Nữ Phụ Muốn Hòa Ly Với Nhiếp Chính Vương - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:25:06
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Thiệp mời đến sự sinh nhật của Vĩnh Hoà công chúa mang đến phòng . Con gái của kế mẫu Lâm Sương sinh cũng chính là nhị của , Thẩm Kiều : “Sau tỷ tỷ gả cho Lưu Anh tránh khỏi qua cùng các quý nữ, bằng hôm tỷ chúng cùng .”
Nói dễ đó, lý do gì để cự tuyệt.
Hôm sinh nhật và Thẩm Kiều mang theo lễ vật cùng bước phủ công chúa. Phủ công chúa rộng rãi quý phái, tuy bây giờ đang là mùa đông nhưng bước phủ thấy khắp nơi đều là hoa như đang xuân .
Các quý nữ đều trang điểm, ăn mặc chỉnh tề trò chuyện cùng . Một quen cũng nên đành ở đình ngắm hoa. Phủ công chúa lớn, nước suối nóng từ chảy tới, thông qua con kênh đổ hoa viên khiến nơi đây vô cùng ấm áp.
“Thẩm Hoan đến , để xem thử xem là mỹ nhân tuyệt sắc nào thể khiến cho đích t.ử của Hoài Hoá tướng quân nhất kiến chung tình.”
Giọng ngọt ngào của phái nữ truyền đến, hướng về phía âm thanh thì thấy một cô nương xinh chừng 15, 16 tuổi đang đám đông vây quanh tiến đến đây.
Cô nương ăn mặc lộng lẫy, những bên cạnh đua nịnh nọt, còn nghi ngờ gì nữa đây chính là Vĩnh Hoà công chúa.
Nhị Thẩm Kiều lập tức chỉ về : “Công chúa, bên mới .”
Ánh mắt xung quanh lập tức dồn về . Cảm giác cứ như đang xem xiếc thú .
“Quả thật tệ.” Vĩnh Hoà đ.á.n.h giá từ xuống , “Trời sinh diễm lệ, khó trách Lưu Anh thích.”
“Nhờ ngươi mà tỷ bọn mới thả lỏng một phen, phối hôn với nữa.”
Công chúa xong những bên cạnh đều bật . Lưu Anh văn thông võ thạo, chỉ thích đến những chốn phong hoa nhưng cha là Hoài Hoá tướng quân tay nắm binh quyền.
Ta bình tĩnh chờ công chúa xong mới hành lễ: “Bái kiến công chúa, công chúa thiên tuế.”
“Ừm, cho dù từ vùng khác đến mà vẫn lễ.” Nàng gật đầu: “Người Lưu Anh thích thì bổn cung cũng bạc đãi.”
“Thật náo nhiệt. Vĩnh Hoà, cũng thấy ngươi nghênh đón bổn vương.” Phía bên đang xem như trò đùa đột nhiên một giọng nam quen thuộc truyền đến.
“Hoàng thúc!” Vĩnh Hoà vui mừng, vội nhấc váy chạy đến bên cạnh đó vui vẻ , “Hoàng thúc hôm nay rảnh rỗi đến đây ạ?”
Người đến chính là Bùi Triều Thanh. Tiên hoàng vốn là trưởng của Bùi Triều Thanh nhưng qua đời vài năm , phần lớn bá quan đều ủng hộ Thái t.ử kế vị. Năm nay Hoàng đế cũng chỉ mới mười tuổi, kẻ nắm thực quyền phía chính là Bùi Triều Thanh.
Trong tay chỉ binh lực hùng hậu mà các bá quan văn võ trong triều đều là của . Các quý nữ thấy Bùi Triều Thanh liền ngại đỏ cả mặt, tự nhiên đoan trang hết cả lên.
Ta trốn giàn hoa lặng lẽ hai chú cháu bọn họ xa, cầu cho đừng phát hiện . Không qua bao lâu, một tiểu tỳ nữ đến rằng công chúa chỉ đích danh gặp . Phiền ch.ết !
Ta gọi Tiểu Thuý cùng. Tỳ nữ đó chỉ đến một căn phòng, chỉ cho một bước . Được thôi, hiệu cho Tiểu Thuý nếu chút nữa thấy bước thì cứ hét gọi .
Bước trong, phát hiện đây chính là tàng thư các của phủ công chúa. Những bậc thang bằng gỗ lê xoắn ốc hướng lên , còn những tấm rèm tre treo đỉnh phân chia gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-5.html.]
Ta nhanh ch.óng nhận trong phòng còn một nam nhân xa lạ. Ngoại hình của bình thường như vẻ già hơn so với cùng tuổi. Xem là kẻ trầm mê h0an ái, thể suy nhược.
“Tiểu thư Thẩm gia, lâu gặp.”
Hắn trông thấy liền lộ vẻ vui mừng, gấp gáp tiến lên vài bước dường như nắm lấy tay . Ta lùi về phía cửa hỏi là ai thì mới đây là Lưu Anh trong lời đồn.
“Đừng sợ, chỉ là chờ gặp nàng thôi.”
Hắn áp sát, âm thầm rút con d.a.o găm trong tay áo . Chỉ cần cái thứ xui xẻo dám bắt nạt thì sẽ cho mặt!
“Ồn quá! Yên lặng !” Một giọng hài lòng vang lên từ tầng hai, là Bùi Triều Thanh!
Xuyên qua bức mành tre, thể thấy bóng mảnh khảnh đang chậm rãi xuống cầu thang. Người còn đến mà sự uy nghiêm cường thế khiến khiếp sợ.
Lưu Anh cả kinh, vội nở nụ xu nịnh: “Không vương gia đang ở đây, là tiểu nhân đáng ch.ết…”
“Biết đáng ch.ết còn nhanh cút.” Đôi môi mỏng của Bùi Triều Thanh khẽ hé, giọng điệu lạnh lùng doạ Lưu Anh run như cầy sấy vội vàng bỏ chạy.
Ta cũng nhưng con d.a.o găm giấu tay áo Bùi Triều Thanh cầm lấy. Sao giấu d.a.o trong tay áo?
“Còn qua cửa gấp gáp như , Thẩm tiểu thư hẹn gặp thì vẫn nên tìm một nơi an tĩnh hơn.”
“Ngươi!” Ta thiếu chút mắng ngoài. Rõ ràng chẳng lòng nào với Lưu Anh nhưng vẫn trào phúng .
Biết chứ, phận của và chênh lệch quá lớn. Đối phương là Nhiếp chính vương đó, xử ch.ết còn chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Không thể mắng , chỉ đành c.ắ.n răng nghiến lợi cố ý đáp: “Vâng, đa vương gia nhắc nhở.”
Ánh mắt lạnh lùng của rời khỏi mắt , yết hầu khẽ động, nhếch môi .
“Tức giận ?”
Ta ý gì, dùng vẻ mặt khó hiểu .
“Tiểu thư đây cần bổn vương giúp đỡ . Nếu nàng gả cho bổn vương thì loại vô dụng đó còn dám tìm đến nàng ?”
“Chọn ngày bằng gặp ngày, lập hôn ước ở đây thì ?”
Giọng của cảm thấy chút mê hoặc nhưng cmn vì để tránh xa ngươi mới hạ sách đó đó!
“Sao dám nhờ vả ngài chứ. Mỗi ngày vương gia trăm công nghìn việc, việc nhỏ thế đáng để ngài bận tâm.”
Ta vội vàng cự tuyệt, dám mặt mà to gan mở cửa, chân như bôi dầu mà chạy .