[ NP ] Nữ Phụ Pháo Hôi Trong Ác Nữ Văn, Bị Nam Chính Dòm Ngó - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-24 08:14:39
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Kiểu trở gác mái, lập tức khóa trái cánh cửa thông sân thượng. Dây thần kinh đang căng như dây đàn mới chút lỏng .

Lúc nãy cô quan sát kỹ, bên ngoài thang máy thẳng lên sân thượng, Cố Minh Sâm thể xuống lầu bằng đường đó. Biệt thự dùng năng lượng mặt trời, một phần điện năng dự trữ cho những ngày thời tiết cực đoan, vì thế ánh đèn gác mái phần mờ ảo, tù mù.

Nguyễn Kiểu cẩn thận lau chùi từng món đồ kệ. Đói thì gặm vài miếng bánh mì, khát thì ăn trái cây Giáo sư Cố cho. Căn biệt thự xây dựng như một căn cứ thu nhỏ, diện tích cực rộng, chỉ riêng cái gác mái thôi cũng đủ khiến cô bận tối mày tối mặt. Chẳng hiểu càng ăn trái cây cô càng thấy đói, dày cứ cồn cào, trống rỗng đến khó chịu.

“Phù, mệt quá mất.”

Nguyễn Kiểu buông khăn lau, mệt lả dựa lưng cánh cửa trượt dài xuống đất. Đang định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút thì phía cánh cửa bỗng vang lên những tiếng sột soạt quỷ dị. Ngay đó là một lực chấn động mạnh truyền từ ván cửa lưng cô khiến xương cốt tê dại, đầu óc trống rỗng.

Có vật gì đó đang cạy cửa!

Chẳng lẽ Cố Minh Sâm xuống lầu mà đám thực vật biến dị của đang rục rịch định hỏi tội kẻ ăn vụng trái cây là cô ? Đừng trách Nguyễn Kiểu nhát gan, lúc còn ở ký túc xá cô tận mắt thấy một chậu cây phát tài biến dị hành hạ đến c.h.ế.t. Trong tình cảnh đáng lẽ cô chạy ngay lập tức, nhưng chân tay cô rụng rời, tim đập chân run vì quá sợ hãi.

Rắc! Chốt cửa trệch , ánh sáng lọt khe cửa, Nguyễn Kiểu cứng đờ đầu .

Thứ cạy cửa dây leo thô kệch mà là một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang giữ lấy mép cửa. Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên, âm cuối nhướng lên đầy ẩn ý:

“Hóa bạn học Nguyễn ở đây ? cứ tưởng ai đùa dai, cố tình khóa trái cửa cho chứ.”

“Em... em xin , em cứ tưởng thầy thang máy .”

Nguyễn Kiểu thở hắt , tim mới nhảy lên cổ họng giờ mới chịu chui l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô con thể thức tỉnh dị năng, thậm chí từng thấy Đoạn Quân Ngạn dùng sét đ.á.n.h tang thi, nhưng đây là đầu thấy thể đổi hình thái cơ thể.

Từ nhỏ Nguyễn Kiểu sợ các loài bò sát chân. Cái sợi dây leo xanh mướt thò ban nãy trông chẳng khác gì em sinh đôi với loài rắn lục đuôi đỏ cả. Cố Minh Sâm nhận sự né tránh của cô, nụ ôn hòa môi nhạt một chút.

“Xin , em sợ ?”

Nguyễn Kiểu lắc đầu, dối chớp mắt:

“Không ạ, em chỉ là đầu thấy thầy dùng dị năng nên thấy mới lạ thôi.”

【 Ha ha ha Kiểu Kiểu đáng yêu quá, mặt cắt còn giọt m.á.u mà vẫn cố gồng. Giáo sư Cố ác thật, ở đó còn cố ý trêu chọc. 】

nạp SVIP , lệnh cho hai diễn ngay một màn xúc tu play đầy đủ sắc hương vị cho xem! 】

【 Đừng đùa, Giáo sư Cố thì ôn nhu rộng lượng thế thôi chứ lúc ghen lên là sẽ trói Kiểu Kiểu hành cho tới bến đấy. 】

【 Đàn ông kiểu mà nổi điên thì mới là cực phẩm, Kiểu Kiểu sắp hưởng tính phúc ngập tràn ! 】

Nguyễn Kiểu vô tình liếc thấy dàn bình luận, vành tai lập tức đỏ bừng.

