Nữ Đế - 6
Cập nhật lúc: 2026-01-23 00:49:29
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trở về, họ bảo điểm chỉ lên bán khế, rồi nắm tay chấm một nốt ruồi đỏ rực rỡ lên cổ tay, bảo đó là thủ cung sa.
Tú bà là một phụ nhân mập mạp, khuôn mặt hiền lành, thái độ nhân từ. Bàn tay to lớn, ấm áp và rộng ̃i của bà nắm chặt bàn tay gầy gò của , có chút xót xa:
"Tuổi ăn tuổi lớn, gầy đến thế này, chắc hẳn đã chịu nhiều khổ cực lắm rồi. Tỷ tỷ con từng nhắc đến con, nhớ con tên là gì nhỉ..."
Ta đáp: "Thính Ngân."
Nàng bỗng tỉnh ngộ: "Đúng rồi, gọi là Thính Ngân. Cái tên này điềm tốt lắm, này hoa danh của con cứ giữ tên này . Ta biết nghề nghiệp của chúng , nói thì kém thể diện, nhưng thời loạn thế này, người ngoài đến ăn cũng khó khăn, ở trong lầu ít nhất cũng được cơm no áo ấm. Chúng trộm cướp, tự kiếm sống, cũng chẳng cần tự hạ mình. Đều là con người, cô nương thanh lâu hề thấp hèn hơn bất kỳ ai. Những cô nương trong lầu , đều yêu thương như con gái ruột. Từ nay về , c.o.n c.ũng là hài nữ của , sẽ chăm sóc con chu đáo. Sau này, Ma Ma sẽ dạy dỗ con thật tốt. Tư chất con tồi, này biết có thể trở thành một đời hoa khôi, đến lúc đó vạn nhất mà neo đậu được vào một đại quan hiển quý, cũng xem như là nghịch thiên cải mệnh rồi."
Nghịch thiên cải mệnh ư?
Ta nhìn nàng quần áo lụa là, vàng bạc
đầy mình, một phú quý đầy vẻ khẽ gật đầu.
Toà thanh lâu này, toạ lạc ở Lâm Thành, lại dựng ngay bên bờ sông, bởi vậy mới gọi là Lâm Giang Lầu. Cái tên thật tiên khí, mà thực lại là nơi phù phiếm đến chóng mặt.
Bên trong, quyền quý ́ch lụa vui đùa hưởng lạc, bên ngoài, dân đen lưu lạc thì manh áo che , quần áo ́ch rưới.
Cuối cùng cũng được ăn một bữa no bụng, ở trong một căn nhà kiên cố, khoác lên mình bộ y phục có vá víu.
Ta tuổi ́c còn nhỏ, tú bà sắp xếp cho làm thị nữ cho các cô nương, làm những việc ̣p nha. Sau này lớn hơn một chút, mới từ từ bắt đầu cho người dạy cầm kỳ thi họa.
Ta vô cùng trân trọng cơ hội cơm no áo ấm khó khăn lắm mới có này. Ta siêng năng làm việc, còn tự nguyện giúp thu dọn ̀n cục bàn, chuyển rượu dọn thức ăn, bất cứ việc vặt gì cũng chối từ, chẳng một lời oán than.
Dần dà, các cô nương đều rất yêu quý .
Có một cô nương gọi vào phòng nàng ngồi, đẩy đến trước mặt một ̃a bánh ngọt tinh xảo, mang ý tứ hận sắt thành thép: "Sao muội lại thật thà đến vậy? Nhìn xem, mấy thị nữ, tiểu tử khác đều chẳng biết đang trốn tránh nơi mà lười biếng, chỉ có mỗi muội là quanh năm suốt tháng bận rộn ngơi tay."
Nàng lệnh cho phải ăn hết ̃a này mới được rời . Ta biết nàng tên là Oanh Nương, là một trong những chiêu bài của Lâm Giang Lâu. Giọng nói nàng êm tai, ca khúc du dương, bởi vậy mới có cái danh hiệu này.
Lúc tỷ tỷ còn ̣i thế, hai người quan hệ rất tốt. Giờ tỷ tỷ còn, nàng cũng luôn tự nguyện chiếu cố .
Nàng là người miệng cứng lòng mềm. Việc bắt buộc ăn hết ̃a bánh ngọt này, chẳng qua là đành lòng thấy người khác quăng việc cho , bèn tìm một cớ để ở đây nghỉ ngơi đôi chút mà thôi.
Ta chối từ thiện ý của nàng, ngồi một bên từ từ làm đầy bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-de-nkrw/6.html.]
Oanh Nương nhàn rỗi vô vị, bèn ôm đàn tỳ ba ca hát vài khúc cho . Là những khúc khách nhân phải bỏ ngàn vàng mới được . Oanh Nương hỏi muốn bài nào.
Ta chẳng hiểu về những thứ này, chỉ bảo cứ để nàng chọn tùy ý.
