NỮ PHỤ ÁC ĐỘC ĐỘT NHIÊN THỨC TỈNH - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-03 09:11:03
Lượt xem: 100
1.
Ta nhận lấy trâm cài tóc, lắc đầu.
Nó khẽ một tiếng: "Cây trâm cài tóc này coi như thưởng cho tỷ …"
Ta cầm lấy trâm cài, vẻ mặt chút co quắp: "Một cây trâm cài đẹp như , tỷ làm xứng chứ…"
"Cũng là thứ gì tốt, tỷ tỷ cứ cầm lấy ."
"Tỷ… tỷ cũng một món quà tặng cho muội, muội… thể nhắm mắt được ?"
Nó khẽ nhíu mày, dưới ánh mắt chờ mong của liền kiên nhẫn nhắm mắt lại.
Đột nhiên nó gào lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết rồi bưng kín mặt, m.á.u tươi từ kẽ tay của thứ chậm ̃i chảy xuống.
Mà trong tay đang cầm cây trâm cài cắt một đường lên gương mặt nó.
Nó nhìn thấy m.á.u tươi dính đầy tay sắc mặt liền trở nên trắng bệch, về phía gương thì thấy một miệng vết thương sâu thể nhìn thấy cả xương từ hơn nửa khuôn mặt của mình.
Nó gào lên một tiếng thê lương, chợt nhào lại phía .
Ta bắt được tay nó, đè nó xuống mặt bàn đó rắc nước muối lên miệng vết thương của nó.
Nó đau đến run rẩy.
Một tiếng sấm nổ vang, gương mặt tia chớp lóe sáng lên. Trong gương đang mỉm , vết m.á.u mặt chảy xuống giống như một đóa hoa mai điểm xuyến nền tuyết.
Ta ở gương cài lại cây trâm cài tóc đã nhiễm máu, khẽ lau vết máu dính môi thứ , đôi môi thật xinh đẹp biết bao.
Đám nha thấy tiếng động liền xông tới, mắt thấy cảnh đều hoảng sợ vội vã hô to: "Nhanh chóng mời lão gia! Xảy chuyện lớn rồi!"
Ta bước trong làn mưa to, xiêm y đã nhuộm dần thứ nước bùn dơ bẩn.
Nụ của càng lúc càng tùy ý, thẳng đến khi phụ mang theo kiếm đặt lên cổ của .
"Nghiệp chướng, ngươi có thế ác độc như vậy chứ! Ngươi nên sớm c.h.ế.t ở bên ngoài mới phải!"
Ta dùng sức nắm lấy mũi kiếm của ông, máu tươi ồ ạt chảy xuống: "Gi.ết , cha, g.i.ế.c ."
Ta to: "Người chỉ hai nhi nữ. G.i.ế.c rồi, ai sẽ lấy lòng Thái t.ử Triệu Phỉ đây?"
Ta to, tập trung quan sát ông. Dường như hề cảm thấy đau đớn từ lòng bàn tay, thực nghiến răng nói: "Để cho phục hồi vị trí Đích nữ tướng phủ, lấy lại hết những gì thuộc về ."
Vào năm mười hai tuổi Mẫu đã ném xuống hồ, bà mang theo ch.ết cùng.
Không một ai vì , bà vốn xuất từ danh gia vọng tộc lại luôn hòa hợp sống hạnh phúc cùng với phụ , trong phủ một người nào dám bất kính với bà.
một đêm bà tóc tai bù xù, chân trần từ trong phòng chạy ngoài, chạy đến bên giường của .
Hai mắt bà đỏ bừng, cả ướt đẫm: "A Lụa, con mau ch.ết cùng với Mẫu . Không kịp ! Không còn kịp nữa !"
Ta nhìn Mẫu bình thường đoan trang cao nhã hiện ̣i lại giống như ác quỷ, sợ tới mức lạnh run.
Bà túm lấy dẫn đến bờ hồ, trạng thái vô cùng điên cuồng, binh lính trong phủ nào dám tới gần.
Ta lớn, một mực chạy trốn: "Nương, đừng mà, A Lụa ch.ết."
Bà hung hăng cho một cái tát: "Hiện tại nếu ch.ết, chẳng lẽ con muốn vô nam nhân khác lăng nhục đến ch.ết ?!"
Ta cắn một ngụm xuống tay bà đó chạy về phía Nhũ mẫu.