Ai đó cho xin một cái nút chặn đám với! cần một tấn t.h.u.ố.c tẩy não, cảm ơn!

Cố Minh Sâm cầm một chiếc hộp chất liệu đặc biệt, quen chân quen tay đặt lên kệ cao nhất.

“Chẳng bảo em ăn cơm ?”

Anh đút tay túi quần, chắn mặt cô, giọng trầm xuống đầy áp lực như đang chất vấn.

“Em ăn... .”

“Bạn học Nguyễn, mắt . Đừng dối, nếu khó tin rằng lời xin của em dành cho là chân thành.”

Cố Minh Sâm ngược sáng, đôi mắt lớp kính mỏng hiện lên tia lạnh lẽo u tối. Nguyễn Kiểu thất bại cúi đầu sàn nhà.

“... Thì là, em lỡ ăn vụng bánh kem của Thẩm Vọng và Kiều Vi bắt gặp... Cô tìm chống lưng để trút giận... Tóm là như ạ.”

Nếu phân cấp trong biệt thự , Cố Minh Sâm và các chủ nhân ở tầng đỉnh cao nhất, dị năng giả ở tầng hai, của họ như Kiều Vi ở tầng ba, thì Nguyễn Kiểu chắc chắn ở đáy của chuỗi thức ăn. Là em gái của Ứng Thanh Dã, Kiều Vi chẳng khác nào nửa chủ nhân, quản gia Tần chẳng bao giờ giao việc cho cô , ngay cả nhóm Tống Kim Hòa cũng hưởng sái.

“Ứng Thanh Dã cho em ăn cơm?”

Đôi mắt phượng của Cố Minh Sâm híp , gương mặt tuấn tú phủ một lớp sương lạnh.

“Cậu quyền đó. Lát nữa em cứ xuống nhận cơm trưa, bảo đó là ý của .”

Gương mặt lạnh lùng, nhưng với Nguyễn Kiểu, đây chẳng khác nào âm thanh cứu rỗi của thiên thần. Cô híp cả mắt.

“Cảm ơn Giáo sư Cố! Thầy đúng là sư đức nhất mà em từng gặp. Sau đại học Kinh Đô mà mở , em nhất định sẽ tặng thầy bằng khen Người thầy của năm!”

Cố Minh Sâm ngẩn . Đây là đang phát thẻ cho ?

Rõ ràng cách đây lâu, cô gái nhỏ còn tìm đủ cách để trêu ghẹo , hôn , ngủ với , phát triển mối quan hệ thầy trò lành mạnh. Vậy mà giờ đây xem như vị cứu tinh xa cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/np-nu-phu-phao-hoi-trong-ac-nu-van-bi-nam-chinh-dom-ngo/chuong-10.html.]

Anh bóng lưng cô định rời , đôi mắt hẹp dài nheo đầy nguy hiểm.

“Đợi , đây.”

Trái tim đang nhảy nhót của Nguyễn Kiểu bỗng lạnh toát. Biết thế cô chạy nhanh hơn cho , giờ chắc sắp hết giờ cơm mất. Cô cực chẳng .

“Thầy còn việc gì nữa ạ?” Giọng điệu nhuốm màu u oán.

Cố Minh Sâm ấn cô xuống ghế, bàn tay nắm lấy cánh tay trắng nõn của cô xoay nhẹ, để lộ mảng bầm tím sưng tấy ở khuỷu tay. Da cô trắng nên chỉ cần va chạm nhẹ là dấu vết hiện lên rõ ràng.

“Sao thành thế ?”

Nguyễn Kiểu căng thẳng nuốt nước miếng. Đây là vết tích lúc trốn Kiều Vi trong phòng Ứng Thanh Dã va bàn , nhưng cái trải nghiệm hổ c.h.ế.t đó cô .

“Em dọn vệ sinh nên va quẹt tí thôi ạ...”

“Thế ? Vậy cần em dọn ở đây nữa.”

Mắt Nguyễn Kiểu sáng rực lên.

“Không tin ? Đây là địa bàn của .”