Nàng nhẹ nhàng gảy dây đàn, tự nhiên cất tiếng hát. Giọng mềm mại triền miên, du dương phiêu diêu. Quả đúng là ca khúc như chim Oanh ríu rít, qua vang vọng mãi.
Tiếp xúc nhiều hơn, nàng cũng dần dần xem như muội muội ruột, thổ lộ tâm tình với .
Người ngoài nhìn vào, thấy nàng gấm vóc lụa là, vẻ vang vô cùng. Song nàng đã hai mươi mấy tuổi, tuổi ́c dần cao, nơi có người ẩn khuất tranh đấu tự nhiên thể tránh khỏi. E rằng dần dần sẽ tranh nổi với các cô nương trẻ tuổi khác. Cũng chẳng biết khi già yếu sắc ̀n, nàng nên về .
Oanh Nương dung mạo mềm mại, khi hạ mi xuôi mắt, tự nhiên mang theo nét sầu muộn yếu đuối khiến người xúc động.
Hôm đó có một vị khách mà từng đến tên đến thăm, nàng hiếm hoi mà vui vẻ hẳn lên, đứng dậy chỉnh sửa y phục để nghênh đón, rồi bảo thị nữ của nàng dẫn rời trước.
Lúc , ngang qua phòng bên cạnh, giọng điệu của hoa khôi trong lầu thật có chút chua ngoa: "Là tiểu thiếu gia Thẩm gia lại đến phải ? Oanh tỷ tỷ thật là có phúc phận tốt, gặp được vị chủ nhân vừa hào phóng lại vừa chuyên nhất như thế!"
Thị nữ chẳng thèm đáp lời nàng . Đi khỏi rồi, nó mới nói với , tiểu thiếu gia Thẩm gia là khách quen của Oanh Nương. Hoa khôi muốn đào chân tường, quyến rũ ít lần nhưng người chẳng thèm để tâm. Kể từ đó mới thành cái bộ dạng âm dương quái khí đó.
Thẩm gia là đại hộ có danh tiếng ̣i Lâm Thành. Tiểu thiếu gia Thẩm Niệm Chương là con trai muộn, nhỏ hơn hai ca ca phía trước tròn một vòng. Từ bé đã được cả phủ cưng chiều hết mực, chiều chuộng đến mức thành một công tử bạc phận học thuật. Cả ngày chẳng phải theo đệ tốt du ngoạn hồ nước, chọi gà, thì cũng là đến thanh lâu hát.
Thẩm Niệm Chương hào phóng, thường xuyên vung tiền như ́c (hào trích thiên kim), tự nhiên được các cô nương trong lầu săn đón. Chẳng qua, ngày nào hắn cũng bất vụ chính nghiệp, khiến lão gia trong nhà tức giận đến đập bàn đập ghế. Đánh thì đành lòng, mắng thì nỡ lời, chỉ còn cách nhốt hắn mấy tháng biệt giam.
Lần này hắn lại vừa mới hết lệnh cấm túc đã thẳng tiến đến Lâm Giang Lâu.
Oanh Nương đã đàn tỳ ba cả một buổi chiều. Sau khi Thẩm thiếu gia rời , nàng gọi đến, pha một ấm trà tốt mà hắn tiện tay mang đến nhưng uống hết, bảo thưởng thức chút . Đây cũng là thứ tốt mà đến nàng cũng ít khi thấy.
Mấy cô nương phòng bên cạnh cũng ghé lại chia một chén, ngồi nhàn rỗi trò chuyện. Họ nói Oanh Nương nên tận dụng cơ hội với Thẩm tiểu thiếu gia này, biết có thể được rước vào Thẩm gia làm thị thiếp, đó cũng là một món phú quý ngập trời.
Oanh Nương chính sắc đáp: "Đừng nói càn! Hắn tuổi ́c còn nhỏ, mở lòng, chỉ là thích hát thôi."
Sau khi mọi người ̉n , nàng lại nói với , tuổi ́c của nàng đã đặt ở đó, Thẩm gia thể nào để một nữ tử lớn tuổi hơn nhiều lại xuất từ chốn lầu xanh bước chân vào, dù chỉ làm tiện thiếp. Huống hồ, nàng cũng chỉ luôn xem hắn là con nít.
và tiểu thiếu gia tuổi ́c tương đồng, đợi lớn hơn một chút, lại là cơ hội cực lớn, nhất ̣nh phải nắm chặt vị quý khách này.
Hoa khôi xa thấy, bèn đầu săm soi vài lượt, cười cợt một tiếng: "Nàng à? Oanh tỷ tỷ, tỷ tự nhìn cái hình bé nhỏ gầy gò vàng vọt của nàng mà xem, thế này thì quyến rũ được ai? Đến tỷ và còn chắc đã leo lên được Thẩm gia, nàng càng có khả năng."