Nữ Đế - 9
Cập nhật lúc: 2026-01-23 00:50:42
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng hẳn cũng đã chạy thoát rồi. Ta được, trong khúc tỳ ba của nàng ngập tràn nỗi sầu nhớ quê hương.
Ta xắn tay áo lên, nhìn thủ cung sa cổ tay, cầm con d.a.o nhỏ, chút do dự khoét nó . Máu tuôn trào như dòng nước, đau thấu xương, nhưng chẳng hề chớp mắt lấy một cái.
Ta dùng thượng hạng thuốc chữa thương đó, băng bó vết thương lại, rồi lại tìm vài chỗ kín đáo, chia vàng bạc châu báu này làm mấy phần chôn giấu . Chỉ giữ lại một cây trâm vàng tay. Ta dùng đá đập nó thành một cục méo mó, còn thấy được hình dạng ban đầu.
Kẻ buôn hàng lâm chung đã hỏi , có phải, ngay khoảnh khắc quỳ xuống cầu, đã tính toán đến bước đường hôm nay, từng bước, từng bước chuẩn bị chặt chẽ (bộ bộ vi doanh).
Từ khoảnh khắc quỳ xuống đó, đập vỡ đầu, dụ phụ bước tới rồi đá xuống sông, dẫn dắt kẻ buôn hàng bán vào thanh lâu mai phục, cạy nát vết sẹo đầu tránh gặp hiểm cảnh, dùng vòng ngọc dụ hắn lại tìm , giành được niềm tin để tự do vào hầm rượu, đến khi thiêu chết hắn thậm chí còn tính cả đường sống cho gia ̀nh hắn, đốt thanh lâu rồi bỏ trốn tiện thể cũng ̣o cơ hội cho người khác thoát , cướp vàng bạc châu báu tích lũy nhiều năm của mụ tú... Người đánh cờ, khi đặt quân cờ, đã quan sát nhiều bước về .
Phải chăng là như thế?
Ta bỏ cục vàng vào trong lòng, rũ mắt nhìn hướng dòng suối. Nước chảy róc rách, gặp núi bổ núi, gặp đá rẽ đá, róc rách hướng về trước.
Ta lại ngẩng đầu nhìn mặt trời và rừng rậm sinh trưởng, nhận rõ phương hướng, hướng về phía đối ngược Lâm Thành mà bước , hề ngoái đầu lại.
Mụ tú bà từng nói, cô nương lâu trộm cướp, tự nuôi sống bản , cũng chẳng cần tự ti khinh rẻ mình, họ hề hèn hạ hơn bất cứ ai.
Chỉ là lời tự an ủi mà thôi. Người mà chỉ cần một lời nói của kẻ khác đã có thể sinh sát dữ đoạt, có thể hèn hạ chứ? Không tự ti khinh rẻ bản , phải chỉ cần tự an ủi là có hiệu quả.
Nghịch thiên cải mệnh thực sự, phải là bám víu vào quyền thế để trở thành trò tiêu khiển của kẻ khác, mà là sở hữu sức mạnh có thể tự mình khống chế vận mệnh của bản .
Bởi thế, nhất ̣nh phải leo lên cao. Bất chấp mọi thủ đoạn mà leo lên cao. Phải leo nhanh hơn, cao hơn cả phụ .
Phải dã tâm bồng bồng, mục tiêu rõ ̀ng, kiên ̣nh vô úy mà nghịch dòng tiến lên.
Loạn thế hùng nổi dậy, ai nói nữ nhi thể tranh giành thiên hạ? Ta nhất quyết phải làm những điều mà người thường làm được.
Đã có khoản tiền đầu tiên, tiếp theo tất nhiên là những người đầu tiên dưới trướng .
Chiêu binh mãi mã và tồng quân trở thành tướng lĩnh, đều hợp với . Thứ nhất, nữ nhân thể tồng quân; chiêu binh cũng thể khiến người tin phục. Thứ hai, tuổi còn quá nhỏ, càng dễ bị khinh thường.