Cố Minh Sâm . Mọi thứ ở gác mái đều là của , sự cho phép của , ngay cả Thẩm Vọng cũng đụng .

Nguyễn Kiểu lắc đầu lia lịa.

“Không , Giáo sư Cố, em chỉ lo việc thì chú Tần cho em ăn cơm thôi.”

Nghe thấy tiếng khẽ đầy bất lực, đàn ông đẩy gọng kính cô.

“Về nhà bếp , việc của em ở đó.”

Anh thật sự hiểu nổi cái đầu nhỏ đang nghĩ gì. Cố Minh Sâm chợt nhớ đây trong giờ học Thiên văn, khi gọi cô phát biểu cảm nghĩ về sự vận hành của các thiên thể, cô dõng dạc trả lời:

“Giống như socola nhân rượu tan chảy ạ”

Anh điều động dị năng, những đốm sáng màu xanh lục xuất hiện trong lòng bàn tay. Những mầm non xanh mướt vươn dài, chậm rãi bao bọc lấy khuỷu tay Nguyễn Kiểu, quấn quanh và siết nhẹ. Một luồng sức mạnh tràn đầy sinh khí rót cơ thể, khiến những chỗ đau nhức dần tan biến.

“Xong , em cử động thử xem?”

Nguyễn Kiểu cử động tay trái, quả nhiên còn đau nữa, vết bầm cũng biến mất tì vết. Khi cô cử động, lớp dây leo khô héo rơi xuống, vỡ vụn thành bột cám khi kịp chạm đất. Nguyễn Kiểu kinh ngạc cảnh tượng đó sang thấy sắc mặt Cố Minh Sâm trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.

“Giáo sư Cố, thầy chứ?”

Cô nhớ sáng nay Tống Kim Hòa mang Kiều Vi đến nhờ chữa vết thương nhẹ, cứ tưởng là việc tiện tay. Nhìn vẻ suy sụp của lúc , lẽ việc chữa trị hề đơn giản. Mộc hệ dị năng giả là hệ chữa lành chuyên nghiệp, đang dùng sinh mệnh của để cứu khác ? Nếu nghiêm trọng khi còn giảm thọ...

Nguyễn Kiểu bắt đầu suy diễn xa.

“Không , nghỉ một lát là .”

Giọng khào khào kéo cô về thực tại.

Nguyễn Kiểu nhớ đến nồi canh gà hầm của bác Lưu, liền bật dậy.

“Giáo sư Cố, em —”

Làn bình luận vô duyên hiện lên:

【 Giờ mới hiểu thế nào là kịch bản của lão cáo già. Vết thương bé tẹo mà cũng vẻ mặt trắng bệch, thở để gì? 】

【 Giáo sư Cố diễn sâu quá. Lần chữa cho Vọng bảo đ.â.m lòi cả ruột mà còn mặt đỏ khí suyễn cơ mà. 】

【 Kiểu Kiểu ngốc nghếch vẫn cứ gọi "Giáo sư" cơ đấy. Lần cô chui chăn , còn nỡ ga giường suốt cả tuần kìa. 】

【 Thế là gì, Kiểu Kiểu rơi một sợi dây buộc tóc màu hồng giường, ai đó ngày nào tắm cũng mang theo, tự xử đến mức cả lửa luôn kìa. 】

【 Thế giới nợ một giải Oscar. 】

thích kiểu đàn ông tâm cơ thật đấy. Miệng thì chấp trẻ con, thực chất đêm nào cũng mơ mộng tìm cách ăn cỏ non. 】

【 Nhà cũ cháy , cháy to ! 】

Nếu những lời về xúc tu chỉ là đùa vui, thì Nguyễn Kiểu thực sự dọa cho khiếp vía. Vành tai cô nóng ran, ngay cả đầu ngón tay cũng đỏ ửng vì hổ.

Cái gì cơ?! Hèn gì cô tìm mãi thấy sợi dây buộc tóc ! Cái cuốn tiểu thuyết ai bình thường ? Cô chỉ là một nữ phụ ham ăn biếng thôi mà! Nếu cô tội, xin hãy dùng việc cắt cơm để trừng phạt cô, chứ đừng hở tí là cháy như thế !

Loading...