NỮ PHỤ MUỐN HÒA LY VỚI NHIẾP CHÍNH VƯƠNG - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-13 21:19:42
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói dậy, lấy từ trong tủ gỗ lê một chiếc tráp vuông to chừng hai mươi tấc, đặt lên giường. Tráp mở , bên trong là khế ước nhà đất, ruộng vườn. Ta mớ khế ước và ngân phiếu đếm xuể , thầm nghĩ đúng là hào phóng thật.

"Đây là một phần gia sản trong kinh thành, nay giao hết cho Ấu Nương. Những tài vật còn , khi kiểm kê xong sẽ bàn giao cho Vương phi."

Ta cũng coi như là một tiểu phú bà, nhưng tiền bạc của so với Bùi Triều Thanh thì chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc. Việc quản tiền là sở thích lớn nhất của . Thế nên cũng từ chối, dù cũng vị trí Vương phi, luôn chút việc gì đó.

Nói xong chuyện quản gia, hai rơi im lặng. Bùi Triều Thanh dường như ngủ , còn vì cái chăn mãi ấm lên nên cứ trằn trọc ngủ nổi. Mùi hương cứ vẩn vương nơi đầu mũi. Nhớ cái ôm lúc nãy, Bùi Triều Thanh ấm áp vô cùng, thậm chí còn nóng.

Thế là âm thầm xích gần một chút, một chút nữa. Khi chỉ còn cách chừng một nắm tay, cảm nhận ấm tỏa từ phía . Quả thật quá mệt, thế là chìm sâu giấc ngủ. Trong mơ, tìm thấy nhiều túi chườm nóng, chúng vây quanh lấy , nóng hổi vô cùng. Ta theo bản năng đẩy chúng , nhưng thấy một tiếng rên khẽ.

Trong bụng thầm nghĩ: Giấc mơ đúng là kỳ quái, đến túi chườm nóng mà cũng phát tiếng .

Một đêm mộng mị, ngủ thật thơm nồng.

Khi tỉnh dậy, mở mắt thấy gương mặt của Bùi Triều Thanh sát ngay trong gang tấc. Lúc đang đối diện , thở giao hòa. Điều quan trọng nhất là — tay đang ôm cổ , còn một chân của thì gác hẳn lên !

Chớp chớp mắt, thể rõ từng sợi lông mi dài rậm của đối phương! Gần quá ! Cái mùi hương đàn hương thanh khiết quyện với nóng từ da thịt cứ thế len lỏi qua lớp áo, xộc thẳng mũi .

May mà vẫn còn đang ngủ. Ta vội vàng rút chân xuống, đang định thu tay thì lông mi Bùi Triều Thanh khẽ rung động, từ từ mở mắt. Đôi mắt trong trẻo, lãnh đạm quét qua.

Ta gượng gạo: "Chào buổi sáng, Vương gia." Thật sự chiếm tiện nghi của ngài ! Ta cuống cuồng dùng cả tay lẫn chân thu rúc phía trong giường.

Bùi Triều Thanh , nén : "Hôm nay cần cung dâng cho mẫu hậu, đó đưa nàng về nhà đẻ."

Nghĩ đến việc gặp mẫu của Bùi Triều Thanh, lòng bỗng thấy thấp thỏm. Trong nguyên tác, Thái hoàng thái hậu cực kỳ yêu quý Lư Ánh Tuyết, còn đối với Thẩm Hoan thì chẳng mấy khi sắc mặt . Thôi kệ, đến đến đó. Nay là thê t.ử của Bùi Triều Thanh, dù chỉ là danh nghĩa, nhưng hầu hạ mặc y phục vẫn là bổn phận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong-gasu/chuong-17.html.]

Thấy Bùi Triều Thanh xuống giường, cũng vội vàng theo. Động tác chút vội vã, lúc đuổi kịp chân vẫn còn trần trụi. Tiết trời xuân vẫn còn chút se lạnh, rời khỏi chăn ấm là cảm thấy lạnh buốt ngay lập tức.

Bùi Triều Thanh thấy động động tĩnh liền đầu , vặn đ.â.m sầm lòng .

"Vội vàng như gì?" Chàng , cảm thấy chân hẫng , cả bế bổng lên theo kiểu công chúa.

Ta... chẳng qua là hầu hạ khác bao giờ, kinh nghiệm thôi mà! Đang định mở miệng giải thích thì Bùi Triều Thanh đặt vững vàng giường.

"Ấu Nương chỉ cần quản lý việc trong phủ là , những việc khác cần hành." Ta gật đầu, thầm nghĩ: Thế thì cũng đỡ phiền phức.

Chuẩn xong xuôi, hai chúng cung. Cung Từ An của Thái hoàng thái hậu rộng rãi sáng sủa, nhưng hề xa hoa tráng lệ như tưởng, thứ đều đơn giản mà nhã nhặn. Điểm đặc biệt duy nhất là trong cung trồng nhiều hoa. Chẳng hoa tượng chăm sóc thế nào mà lúc hoa nở rộ, từng khóm từng cụm rực rỡ, vui mắt.

Thái hoàng thái hậu gần ngũ tuần, dù thanh xuân còn nhưng nhờ bảo dưỡng nên vẫn cực kỳ phong vận. Bà dáng đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu như trăng rằm, đôi mắt giống Bùi Triều Thanh, mang theo nét uy nghiêm cần giận dữ. Khi bà , cảm giác như thần phật trong chùa thấu, khiến nảy sinh lòng kính sợ.

Ta chỉ sợ hành lễ sai sót, cũng may khi vấn an sơ suất gì. Thái hoàng thái hậu cũng khó , uống xong liền ban thưởng kéo trò chuyện. Bà cũng giống như Bùi Triều Thanh, khi mỉm trông cực kỳ hiền hòa.

"T.ử Kính nhà là đứa nhạt nhẽo nhất, nếu nó con uất ức thì cứ đến tìm mụ già , sẽ đòi công bằng cho con." Ta vái tạ nữa.

Thái hoàng thái hậu vội nắm lấy tay : "Hoan nhi cần khách sáo, hãy thường xuyên cung trò chuyện với ."

Ta gật đầu, tâm trí xoay chuyển: "Dù Bùi Triều Thanh cũng định sẵn là của Lư Ánh Tuyết , chi bằng cứ ít tiếp xúc với , tránh để bản lún sâu theo vết xe đổ trong sách."

Lòng dâng lên chút buồn man mác nhưng cũng chẳng . Thế là thẹn thùng với Thái hoàng thái hậu: "Con dâu cũng ý đó ạ. Vương gia trăm công nghìn việc, thể thường xuyên ở bên cạnh . Con là Vương phi, lý tận hiếu."

Có lẽ vì luôn thể hiện sự ngoan ngoãn nên Thái hoàng thái hậu khá hài lòng với nàng dâu . Ba chuyện thêm một lát, lúc về bà lão còn trêu đùa hỏi Bùi Triều Thanh bao giờ mới cho bà bế chắt, khiến mặt đỏ bừng lên.

Loading...