Mẫu đau khổ : "Ngoan, A Lụa, con theo ."
Ta lắc đầu, thế là bà vừa khóc vừa cười: "Hoa trong gương, trăng trong nước, như thế nào là thực, như thế nào là giả đây?"
"Không một bút mực nào có thể ̉ được, kết cục đã được định sẵn."
Bà lấy một quyển sách mỏng ném xuống đất, đó liền xoay nhảy vào trong hồ.
Mọi nháo nhào nhảy xuống cứu bà, mà chỉ biết run rẩy cầm lấy quyển sách .
Trên đó 《Mệnh thư》
Bên trong chỉ một hàng chữ, nét mực vẫn còn khô giống như một giây trước chỉ mới được người lên.
"Chủ mẫu tướng phủ Tô Nhược Mai và nhi nữ Tô Vân Lụa ác ác báo, cuối cùng trở thành nô lệ của Bắc Địch, lăng nhục đến ch.ết."
Dòng chữ trang giấy ngay tại một khắc mẫu nhảy xuống xảy biến hóa.
"Chủ mẫu tướng phủ Tô Nhược Mai" vừa biến mất, hiện ̣i chỉ còn "Tô Vân Lụa ác ác báo, cuối cùng trở thành nô lệ của Bắc Địch, lăng nhục đến ch.ết."
Sau đó dòng chữ khác lại hiện : "Chủ mẫu tướng phủ Tô Nhược Mai nhảy hồ t.ự s.át."
Trên trời tiếng sấm rền vang, tiếng gào khóc và la hét xung quanh như quanh quẩn bên tai của .
"Phu nhân ch.ết rồi! Phu nhân còn thở nữa rồi!"
"Phu nhân nhảy hồ t.ự s.át!"
Hóa Mẫu đã từ quyển sách này đoán trước tương lai của hai con , bà t.ự s.át để đổi kết cục.
Lúc quyển sách hiện lên một dòng chữ khác: "Triều Chu Bắc Địch diệt quốc, Tô Lạc Lạc thành cùng với Bắc Địch Vương Ô Lặc Hoài, trở thành Mẫu nghi thiên hạ."
Tô Lạc Lạc là thứ của , mẫu của nó là nô tỳ do Mẫu của mua tới, là một kẻ cái gì cũng biết.
Hiện ̣i nó thể hưởng thụ vinh hoa phú quý màng thế sự, thế nhưng thê t.h.ả.m đến bước đường cùng này?
ngoại trừ dòng chữ viết về việc Mẫu nhảy hồ t.ự s.át đã khô, những ký tự còn lại vẫn ướt sũng, vẫn còn được xử lý.
Trước khi Mẫu nhảy xuống hồ đã từng : "Không một bút mực nào có thể ̉ được, kết cục đã được định sẵn."
Chẳng lẽ đây là , những lời tiên đoán ở phía trước khi chúng kịp khô đều thể đổi được ?
Hai ngày Phụ gấp gáp trở về. Ông cùng với Mẫu là thanh mai trúc mã nên tình cảm từ nhỏ đã rất tốt, bên chỉ một thị thiếp được Mẫu ́ch chọn lựa cho ông, người đó chính là Mẫu của Tô Lạc Lạc.
Đêm đó ông đến ngã linh đường, bản uống rượu say mèm. Ngày kế tiếp liền tỉnh giường Mẫu của Tô Lạc Lạc.
Ta cũng ngoài ý , mệnh thư , "Thừa tướng đã say, ông nắm lấy tay của nữ nhân . Là Nhược Mai có đúng , ông đã nghĩ thầm như vậy. Không.. phải Nhược Mai, nàng bỏ ông mà rồi. chính hương thơm người nữ nhân đã an ủi ông. Ông nguyện ý đ.â.m lao theo lao. Và rồi… một đêm trầm luân."
Trên sách còn , "Thừa tướng mặc dù rất yêu chính thất, nhưng lại hết sức đau khổ phát hiện nhu tình tiểu ý của thị bên ."
Sau khi Mẫu qua đời mấy ngày, Phụ giống như đã đổi thành một khác, ông bắt đầu sủng hạnh Mẫu của Tô Lạc Lạc.
Ta nhìn nhân sinh của mình giống như một quyển sách, khẽ miết quỹ đạo phát sinh của lời tiên tri mệnh thư rồi rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-ac-doc-dot-nhien-thuc-tinh/1.html.]
