Giọng của trở nên ấp úng trong khoảnh khắc đó.
"Không thể." từ chối thẳng thừng, giọng chắc như đinh đóng cột.
thẳng Trình Ngôn, cố ý :
" chuyện với những ngu ngốc bao giờ chủ động mở miệng."
7
Vì chuyện mà từ đó về , với Quý Tầm Dương như hình với bóng.
và Quý Tầm Dương đang ấp ủ một âm mưu.
và sẽ giả vờ mật với , xem tên ngốc Trình Ngôn thể nhịn tới khi nào.
Không quá ba ngày, lúc ngang qua hành lang tầng áp mái, Trình Ngôn kéo :
"Tiểu Chi, chịu thua ."
Lúc ôm trong ngực, cảm xúc mà mấy ngày nay cố gắng đè nén thoáng chốc cuồn cuộn dâng trào.
"Trình Ngôn! Anh là đồ tệ bạc!" lòng lên án.
càng nghĩ càng giận, chần chừ mà cắn một cái thật mạnh lên cổ .
"." Tay Trình Ngôn nhẹ đặt đỉnh đầu , dịu dàng xoa xoa hai cái, "Anh đúng là đồ tệ bạc.”
Hai mắt rưng rưng, cực kỳ ấm ức: "Anh chuyện gì cũng giấu , gì với hết! Anh thích nữa chứ gì?"
Một tiếng thở dài nhẹ nhàng đến vô cùng truyền đến tai .
Trình Ngôn nâng gò má lên, dịu dàng dùng ngón trỏ lau nước mắt vương khóe mắt :
"Giờ sẽ giấu em nữa."
xong câu mới hài lòng, ngoan ngoãn dựa trong lòng , động đậy mà cứ để ôm như thế.
Có lẽ là do thấy quá mức ngoan ngoãn mà khi , Trình Ngôn nhịn hôn một cái lên gò má :
“Ngày hôm đó khi Trần Nhân chuyển đến Minh Lễ, cô tới tìm , với rằng cô khả năng tương lai."
"Mới đầu cũng tin lời của cô , về phát hiện là cô thể cả ngày mà bà ngoại của sinh bệnh."
Thật cũng đoán phần nào những chuyện xảy , liền dùng ánh mắt hiệu cho Trình Ngôn tiếp tục kể.
Trình Ngôn : "Sau đó cô tới tìm một nữa, cô tiên đoán là…"
"Tiên đoán cái gì?" gấp gáp dậm chân: "Anh , mau lên"
Vòng tay Trình Ngôn đang ôm ngày càng siết chặt.
"Cô tiên đoán ngày ngày mất của em và bà ngoại."
"Cô còn cô là nữ thần hộ mệnh của thế giới , cô khả năng đổi vận mệnh của một ai đó."
"Anh rõ cô còn đang che giấu năng lực gì khác ." Ánh mắt dần tối tăm, giọng khàn khàn mang theo sự mờ mịt, "Anh dám liều, cho nên là… "
Cho nên mới cư xử khác thường như thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-chinh-cuu-roi-cut-xa-gium/chuong-6.html.]
đợi Trình Ngôn xong liền do dự phá tan bầu khí bi thương bao trùm lấy , tức giận :
"Em từ nhỏ là đại tiểu thư chiều chuộng, ăn uống gì cũng đều là sử dụng thứ nhất? Sao thể ốm đau bệnh tật gì chứ?"
Còn đến chuyện Trần Nhân thể là nữ thần hộ mệnh của thế giới chứ?
từng thấy bất kỳ một nữ chính nào trong tiểu thuyết cần tìm cách tiếp cận nam chính thì mới thể tìm hào quang cho chính họ!
Vừa nghĩ tới chuyện Trình Ngôn bởi vì loại chuyện nhảm nhí mà âm thầm chịu đựng để cho Trần Nhân tiếp cận , tức giận vô cùng: "Từ nay về phép gần cô nữa đấy!"
"Còn bà ngoại nữa!" thêm: "Nhất định ngày mai em sẽ liền đón bà về nhà họ Đồng, nhờ bác sĩ gia đình và những dì giúp việc trong nhà chăm sóc cho bà chu đáo."
tức giận Trình Ngôn: "Anh nuôi bà thì để đại tiểu thư em đây nuôi cho!"
Trong mắt Trình Ngôn rốt cuộc cũng chút ý : "Sao nuôi nổi chứ? Anh nuôi thêm em cũng ."
chằm chằm Trình Ngôn mà lời nào, biểu cảm rõ ràng là tin lời .
Anh nhẹ nhàng gõ tay lên trán : "Em phát hiện tài khoản của em mỗi tháng là nhiều thêm vài ?"
Trên đầu xuất hiện một dấu chấm hỏi thật to: " nghèo rớt mồng tơi, đến nỗi đưa bà ngoại tới khu dân cư bình dân ở ?"
"Đó là nơi ông bà ngoại từng ở cùng khi lập nghiệp." Trình Ngôn dịu dàng , "Sau khi qua đời, bà ngoại liền chuyển sang đó ở."
"Vậy căn biệt thự mà hiện giờ ba đang ở thì ?" hỏi.
Trình Ngôn lời ít ý nhiều : "Đó là một trong những bất động sản mà tên, sắp thu hồi nó ."
"Cho nên là từ tới nay vẫn luôn chơi trò đại thiếu gia đóng giả là bé nghèo nàn ?" thể nào tin : "Còn chơi nghiêm túc đến nỗi ngừng tham gia thi đấu để giành học bổng?"
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Trình Ngôn trầm giọng mà thành tiếng: "Tham gia thi đấu chỉ đơn giản là sở thích của mà thôi."
vô cùng cam lòng: "Em còn vì xót thương mà mua cho đủ thứ đồ từ lớn tới nhỏ!"
Trình Ngôn nhíu mày: "Anh chỉ nghĩ đơn giản rằng đó là đồ bạn gái tặng cho ."
xụ mặt, yên lặng một hồi lâu.
Trình Ngôn hạ giọng hỏi: "Tiểu Chi, tức giận ?"
"Đương nhiên là tức giận !" đá một cái , "Em ăn món đắt nhất nhà hàng Kim Đỉnh!"
8
Màn đêm buông xuống, mơ thấy ác mộng.
mơ thấy đang giường bệnh, khuôn mặt vốn xinh bỗng trở nên gầy gò tái nhợt.
Một lẻ loi ở đó, bên tai chỉ tiếng máy móc phát từ máy theo dõi nhịp tim vang lên:
"Tích, tích, tích…"
Tiếng “tích” cuối cùng như kéo dài đến vô tận, gầy yếu giường bệnh cuối cùng cũng nhắm mắt .
Khung cảnh đột nhiên đổi.
bỗng thấy Trần Nhân đang mặc những trang phục, đeo những món trang sức vốn thuộc về , cổ cô còn treo một nắm kẹo que, đang vui vẻ ôm lấy cánh tay của Trình Ngôn.
Dòng chữ “nữ chính cứu rỗi” đỉnh đầu cô giống như một cái bóng đèn, sáng đến chói mắt.