NỮ PHỤ TRUYỆN TU TIÊN ĐỘT NHIÊN THỨC TỈNH - 12

Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:13:17
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

27

 

Phó sư bảo những chuyện nàng huỵch tẹt nhưng thiên cơ bất khả lộ, chi bằng nàng kể cho một câu chuyện xưa .

 

Chuyện rằng một cô gái nọ tình cờ một cuốn thoại bản, nội dung xoay quanh một cặp thanh mai trúc mã.

 

Nàng thanh mai trong truyện vốn cực kỳ thích trúc mã, nhưng cứ đinh ninh rằng hề ý với . Thế là nàng bày đủ thủ đoạn, dốc hết vốn liếng để quyến rũ cho bằng .

 

Kế hoạch quyến rũ mới tiến triển một nửa, đại não nàng đột nhiên thức tỉnh một đoạn ký ức kỳ quái. Nàng tự cho rằng trúc mã vốn chẳng thể bên , vì thế nàng vắt chân lên cổ mà chạy trốn.

 

Chàng trúc mã chẳng hiểu vì thương đột ngột xa lánh , thế còn nhạy cảm nhận nàng đang cố tình đẩy tay kẻ khác. Cơn ghen tuông bùng nổ, chính thức hắc hóa.

 

Chàng bắt giam nàng thanh mai , đó là một chuỗi tình tiết phòng tối, xiềng xích, thì ân ân ái ái :))) đủ kiểu, cuối cùng hai mới hóa giải hiểu lầm...

 

Phó sư kể tiếp, cô gái cuốn thoại bản đó khi xem xong vẫn thấy gì cae, còn hăng hái hẳn ngàn chữ bình luận thúc giục tác giả thêm. Nào ngờ một ngày nọ đang đường thì đất sụt, lúc tỉnh nàng từ trời rơi xuống ngay đúng thế giới của cặp thanh mai trúc mã .

 

Nàng bảo, đoạn ký ức mà nàng thanh mai tiếp nhận thực chất đều là giả cả, mục tiêu chỉ là để tạo quá trình dây dưa kéo đẩy, khiến trúc mã phát điên vì yêu mà trở nên bệnh kiều, giúp cốt truyện thêm phần kích thích...

 

Nàng thao thao bất tuyệt, cái đầu óc vốn mới chấp nhận việc Sư tôn và Ma Tôn về chung một nhà của một nữa mụ mị .

 

Trời ạ!

 

Ai mà chơi biến thái cơ chứ!

 

thể để đôi thanh mai trúc mã bên yên bình hòa? Cứ nhất định diễn cái trò kịch tính hành hạ thế mới chịu !

 

28

 

Ta vẫn quyết định tìm Huyền Ngật.

 

Nói nhỏ nhé, mang theo thứ t.h.u.ố.c mà Phó sư đưa cho.

 

Dạo gần đây, dáng vẻ chỉ mải mê tu luyện của Huyền Ngật chẳng mở lời từ . Nếu thế nào, thì cứ dùng hành động để bày tỏ !

 

Ta suy nghĩ lâu về những chuyện từ nhỏ đến lớn, về sự quan tâm bảo vệ tỉ mỉ của , về mỗi dắt tay, và cả lúc đầy thương tích để hái Long Lân Quả cho ... Ta nghĩ, Huyền Ngật chắc chắn là thích .

 

Nếu như , việc quyến rũ chắc cũng chẳng khó khăn gì nhỉ!

 

Thừa dịp Huyền Ngật đang tĩnh tọa, rón rén ném viên t.h.u.ố.c ấm . Sau khi lắc đều, rót một chén quan sát thật kỹ, hình như chẳng thấy dấu vết gì lạ thường cả.

 

"Họa Họa, đang gì đó?"

 

Ta giật thót vì chột : "Cái đó... gì, chỉ là, chỉ là..."

 

Nhất thời đại não đình trệ, nghĩ thấy thật chẳng quang minh lạc chút nào. Ta xách ấm định dậy chuồn lẹ, thôi thì bàn bạc kỹ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-truyen-tu-tien-dot-nhien-thuc-tinh/12.html.]

 

"Không , chỉ thấy cái ấm của quá, nên định mang về dùng mà."

 

Huyền Ngật với nụ như như , thuận tay bưng ngay chén rót bàn lên: "Họa Họa bỏ thứ gì trong ?"

 

Ta: "..."

 

Huynh khẽ , ngay mặt uống cạn sạch chén sót một giọt, đầy ẩn ý: "Ta uống thì cũng chẳng , chỉ là e rằng Họa Họa sắp chịu khổ chút ."

 

Ta: "..."

 

Cái của tê dại cả da đầu. Theo bản năng, định chạy trốn thì cánh cửa bỗng dưng "cạch" một tiếng đóng sầm , kéo thế nào cũng mở .

 

Huyền Ngật khẽ: "Họa Họa, bây giờ mới chạy thì kịp nữa ."

 

Ta: "???"

 

Tay run rẩy níu lấy cánh cửa. Chạy... chạy cơ chứ...

 

Khoan ! Ta đột nhiên sực tỉnh, gì đó sai sai! Rốt cuộc là ai đang quyến rũ ai đây hả!

 

Ta hùng hổ , cầm ấm lên tu một ngụm lớn: "Đại sư , bây giờ chạy là kịp nhé!"

 

Huynh bật thành tiếng: "Ta chạy , tới đây ."

 

"..."

 

...

 

"Oa oa oa... nữa ..."

 

Huyền Ngật : "Họa Họa, ấm của vẫn còn hơn nửa hồ uống hết kìa."

 

"Quyển điển tịch sư công đưa cũng bắt đầu học ."

 

"Chẳng Họa Họa hứa sẽ cùng tu luyện ? Muội quên ?"

 

Ta: "..."

 

Cái "tu luyện" mà là kiểu tu luyện ! Muốn cái mạng già của !

 

"Họa Họa, tiên chúng học thiên trong điển tịch nhé."

 

Ta: "..."

 

Lần đầu tiên trong đời, tu luyện tiến triển nhanh đến thế.

Loading...