Đi về hướng kết cục trở thành nô lệ của .
cam lòng, muốn giống như Mẫu ch.ết một cách minh bạch, muốn đổi kết cục.
Bút tích vẫn khô, hết thảy vẫn còn định được.
Sách "Ác ác báo", vậy thì liền có tâm địa Bồ Tát.
Ta đổi sự nuông chiều ngày bé, ngày ngày bố thí phát gạo ở Thiện Đường, học y để cứu .
Bên cạnh đó cũng từ thiện càng ngày càng nhiều, dòng chữ viết về kết cục sách của càng lúc càng mờ nhạt, âm thầm vui sướng. mỗi khi nó sắp sửa biến mất Tô Lạc Lạc sẽ xuất hiện, bút tích đó đậm thêm vài phần, triệt tiêu tất cả sự cố gắng của trước đó.
Ta bỗng hiểu , chỉ cần nó vẫn còn ở bên cạnh vậy thì sẽ thể tránh khỏi kết cục bi t.h.ả.m.
Nếu sống, chỉ có thể diệt trừ nó.
Ta tìm bọn bu.ôn ngư.ời đã đem những thiếu nam thiếu nữ của Triều Chu bán cho Bắc Địch.
Người nọ : "Người vẫn thường Tô đại tiểu thư có tâm địa Bồ Tát, hóa chỉ là mặt Quan Âm, tâm ̣a rắn rết."
Ta để ý đến hắn. Tô Lạc Lạc sai, nhưng cũng hề sai, chỉ là bản mình được sống sót.
Vào lúc Miếu hội diễn cố ý bỏ lại Tô Lạc Lạc, ở lầu cao nó hoảng hốt và thất thố ở trong đám đó khác che mũi rồi kéo ngõ nhỏ.
Ta gắt gao nắm chặt lấy khăn tay, áy náy đè nặng từ sâu trong đáy lòng.
Ta mở mệnh thư , những dòng chữ phía thế nhưng hề biến mất mà ngược nhanh ch.óng khô , nhiều hơn một dòng chữ: "Kết cục thảm hại của Tô Vân Lụa, vào lúc nàng cho bọn buôn bắt Tô Lạc Lạc đã được ̣nh sẵn."
Ta hoảng hốt, hóa "Ác ác báo" có nghĩa là như vậy.
Ta nhanh chóng tìm bọn buôn , để cho bọn họ thả Tô Lạc Lạc .
may, một kẻ trong bọn buôn đã cứu viện của tướng phủ cho một tiễn xuyên tâm.
Bọn họ đau lòng cho đồng bọn nên chịu thả .
Ta khẽ c.ắ.n môi: "Ta với các ngươi, các ngươi thả nó ."
Bởi vì hại Tô Lạc Lạc, bút tích dòng chữ "Trở thành nô lệ của Bắc Địch" đã khô. Nếu điều thể đổi, bằng thuận theo tự nhiên để tìm một con đường sống, tránh cho phạm phải kết cục "Bị lăng nhục đến ch.ết".
Ta đẩy Tô Lạc Lạc về hướng binh lính trong phủ. Sau đó, bán cho Bắc Địch.
Chờ cho đến thời điểm mấy người bọn đến biên cảnh Bắc Địch, gặp được một tiểu cô nương bệnh tình thật sự nghiêm trọng. Ta đem thảo d.ư.ợ.c cho nàng, khi ch.ết nàng đã cầu xin hãy chăm sóc cho con thỏ của mình.
Nhìn thấy con vật bẩn hề hề ghét bỏ thôi, đang cự tuyệt thì thổ phỉ đã đến.
Bọn họ cướp của, h.ãm hi.ếp và đốt hết tất cả.
Miệng tên thổ phỉ đầy răng vàng, hắn xoa đũng quần về phía .
Ta mở mệnh thư , phát hiện dòng chữ "Bị lăng nhục đến ch.ết" đã khô.
Hắn đạp vào n.g.ự.c một cước, xé rách quần của .
Bỗng nhiên nhìn thấy sườn núi phía xa xa dường như có một đội binh lính ở đấy, bọn họ đang thờ ơ lạnh nhạt nhìn t.h.ả.m kịch nơi nhân gian này.
Lúc , sách hiện lên một dòng chữ.
"Khi Ô Lặc Hoài mới vừa gặp được Tô Lạc Lạc, nàng ôm một con thỏ nhỏ cầu xin hãy cứu lấy nó."
