Hắn gì, đột nhiên ghì c.h.ặ.t lấy vai kéo lòng, còn che cả miệng . Trên mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt. Gần như là đồng thời, thấy bên ngoài tiếng ai đó c.h.ử.i rủa: “Mẹ kiếp, con cừu béo đó chạy mất .”
“Tìm ! Chắc chắn vẫn chạy xa.”
Theo đó là tiếng bước chân ngày càng gần, tim cũng dần lạnh : Ta võ công, Vương Cửu trông khá gầy còn đang thương, xem cũng chẳng chống cự bao lâu. Cứ như thì ch.ết là cái chắc!
Không ngờ đời còn gặp Bùi Triều Thanh vẫn thoát cái ch.ết.
Ta căng thẳng ch.ết, cơ thể nhịn khẽ run. Không là sẽ hồi báo , vì cái lông gì mà vẫn t.h.ả.m như chứ!
Tay lặng lẽ ấn phù bình an trong hầu bao, hy vọng nó thể mang may mắn giúp vượt qua .
Âm thanh lục lọi tủ đang từ từ đến gần nhưng vài tiếng “đùng” thì đột nhiên bên ngoài chẳng còn động tĩnh gì cả. Ta dám cử động, đợi một lúc lâu mới thò đầu ngoài, xuyên qua khung cửa sổ vỡ đầy mạng nhện thì thấy…tuyết rơi . Còn những tên tặc vì đột nhiên mất tích.
An ?
Ta vui mừng khôn xiết, cảm giác như trút gánh nặng , cả thả lỏng thở dài một . Lúc mới phát hiện bản và Vương Cửu đang gần , nửa của trực tiếp đè cả lên n.g.ự.c .
Người ở phía bịt miệng đang dùng đôi mắt đen nhánh như hắc thạch cùng với hàng mi dài rũ xuống chằm chằm chẳng từ khi nào. Trong mắt chẳng thứ gì dung tục nhưng vẫn ngại đến đỏ cả mặt.
“Không, ai nữa.” Ta vội cách xa , cảm thấy mặt của nóng bóc cháy.
Vương Cửu điềm tĩnh đáp: “Trong lúc gấp gáp mạo phạm, mong tiểu thư lượng thứ.”
Ta lắc đầu, chuyện gì cũng nguyên nhân cả, trách . Ngược còn cứu một mạng, cảm tạ mới .
Sau t.a.i n.ạ.n mà vẫn còn sống sót vui còn kịp, với : “Đi thôi, chúng nhanh ch.óng đó.”
Chân tê , đỡ cái bàn bên cạnh mới dậy . Ta nghĩ Vương Cửu lẽ cũng tê chân nên xoè tay kéo dậy. Hắn chỉ nhẹ nhàng kéo tay áo , khẽ cảm ơn. Thật đúng là quân t.ử mà.
Nếu hôn ước với ai thì cũng chịu cưới nữa. Trước mắt thì càng đáng để giao phó một đời hơn Lưu Anh.
Trên đường về suy nghĩ lung tung, cảm thấy ý nghĩ của bản hết sức hoang đường: Vừa mới quen nửa tháng mà, đừng để che mắt.
Con phố trở bình thường. Nhìn thấy Tiểu Thuý liền liên tục vái lạy cảm ơn Bồ Tát cứu độ.
“Mấy tên hung tặc đó đều bắt hết ?” Người của quan phủ đang giúp bọn thu dọn xe cháo, hỏi bừa một tên sai dịch. Cậu mấy tên tặc đó đều vệ sĩ từ kinh thành hành quyết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-3.html.]
Sau khi sai dịch nhận là con gái Thẩm gia mỗi năm đều đến để việc thiện liền hỏi gì , chuyện đúng thật là hoạ ập đến bất ngờ.
Ta cho những nô bộc thương ở trấn để điều trị, còn những còn theo về trang viên. Vì lá thư của cha mà thể đến kinh thành, chuẩn tối hôm nay sẽ bắt đầu thu dọn hành lý, hai ngày nữa sẽ vội lên đường.
Buổi tối, hỏi hỏi Vương Cửu cùng kinh thành nên bước về gian phòng phía Tây. Trong phòng đang thắp nến, lúc đến Vương Cửu đang sách.
Đầu tiên là hỏi về vết bỏng của , lúc đang định hỏi cùng thì đột nhiên nảy một ý tưởng khiến đổi câu hỏi: “Vương công t.ử, ngươi hôn ước ?”
Hắn ngây chốc lát, cuối cùng vẫn : “Chưa từng , tại hạ…”
Trong lòng vui mừng, vội tiếp lời: “Không công t.ử thể giúp một chuyện ?”
Đối phương gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Chuyện thì chút khó ngươi nên nếu công t.ử bằng lòng thì cũng chẳng .” Ta do dự vài phút mới tiếp tục, “Cha mong sớm ngày gả nhưng chẳng lòng với hôn sự , nay luôn trì hoãn.”
“Công t.ử về nhà thể đến nhà cầu ? Một năm chúng sẽ hoà ly.”
Dưới ánh nến lập loè, mơ hồ thấy đối diện như đang nghiến răng nhưng hồi thần mới phát hiện đang dịu dàng.
“Chuyện tiểu thư nhờ cũng chuyện khó.”
“Thật !” Ta vui vẻ mặt, “Lát nữa sẽ hiệp ước. Vàng bạc e là sẽ bẩn mắt công t.ử nên nếu chuyện thành xin dâng khúc cổ cầm “Bến lôi”, ngoài còn các bảo vật truyền từ thời cổ ngươi mang hết cũng .”
“Tiểu thư sợ nhờ sai ?” Hắn hỏi ngược .
Ta vội nịnh nọt vài câu: “Công t.ử là trong sạch như trăng gió, tin ngươi.”
Nếu của Lang Da Vương phủ thì lúc đến cầu hôn đương nhiên sẽ đuổi ngoài. ngược , nếu là thì cha già yêu của sẽ chẳng còn để kết hôn với Lưu Anh vuột mất cơ hội hơn với Vương gia.
Đang chuyện, nô tỳ bưng canh và t.h.u.ố.c mỡ đến, đây là t.h.u.ố.c trị bỏng do thái y điều chế theo bệnh trạng của Vương Cửu. Ta lấy t.h.u.ố.c và bước đến chỗ một cách tự nhiên nhất, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho giải thích chi tiết hơn về kế hoạch.
Vương Cửu lặng lẽ vén tay áo lên lộ cổ tay , đó là bộ cánh tay lộ mắt . Thì chỉ mu bàn tay bỏng, cháo nóng còn trượt xuống xương cổ tay chừng một tấc.
Đầu ngón tay lướt qua cổ tay , đột nhiên thấy một thứ khiến sởn cả tóc gáy! Có một vết bớt màu đỏ hình chiếc lá to gần bằng móng tay ngay cổ tay !
Đột nhiên nhớ Bùi Triều Thanh cũng vết bớt như thế , cũng ở vị trí như thế ! Sao đời chuyện trùng hợp như chứ? Vương Cửu – là Bùi Triều Thanh!