Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Thanh Mai Trúc Mã - 10

Cập nhật lúc: 2026-04-04 22:08:46
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20

 

“Mặc dù Tô Tô nấu cơm ngon, nhưng thể ăn nữa!” đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, chỉ hộp cơm, bất cần đời .

 

Ánh mắt Ngụy Hòa Quang dừng , nhẹ nhàng đáp: “Ừm, .” Sau đó tiếp tục.

 

“Hiện tại sống gần nhà Tô Tô nữa, nên chúng sẽ học cùng nữa.”

 

Nói đến đây, một cách nghiêm túc, như thể yêu cầu khen ngợi điều gì đó.

 

cảm thấy hai má nóng lên, ánh mắt của Ngụy Hoà Quang, ngại ngùng mặt sang chỗ khác, gật đầu khen: "Ừm ừm, tệ, hiện tại là học một mười. Rất , ."

 

Ngay đó, một bàn tay chạm nhẹ .

 

chuyển mắt .

 

Ngụy Hòa Quang nhẹ dùng đôi tay đó để lật mặt sang một bên nữa, còn lựa chọn nào khác ngoài đối mặt với và chớp mắt.

 

Ngược , giọng của nhẹ và đôi mắt mang ý : "Bạn gái, đang đỏ mặt."

 

Ngụy Hòa Quang thật lâu, lên tiếng, thấy Ngụy Hòa Quang sắc mặt dần dần lộ vẻ khó hiểu, mới chậm rãi mở miệng : "Đừng trêu ."

 

Nghe , Ngụy Hòa Quang chỉ nhẹ : "Vậy sẽ cố gắng hết sức."

 

liếc , nghĩ rằng sáng nay vội vàng, hỏi: "Cậu sống ở ? Có xa trường ? Cậu thường xuyên đổ mồ hôi nhưng sáng nay thấy trán đổ mồ hôi."

 

“Bây giờ đang ở Bác Nhã Uyển.”

 

Suy nghĩ một lúc Ngụy Hòa Quang tiếp: “Hôm nay là một tai nạn. quên taxi phép khu vực đó.”

 

Bắc Nhã Uyển là một khu chung cư sang trọng nổi tiếng, hầu hết những sống ở đó đều ô tô riêng và luôn coi trọng tính bảo mật, do đó, taxi thực sự phép Bắc Nhã Uyển.

 

, im lặng một lúc : "Cậu sống ở Bác Nhã Uyển?"

 

Anh gật đầu.

 

“Lời lúc nãy xem trọng đúng ?” nghiêm túc .

 

“Vậy chỉ một trăm thỏi son thôi?”

 

...

 

Giờ nghỉ trưa, cùng Ngụy Hòa Quang ăn cơm trở về lớp học.

 

Mặc dù điều kiện của trường Nhất Trung tương đối , nhưng học sinh vẫn ngủ bàn trong giờ nghỉ trưa, thỉnh thoảng học sinh nội trú về ký túc xá ngủ , nhưng cũng quá nhiều, cơ bản chỉ cần ở lớp nghỉ ngơi một lúc là .

 

Ngụy Hòa Quang thường ngủ nhiều trong giờ nghỉ trưa, nhưng lẽ do tối hôm qua nghỉ ngơi nên hôm nay bàn nghỉ ngơi.

 

Anh khẽ nhắm mắt , dễ thương.

 

Không giống như Ngụy Hòa Quang, thường nghỉ trưa, nhưng hôm nay ngủ, cứ như lẳng lặng Ngụy Hòa Quang đang ở bên cạnh .

 

Nước da của Ngụy Hòa Quang vốn trắng đến mức chút tái nhợt, bây giờ tái xanh, sắc mặt còn kém hơn những ngày .

 

dựa bàn học của . Vài cuốn sách gọn gàng, dính nước. khi định ngẩng đầu lên, thì thấy bàn mở mắt, đang uể oải , đôi mi cụp xuống.

 

“Có chuyện gì ?"" Anh nhẹ nhàng hỏi.

 

lắc đầu.

 

Ngụy Hòa Quang nhắm mắt , thể là do tối hôm qua nghỉ ngơi , buổi sáng vội vàng học, trông thật sự mệt mỏi.

 

Lúc , đột nhiên ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào quen thuộc, Ngụy Hòa Quang kịp mở mắt thì viên kẹo mát lạnh chạm nhẹ môi, đồng thời ngón tay ấm áp của cô gái cũng tránh khỏi chạm môi .

 

Ngụy Hòa Quang mở mắt, cầm lấy viên kẹo và thấy ngón tay của cô gái đang đặt môi .

 

Anh đưa tay nắm lấy tay khi kịp phản ứng.

 

liếc những ngón tay của , , ngập ngừng hỏi.

 

"Sao , còn ?"

 

Đôi mắt Ngụy Hòa Quang vốn dĩ màu sáng, lúc đang nghiêm túc , với viên kẹo dừa nhét miệng, khiến một bên má phồng lên.

 

Nghe , như nở một nụ trong mắt, xong khẽ lắc đầu và buông những ngón tay của .

 

“Ăn ngon ?”

 

cúi nhẹ giọng hỏi : " thấy kẹo dừa ngon lắm. để một túi lớn trong ngăn kéo của ."

