Nữ Phụ Muốn Hòa Ly Với Nhiếp Chính Vương - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-24 14:52:56
Lượt xem: 23
1.
Ta tên Thẩm Hoan, là một vai nữ phụ ác độc. Danh xưng là nhưng đến nay vẫn chuyện gì. Để khỏi lầm đường lạc lối, thiện nữ nguyện suốt đời việc thiện tích đức. À đúng , lúc mới cứu một cặp chủ tớ.
Trên đường trở về khi phát cháo xong…
Ta thấy đột nhiên đoàn xe dừng , nha đầu Tiểu Thuý hỏi thăm tình hình với : “Tiểu thư, phía ngất xỉu.”
Ta vuốt vuốt cái áo choàng lông cáo tuyết đang mặc , vén rèm lên bên ngoài thì thấy nền tuyết một bé trai 10 tuổi đang liên tục khom với mã phu.
“Vâng , chỉ là công t.ử nhà đột nhiên phát bệnh cũ…”
Đứa bé dắt một con ngựa màu đỏ tía, lưng ngựa một thanh niên mặc bạch y dường như ngất .
“Tiểu Thuý, ngươi cho đỡ vị thiếu gia lên xe ngựa , còn tiểu t.ử cùng mã phu.”
Cỗ xe đang dùng rộng rãi, thậm chí bên trong còn một băng ghế dài chứa cả ba . Một đợt gió tuyết thổi , bạch y công t.ử tuỳ tùng đưa lên xe ngựa.
Đứa bé lanh lợi, thấy liền vội hành lễ: “Đa tạ tiểu thư, tiểu thư lương thiện, là phúc lớn!”
Tiểu Thuý lấy cái ủ tay của đưa cho đứa bé, bảo nó ngoài . Nói xong liền dìu bạch y công t.ử lên, vô tình mái tóc đang che khuôn mặt vén lên, Tiểu Thuý kinh ngạc thấp giọng hô: “Á, vị công t.ử tuấn quá mất.”
Ta vốn đang tra sổ sách, liền sang một cái. Quả thật là như thần tiên : tóc đen như mực, mặt nhẵn như ngọc, mũi tinh xảo cao thẳng, môi như điểm son, đến vô thực, trông còn phân rõ là nam nữ.
“Được , bắt mạch thử xem vì ngất xỉu .” Nói cúi đầu, cầm lấy cái bàn tính vàng đối chiếu sổ sách.
Tiểu Thuý bận cả một lúc xuống bên cạnh : “Trên vị công t.ử vết thương.”
Nàng hỏi an bài thế nào cho đôi chủ tớ .
“Đưa vị công t.ử đến gian phòng phía Tây , đợi tỉnh tự rời là .”
Vẻ mặt Tiểu Thuý là vẻ tiếc nuối rèn sắt thành thép: “Tiểu thư, công t.ử Lưu gia đến cầu nữa , định gả cho ngài thật !”
“Ngài, ngài xứng với tiểu thư.”
Ta liếc nàng một cái, bình tĩnh : “Sao thế, chẳng lẽ trong lòng ngươi chọn ai ?”
Tiểu Thuý còn thêm gì đó thì đột nhiên thấy vài lời thều thào từ vị bạch y công t.ử. Rất nhanh đó, cơ thể cử động chống cả dậy.
“Khụ khụ…”
Hắn ho hai tiếng chấp tay đa : “Tại hạ thất lễ , đa tạ tiểu thư cứu giúp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-1.html.]
Ta thấy lễ, xong cũng phiền đến bọn nên càng thện cảm với , hỏi tên gì, nhà ở .
“Tại hạ là Vương Cửu của Lang Da Vương phủ, là thư sinh. Vốn đang du sơn ngoạn thuỷ, ngờ gặp thổ phỉ nên ngân lượng mang theo cũng mất sạch.”
Lang Da Vương phủ.
Ta nghĩ thầm trong lòng, đây là quý tộc đẳng cấp đó, Hoàng hậu cả hai đời Hoa triều đều là con gái của Vương phủ. Chỉ là Vương Cửu thuộc chi nào thôi.
Ta gật gật đầu, lịch sự đáp: “Không , đợi ngươi khoẻ lên cầm lấy mấy lượng bạc, nhất định ngươi sẽ thuận buồm xuôi gió về nhà.”
Vương Cửu cảm tạ nhưng cũng nhiều lời nữa. Về đến trạch phủ, quản gia dẫn đường cho hai chủ tớ bọn họ về gian phòng phía Tây.
Lúc về đến phòng, trong phòng ấm áp. Ta tự ngâm cho một bình nóng, định uống thì thấy bàn một phong thư. Mở liền nhịn sầu não.
Đến Hoa triều thì phần lớn Thẩm gia bao gồm chả cha và các bá bá đều kinh thành quan. Còn mãi vẫn chịu vì bản là nữ phụ, cách xa kinh thành cách xa vai chính!
Cha gửi thư đến, Lưu gia phái đến cầu , bất luận thế nào cũng lên kinh thành một chuyến. Haizz, bỏ , chỉ là cầu thôi mà, chỉ cần bước khỏi cửa lớn khoá c.h.ặ.t cửa phụ thì tin còn thể đụng nam chính Bùi Triều Thanh!
Nhớ cảnh ch.ết trong sách khỏi rùng , vội ngẩng đầu uống một ngụm nóng trong cốc. Cuốn tiểu thuyết sinh tên là “Cuộc sống hàng ngày của sủng thê của Nhiếp chính vương”. Nhiếp chính vương yêu thích nữ chính nên giở trò cường thủ hào đoạt, hai họ tiền hôn hậu ái.
Còn là nữ phụ ác độc luôn bò lên giường Bùi Triều Thanh, khi nữ chính gả cho bày trăm phương nghìn kế bày trò ly gián khiến cho nàng và Nhiếp chính vương xảy vô hiểu lầm.
Kết cục của t.h.ả.m thiết – vì hại nữ chính mất đứa bé nên phạt cắt đôi ! Nghĩ thôi mà thấy đau đấy!
Ta rùng nữa, quên , chuyện đến kinh thành trì hoãn bao lâu thì cứ trì hoãn bấy lâu !
2.
Ngày hôm , một bức thư rằng đang cảm lạnh nghỉ ngơi cho gửi đến kinh thành. Công t.ử Lưu gia cầu với cha là quan tam phẩm trong triều, còn phong là Hoài Hoá tướng quân.
Đối với Thẩm gia mà thì mối quan hệ lợi, bọn họ chỉ ước sớm ngày định xong. Không giả bệnh thể trốn mấy ngày nữa.
Đang nghĩ ngợi thì Tiểu Thuý Vương công t.ử hôm qua gặp . Ta trò chuyện với Vương Cửu vài câu ở hoa viên, cư xử quân t.ử, lời cũng chú ý đến lễ tiết. Biết chuyện hôm cứu đường phát cháo cứu trợ về thì liền những việc thiện như hãy cho góp một phần lực.
Ta , hỏi hôm nay khoẻ lên , chuẩn ngày nào sẽ về nhà.
“Tại hạ đến đây là để chuẩn cáo từ… khụ khụ khụ!”
Hắn còn dứt lời thì ho như mất mạng .
“Công t.ử ở chỗ dưỡng thương thêm vài ngày nữa thì hơn.”