hai chiếc thẻ Kiều hối màu xanh lá cây đưa cho cô xem.
Nhân viên công tác khi kiểm tra thấy sai sót gì thì : "Được , ."
Khương Tuyết Di tắc lưỡi, nhỏ giọng với Hạ Thừa Trạch: "Vào cửa hàng Hoa Kiều mà còn dùng thẻ cơ ?"
Hạ Thừa Trạch : " , thẻ mới , hơn nữa mỗi một thẻ, dùng chung ."
Chiếc thẻ cũng là mượn của bán phiếu Kiều hối cho đấy, trả mà.
Hồ, mà còn là chế độ hội viên cơ đấy, giống siêu thị Sam .
Càng nghiêm ngặt bao nhiêu thì sự hứng thú của Khương Tuyết Di đối với cửa hàng Hoa Kiều càng nồng đậm bấy nhiêu.
Cô phấn khích kéo kéo cánh tay của Hạ Thừa Trạch: "Vậy chúng mau trong xem ạ."
Đầu tiên đập mắt là một sảnh lớn rộng rãi và sáng sủa, trần nhà treo vài chiếc đèn chùm lớn tỏa ánh sáng dịu nhẹ mà rạng rỡ, chiếu rọi khắp cả sảnh lớn sáng choang.
Bốn phía là những tủ trưng bày bằng kính cao lớn, bên trong bày biện đủ loại hàng hóa, bắt đầu từ phía bên trái là khu vực trang phục, những bộ váy kiểu tây màu sắc sặc sỡ, những chiếc áo sơ mi kiểu dáng tân tiến treo ngay ngắn giá quần áo, bên cạnh còn bày biện thêm một cà vạt, khăn lụa phối hợp cùng.
Ngay đó là khu vực đồng hồ, trong những tủ trưng bày bằng kính bày biện từng hàng đồng hồ đeo tay tinh xảo, những thương hiệu danh tiếng trong nước như hiệu Thượng Hải, hiệu Hải Âu, cũng một thương hiệu đồng hồ đến từ nước ngoài, ánh đèn chiếu rọi, những chiếc kim mặt đồng hồ lấp lánh ánh kim loại.