 

Khoảng cách gần, nhưng Ngụy Hòa Quang đột nhiên tiến sát thêm, giật , nhưng thấy giọng đều đều của từ từ vang lên:

 

" thấy , nó ngon, thích."

 

21.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-doc-ac-trong-truyen-thanh-mai-truc-ma/10.html.]

Bởi vì hôm nay là thứ sáu, trong trường cũng tiết tự học buổi tối nên cùng Ngụy Hòa Quang tiệm sách.

 

“Có gì hiểu thì thể hỏi .” Ngụy Hòa Quang với trong khi thu dọn sách vở.

 

lắc đầu: "Không, mua tài liệu học. Tất nhiên là mua sách triết học."

 

Ngụy Hòa Quang liếc , rõ ràng là tin.

 

"Mua xong, nhân tiện sẽ để chú Trần đưa về nhà. một căn nhà ở Bác Nhã Uyển, xe ." ngáp dài sắp xếp đồ đạc.

 

Ngụy Hòa Quang: "Chà..."

 

...

 

Có lẽ bởi vì ngày hôm là cuối tuần, hôm nay trong hiệu sách ngoài trường nhiều , lôi kéo Ngụy Hòa Quang một hồi, chợt nhớ gì, nên đầu hỏi: "Cậu còn nhớ khi nãy gì chứ? "

 

rõ ràng Ngụy Hòa Quang cho cơ hội ôn chuyện cũ, nên thẳng thừng trả lời: "Không."

 

"..." nghiến răng . "Không , nhớ."

 

chậm rãi tiếp tục: " cũng là ai là "đừng dựa gần như ." "

 

Ngụy Hòa Quang nâng bàn tay bắt lấy, lắc nhẹ, chút kinh hoảng.

 

"Không ."

 

: "Cậu bây giờ trông thế nào ?"

 

"Thế nào?"

 

"kẻ vuốt đuôi", nhưng cảm thấy , vì thêm một tính từ: "Một kẻ vuốt đuôi xinh ."

 

Ngụy Hòa Quang kìm mà bật .

 

Nó khiến cô gái nhỏ bên cạnh cứ .

 

thể hiểu điều , nhưng một bạn học nam vẫn luôn đổ dồn ánh mắt đây, mặc dù , nhưng luôn cảm thấy đó là lý do.

 

Vào hiệu sách, Ngụy Hòa Quang gì để mua, nhưng quên mất bạn trai của khi bước đây, say mê mấy cuốn sách triết học.

 

Sau khi chọn vài cuốn sách, và thấy Ngụy Hòa Quang từ lúc nào.

 

xung quanh, tìm thấy Ngụy Hòa Quang, nhưng thấy hai quen thuộc - Tô Tô và Tiêu Linh.

 

Tiêu Linh bảo vệ Tô Tô chen giữa đám đông.

 

Tiêu Linh há già ...

 

cắt ngang dòng suy nghĩ của , nếu nghĩ sẽ chút nóng mắt, rõ ràng hai cùng thể coi là tuấn nam, mỹ nữ.

 

Chỉ là hôm nay quá nhiều trong hiệu sách nên cuối cùng cũng bỏ qua hai họ và tập trung mục đích tìm sách của . lướt liên tiếp vài cuốn nhưng tìm cuốn nào ưng ý. Khi cúi xuống , qua kẽ hở của kệ sách thấy Tô Tô và Tiêu Linh.

 

: "..." Tội nghiệt gì thế ?

 

Đặc biệt là trong môi trường ồn ào , giọng của Tô Tô và Tiêu Linh rõ ràng đến nỗi thể thấy rõ họ ở phía bên giá sách.

 

“Tô Tô, ở đây đông đúc quá, đến hiệu sách ?” Tiêu Linh hỏi.

 

Tô Tô: "Mấy hôm hỏi Hòa Quang vài cuốn tài liệu nên đến đây tìm mua."

 

Tiêu Linh lẩm bẩm: "Tại nghĩ đến việc học tập chăm chỉ?"

 

Giọng của Tô Tô chút ngưng trọng: "Không chuyện gì. Ngụy Hòa Quang học như , cũng đuổi kịp ."

 

“Tại luôn là vì Ngụy Hòa Quang, Tô Tô, ngoài việc trông trai hơn một chút thì gì thua kém ?” Tiêu Linh chút bất mãn.

 

lắng một cách thích thú giá sách, hiểu cảm thấy nam phụ Tiêu Linh , khá là năng khiếu trong vai trò diễn viên hài.

 

Hai đang thoải mái trò chuyện, lướt qua cuốn sách đầu, định kiễng chân lấy một cuốn xuống .

 

khi tay thể chạm cột giá sách đó, một đôi tay phía nhanh hơn chạm tới cuốn sách.

 

Cùng lúc đó, một mùi thanh khiết của núi non thoang thoảng bao trùm lấy .

 

Giật , nhanh ch.óng mặt .

 

Giọng của Ngụy Hòa Quang nhàn nhạt vang lên lưng : "Sao thế..."

 

lời còn xong, lẽ gian giữa hai quá nhỏ, động tác xoay vẻ lớn.

 

, Ngụy Hòa Quang - chút bối rối - tình cờ cúi đầu, vì môi tránh khỏi trượt xuống cổ họng .

 

Thật may, vẫn là yết hầu...

 

Yết hầu của Ngụy Hòa Quang nhấp nhô.

Loading...