Nữ Phụ Muốn Hòa Ly Với Nhiếp Chính Vương - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:38:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

Tổ chức một lễ hội giống nhân gian trong cung chẳng chuyện đơn giản gì. May mà ngọc bội của Bùi Triều Thanh nên việc cũng gặp trở ngại gì, còn thể trải nghiệm một chút cảm giác “cáo mượn oai hùm”.

Miếng ngọc bội trắng nhuần, cầm trong tay cảm giác như bôi mỡ . Điểm nhấn là ở mặt của miếng ngọc bội khắc một chữ “Bùi” nho nhỏ và một bức trúc thuỷ mặc. Bức tranh là những chấm mực bạch ngọc, nét tự nhiên cũng tinh xảo.

Ta thích bảo thạch và các đồ bằng ngọc nhất, tiếc là miếng ngọc với hữu duyên vô phận!

 

Lễ hội Thượng Nguyên.

Sau khi tiệc tối kết thúc, vài vị đại thần dạo cùng hoàng đế còn đường bố trí trong cung. Điện Cần Chinh ở phía Bắc hoàng cung trở thành con phố phồn hoa trong thành thị. Cung nhân hoá trang thành tiểu thương bán hàng hoá dọc theo con phố, tiếng con nít ngừng truyền đến. Ngoài còn một cung nữ thái giám hoá trang thành du khách.

Hoàng đế bọn họ vui vẻ còn chút lạc lõng, đành trốn hòn non bộ đầy đá ở Thái Hồ suy nghĩ xem khi xuất cung thì khi nào về đến Lan Thành. Trong cung kín tiếng, trang phục đơn giản cũng đeo trâm cài gì nhiều, sợ chọc ai mắt.

Lúc đột nhiên thấy tiếng bước chân đến gần.

“Đại ca gửi thư đến, sức khoẻ của…cha ngày càng tệ.”

Giọng thút thít của nữ nhân ngừng, càng càng ngây : Người chuyện hình như là Lô Ánh Tuyết.

“Lão tướng quân cát tường, nhất định sẽ bình an vô sự.” Tiếng an ủi của Bùi Triều Thanh vang lên ngay đó.

Hơi thở của bất giác nhẹ , âm thầm mắng bản xui xẻo quá, đúng gặp buổi hẹn của đôi uyên ương chứ.

“Đa tạ vương gia giúp đỡ, nếu e là…” Giọng đang ngày càng nhỏ , hình như đó đang xa.

Ta tại chỗ thêm một lúc nữa mới nhẹ tay nhẹ chân bước .

“Trốn ở đây cái gì?”

Có giọng của nam nhân truyền đến từ phía lưng. Ta hốt hoảng xoay , phát hiện Bùi Triều Thanh vẫn còn đang gốc mai. Gió thổi qua tóc, góc áo của khẽ lay động, một bông hoa nhẹ rơi xuống dừng vai .

Chỉ trong một chốc dùng công phu nhẹ nhàng mặt . Ngón tay kẹp một đoá hoa mai, đưa tay lên cài tóc .

“Mặc áo lụa bừng sáng, ngọc đeo tai toả màu biếc.” Hắn câu khoé môi khẽ , “Tiểu thư đang độ thanh xuân trang điểm giản dị thế , đáng tiếc.”

Ta đoán tâm tình của nên cũng dám nhiều lời, cúi đầu ngại một tiếng. Hắn cũng mà chỉ chậm rãi bước lên phía , chỉ đành theo.

“Thẩm tiểu thư việc , phần thưởng gì ?”

“Được vương gia khen là phần thưởng quá lớn , thần nữ tạ ơn vương gia.”Ta dám đòi quà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-9.html.]

Nhớ đến miếng ngọc bội vẫn còn giữ, vội lấy trả về cho chủ.

“Vương gia, ngọc bội …”

Ta còn xong đột nhiên dừng chân hại đ.â.m sầm lưng .

“Ngọc bội, trả cho ngài.”

Ta đưa bằng hai tay qua cho nhưng nhận lấy mà khẽ híp mắt , đôi mắt thâm trầm: “Tiểu thư cứ giữ lấy , còn việc nhờ nàng giúp.”

Sao vui chứ? Thay đổi nhanh thật đấy!

Ta cẩn thận nhớ những lời lúc nãy chỗ nào vấn đề, trong lòng thấp thỏm : “Vâng, lúc nào vương gia cần lấy thần nữ sẽ trả.”

“Thẩm tiểu thư hình như… sợ bổn vương?”

Ai sợ ngươi thì ngươi cứ hỏi đó . Ta vội cúi thấp đầu: “Thần nữ kính trọng ngài.”

Hắn dường như hừ lạnh một tiếng nhưng cũng giống đang : “Vài ngày sẽ đưa Lô tướng quân về Mạc Bắc, đợi về đưa nàng xuất cung ?”

“Vâng, tất cả đều theo sắp xếp của vương gia.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, cái gì chính là cái đó, thấp cổ bé họng đến cùng cực. Có lẽ là cảm thấy gì thú vị nên bảo nghỉ ngơi sớm tự rời .

Phù…..Thở dài một .

Lần an về đến điện công chúa. Về đến phòng ngắm gương mặt bản trong gương đồng, mái tóc đen dày chỉ cài một đôi trâm bạc bươm bướm, hoa mai đỏ đặc biệt nổi bật.

Ta lấy hoa mai xuống, những cánh mai đỏ tươi mát nhưng cảm thấy như phỏng cả tay. Ta ngừng nhớ những tiếp xúc với Bùi Triều Thanh lúc ở Lan Thành. Đáng tiếc là trong lòng chỉ Lô Ánh Tuyết.

Nghĩ đến đây, chợt nhận bản vẻ ngoài tuấn tú của nam nhân đó mê hoặc, khỏi chút bực ném hoa xuống chân tàn nhẫn chà đạp. đến cuối cùng, cũng chỉ đặt nó lên gương đồng để nó tự rơi xuống bàn trang điểm.

Hừ, Bùi Triều Thanh thật giỏi lừa , trong phủ nhất định ít thê . Ta nhổ , nam nhân thối tha!

Nam nhân thối tha đó hiển nhiên rời vài ngày . Ta nghĩ rằng bản sẽ qua vài ngày yên nhưng ai ngờ hai hôm công chúa mang cho một tin tin kinh thiên động địa.

Phía duyên hải xuất hiện nhiều hải tặc, cha của Lưu Anh dẫn binh đến trấn áp, thắng lợi . Nghe tất cả thủ lĩnh ở duyên hải đều bắt sống, Hoài Hoá tướng quân lập đại công. Hoàng đế ban thưởng cho ông và ông xin hoàng đế ban hôn.

Khỏi cần đoán cũng ông bệ hạ ban hôn để gả cho Lưu Anh!

Nghe tin tức như như sét đ.á.n.h bên tai, thậm chí còn vô tình vỡ mất cái cốc công chúa thích nhất. Lần thần tiên cũng khó mà cứu .

Loading...