Ta thể con đường bình thường. Bởi thế, đã tính toán kỹ. Ta cần phải chiêu mộ một đại hán hình cường tráng để sử dụng.
Ta nhớ đến thanh mai trúc mã của mẫu ngày trước, gã quái nhân cụt chân khùng điên – Lý Nhị Ngưu.
Lúc tìm thấy hắn, kẻ nam nhân thất thế nhếch nhác đang co ro trong một mái nhà tranh bỏ hoang đã lâu ngày, dùng cái bếp nhỏ xếp bằng đá để nấu một nồi rau dại bốc mùi hôi hám khó ngửi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-de-nkrw/9.html.]
Nam nhân cô độc, lạnh lùng, hễ thấy lạ là vác cuốc lên lạnh lùng quát đuổi: "Cút!"
Một túi màn thầu quý giá mang đến ném xuống đất bùn, vẻ mặt âm u che khuất mái tóc rối bời, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh, đầy địch ý với lạ.
Thảo nào đời là quái nhân.
Ta nhặt chiếc màn thầu lăn lộn dính bẩn lên, cực kỳ bình tĩnh : "Nhị Ngưu thúc, mẫu c.h.ế.t ."
Thành công khiến chiếc cuốc đàn ông đang vung về phía khựng .
"Ta nhận , là nhị nữ của Trương Văn Cảnh và Sở Tứ Nương. mẫu , tỷ tỷ và tiểu của , đều phụ hại c.h.ế.t."
Ta ba lời hai tiếng rõ ngọn nguồn, trình bày ý định: "Nhị Ngưu thúc, cùng tìm phụ báo thù."
Hắn đơ lâu mới phản ứng , lạnh mặt, vẫn chút khách khí tiếp tục đuổi : "Liên quan quái gì đến lão t.ử? Mau cút , nơi chào đón bất kỳ ai."
Ta đương nhiên hề ảo tưởng chỉ bằng vài câu thể lay động , nhưng cũng định dễ dàng bỏ cuộc.
Ta lì ở gần căn nhà tranh rách nát , nhất quyết chịu .
Hắn đến đuổi , liền lùi xa hơn một chút; chờ , theo trở về.
Đêm đến, co ro đất mà ngủ. Đói bụng, liền bẻ mấy chiếc màn thầu ăn, dù dính đầy bùn đất cũng chẳng hề chê bai, mặt đổi sắc nhét miệng. Sau khi gặm hết màn thầu nguội lạnh, tìm rễ cỏ dại nhai đỡ để miễn cưỡng lấp đầy bụng, nếu thật sự chẳng thể tìm chút gì thì đành bắt côn trùng mà ăn.
Đã qua mấy ngày, cuồng phong nổi dậy, mưa bão liên hồi đổ xuống dứt, tựa như vô tận.
Dù dầm mưa, vẫn thu mái hiên, nhất quyết rời.
Ta vốn dĩ thấu hiểu đạo lý voi đòi tiên. Khi lười vác đồ đạc đuổi, liền tiến gần thêm một chút, giờ đây thể bình an vô sự nán cùng một mái hiên. Song bấy lâu nay, từng thử chủ động bước trong nhà.
Ta , chán ghét , bởi lẽ chảy một nửa dòng m.á.u của phụ . Hắn thể dùng chiếc cuốc lớn thật sự đ.á.n.h , là may mắn lắm .
Ta dĩ nhiên thể tiếp tục voi đòi tiên mà lẻn trong nhà tránh mưa, nhưng đó nào là kết quả hằng mong. Ta tự mở cửa, kéo .
Dầm mưa quá lâu, rốt cuộc vẫn lâm bệnh. Sờ lên trán thì nóng ran, song tay chân lạnh ngắt. Trong túi cả một thỏi vàng, nhưng vội tìm thầy tìm t.h.u.ố.c, mà vẫn như cũ dựa cửa lầm rầm khẽ.
Ta kể về chuyện thú vị hồi mẫu còn thiếu nữ, kể về những trải nghiệm thời thơ ấu của cùng mẫu và tỷ tỷ, kể về vị Sơn Thần ngọn núi nhà ngày xưa.