Quý Tầm Dương - bạn xin nghỉ học một tuần để du lịch nước ngoài, mới trở về, đang ở bàn phía game.
Tay ôm hộp nho tươi mà sáng nay Trình Ngôn rửa sạch, ngừng giấy nháp.
Hai mươi phút , lòng kiên nhẫn của dần cạn kiệt.
Sự chú ý của đặt tờ giấy nháp , từ đầu đến cuối thèm để ý đến chút nào!
Hai má của nhét đầy nho xanh, vô cùng nỗ lực mà dùng sức nhai nuốt.
Tay cầm bút của Trình Ngôn liền dừng , tay tiện thể bóp hai gò má của .
Anh cong khoé môi : "Đợi xong sẽ đút cho em ăn."
"Ai cần đút hả?" Tính tình đại tiểu thư của nổi lên, thẳng tay đánh lên mu bàn tay .
đặt hộp nho tươi trong tay xuống bàn của Trình Ngôn, mỏng manh : "Mệt quá, ăn nữa ."
Vừa dứt lời, cô nàng phiền phức Trần Nhân tiếp tục bưng chén sữa đậu nành tiến gần chúng .
Quý Tầm Dương từ lúc còn ở nước ngoài các bạn học trong lớp kể qua về "sự tích huy hoàng" của Trần Nhân.
Cậu trong phút chốc nhịn mà hô to: "Ơ kìa, em gái sữa đậu nành!"
Trần Nhân cái danh xưng thì hổ vô cùng, chén sữa đậu nành đang chuẩn đặt ở bàn Trình Ngôn liền chuyển sang cô tự uống lấy.
Một lát , cô khôi phục thành dáng vẻ như khi.
Trần Nhân nhỏ nhẹ : "Chỗ nho tươi là bạn học Trình Ngôn dùng tiền học bổng thi đua mà mua , cô cứ như mà ăn nữa ? Thật sự là quá lãng phí mà."
Cô mặc dù đang chuyện với nhưng ánh mắt chút kiêng dè chằm chằm Trình Ngôn: "Nghĩ thì rõ ràng bọn trẻ vùng núi nghèo khổ đều khó mà cơ hội ăn !"
Lại nữa đó, thánh mẫu hoa sen trắng thuần khiết định dùng chiêu cũ ?
Quý Tầm Dương suýt chút nữa là cô doạ sợ run , cầm máy chơi game đần độn ở một bên.
Trình Ngôn hề tác động chút nào, lấy một phản ứng nhỏ.
Hai tay khoanh ngực, tựa về phía :
"Bạn học chuyển trường nè, cô mãi vẫn chịu thông não ?"
"Chuyện cô vốn dĩ là một vấn đề khác ."
"Cho dù mỗi chúng tiết kiệm một hạt gạo thì những ở khu vực nghèo khó cũng sẽ mỗi ngày đều cơm ăn."
"Cô bây giờ đây lên lớp dạy đời đạo đức cho , yêu cầu bọn họ ăn những hết chỗ nho , thực tế thì chúng vẫn là trong dày của mà thôi."
"Chẳng thà cứ trực tiếp quyên góp cho họ chút đồ dùng thực tế nào đó."
Mỗi Trần Nhân lên tiếng đều cho câm nín, càng chút nhân nhượng nào, để cho cô chút mặt mũi.
Trên mặt cô đầy sự phẫn nộ nhưng cách nào phản bác .
Tên ngốc Quý Tầm Dương hiểu nổi mấy đạo lý lòng vòng trong lời , chỉ gãi gãi đầu, với Trần Nhân:
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
"Bạn học chuyển trường, cô ăn thì cứ cầm lấy mà ăn thôi."
"Thật ?" Trần Nhân đổi sắc mặt, liền lộ chút vẻ mừng rỡ.
Trình Ngôn nhíu mày, còn kịp ngăn cản liền thấy Trần Nhân nhanh chóng vươn tay về phía hộp nho tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-chinh-cuu-roi-cut-xa-gium/chuong-5.html.]
Khi ngón tay cô chạm đến chiếc hộp, dòng chữ “nữ chính cứu rỗi” đầu cô như sáng lên một chút.
Ta vì mà bắt đầu chút hoảng hốt.
Thấy cô sắp lấy nho tươi, trực tiếp đưa tay vứt hộp nho tươi xuống đất.
Quý Tầm Dương suýt chút nữa là nhảy dựng lên, kinh ngạc : "Lại chuyện gì hả, đại tiểu thư?"
"Tớ chỉ là cho cô thôi!" phát cáu, vô cùng bướng bỉnh .
"Được , thì cho nữa." Quý Tầm Dương , còn nhấc chân đạp nát những quả nho tươi rơi mặt đất.
sang Trình Ngôn: "Trình Ngôn! Anh thấy hả?"
"Nghe thấy ." Trình Ngôn chắn , giống như đang phòng chuyện gì đó.
Độ sáng của dòng chữ đỉnh đầu Trần Nhân trong nháy mắt hạ xuống.
Cô dường như suy sụp mà quát lên với : "Đây là nho mà Trình Ngôn dành thời gian và tình cảm mà chuẩn cho cô đó!"
"Làm cô ?" bắt đầu tìm những sơ hở trong lời của cô , Trình Ngôn thò đầu chất vấn, "Hơn nữa chuyện thì liên quan gì tới cô chứ?"
Trần Nhân tự lỡ miệng, cô thấy ánh mắt mất vẻ thương hại của , lòng tràn đầy căm hận.
Trình Ngôn biểu cảm phản ứng gì.
Anh ý định cản trở , chỉ ngăn chặn ánh mắt của Trần Nhân:
"Đủ , Trần Nhân, đó là quà tặng cho Tiểu Chi."
"Đến cũng chống em !" Trần Nhân thể tin : "Trình Ngôn, đừng quên những chuyện em với !"
Người Trình Ngôn trong phút chốc cứng đơ, nhưng vẫn chắn .
ở phía , lặng lẽ bễu môi.
Trình Ngôn và cô quả nhiên bí mật gì đó mà .
Bầu khí nhất thời căng thẳng thôi.
Tên ngốc Quý Tầm Dương thấy tình huống thế liền đột nhiên vui vẻ:
"Tiểu Chi, tối nay đến nhà tớ ăn cơm nhé!"
Cậu kề sát , cánh tay vòng qua cổ , đặt lên vai bên .
"Mẹ tớ nhớ lắm đó, phòng riêng của ở nhà tớ lúc nào cũng cho quét dọn đó nha."
Cậu đẩy về phía cửa lớp học.
"Được , đại tiểu thư đây mà." bất đắc dĩ mà theo .
Trong phút chốc khi lướt qua Trình Ngôn, khựng .
Trình Ngôn nắm lấy cổ tay của .
Nhiệt độ bàn tay của thấp, ngón tay áp da thịt của , khẽ run.
Hàng mi dài của đàn ông mặt rũ xuống, hướng về phía :
"Em đừng ?"