Con thỏ nhỏ? Vì sách lại đột nhiên xuất hiện tương lai của Bắc Địch Vương Ô Lặc Hoài? hiện ̣i rảnh để suy nghĩ nữa, liều mạng giãy giụa chạy đến bên cạnh tiểu cô nương .
Nàng tắt thở, ôm lấy con thỏ nhỏ . Vừa đang chạy đã người bắt .
Hai tên thổ phỉ ấn người xuống, một mực muốn cắn vào cổ của .
Mà vừa cố gắng giãy giụa vừa ôm con thỏ nhỏ trong n.g.ự.c.
Ngay tại lúc y phục của gần như bọn họ xé toạt thì một đạo kiếm quang hiện lên, cổ của hai tên đấy chém đứt, máu văng tung toé lên mặt .
Hai tên thổ phỉ ngã xuống, một thiếu niên lưng ngựa xuống , lưng là vạn trượng hào quang.
Đi ủng to, quần bò, hoa phục thêu hình chim ưng của Bắc Địch.
Ngũ quan cân đối, mày kiếm, đôi mắt thâm thúy tràn ngập dã tính và tính công kích.
Sức sống tuổi trẻ tràn trề của thiếu niên khiến cho khí chất của dường như nhu hòa hơn rất nhiều.
Ta , chính là Ô Lặc Hoài.
Ta chợt nghĩ đến cảnh tượng mới vừa gặp mặt của hắn cùng với Tô Lạc Lạc mệnh thư.
"Thiếu nữ ngẩng mặt lên, dáng vẻ ngây thơ lại hồn nhiên thật cẩn thận hỏi thể cứu lấy thỏ nhỏ trong tay nàng ."
Ma xui quỷ khiến như thế nào đó, ôm c.h.ặ.t lấy thỏ nhỏ, mở miệng hỏi hắn: "Ngươi thể… cứu thỏ nhỏ của ?"
Trên mệnh thư, ba chữ Tô Lạc Lạc biến mất, Tô Vân Lụa lại được thế vào đó.
Thành hiện ̣i trở thành cuộc gặp mặt của cùng với Ô Lặc Hoài.
Bởi vì sắm vai Tô Lạc Lạc, khiến cho Ô Lặc Hoài mềm lòng và trở thành nô lệ của hắn.
"Khi Ô Lặc Hoài mang kỵ binh đến biên giới, hắn tình cờ thấy được một đám thổ phỉ cướp của gi.ết người. Từ trước đến nay luôn tin vào quy luật tự nhiên, thổ phỉ là đàn linh cẩu tham lam lại ti tiện nên muốn nhúng tay vào. cũng vào lúc đấy, nhìn thấy một cô nương. Hắn linh cẩu xấu xí ghé nàng, khi sắp nó ăn thịt, nàng như ánh trăng sáng gào lên, thể gắt gao che chở thỏ nhỏ trong lòng. Hắn nắm c.h.ặ.t lấy roi ngựa trong tay."
*Ví như thiên cẩu và nhật thực, nguyệt thực
Con thỏ nhỏ ch.ết, khi Ô Lặc Hoài qua sẽ chảy xuống vài giọt nước mắt.
Sau khi xoay , mặt một mảnh lạnh lùng tùy ý vứt con thỏ xuống đất, lấy khăn xoa xoa tay.
Về , mỗi lần tình tiết vận mệnh của Ô Lặc Hoài cùng Tô Lạc Lạc xuất hiện đều sẽ thừa dịp bút tích vẫn khô, thế Tô Lạc Lạc thành hết những tình tiết này.
Ta giả vờ như biết cưỡi ngựa b.ắ.n tên, giả vờ như rất thích động vật nhỏ, thích và có tính tình hoạt bát…
Số lần giả vờ như thứ của mình nhiều vô kể, "Tô Lạc Lạc" "Tô Vân Lụa" thế ngày càng nhiều, bút tích về kết cục thê t.h.ả.m của ngày càng đậm.
Thẳng đến một ngày , mệnh thư xuất hiện một dòng chữ: "Tô Lạc Lạc và Ô Lặc Hoài mây mưa cùng ."
Chỉ cần thế Tô Lạc Lạc hoan hảo cùng với Ô Lặc Hoài, như vậy kết cục liền thể đổi.
xuất giá, cứ như vậy mất trinh tiết, liệu có thể có chốn dung ?
Ta câu dẫn .