NỐI NGHIỆP TRƯỜNG TỒN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-17 23:37:51
Lượt xem: 115

1

Trong đêm đại hỉ, Tiêu Ngạn vén khăn che đầu cho .

Hắn bước nội điện, cho lui , cứ thế một bàn. Hắn cũng chẳng hề ý định cùng uống rượu giao bôi.

Ta tự vén khăn che đầu lên.

Dưới ánh nến đỏ bập bùng, đầu tiên rõ gương mặt . Hắn quả thực tuấn, cao lớn, khí chất trác việt đúng như tưởng tượng, khác hẳn với những kẻ phàm phu tục t.ử khác. Nghe cũng xuất danh môn, chỉ là gia tộc về sa sút.

Nhận thấy động tĩnh, đầu , đôi mắt sâu như mực, chút gợn sóng. Ta hài lòng.

Nữ t.ử Vương thị vốn nổi tiếng thiên hạ với vẻ quốc sắc thiên hương, mà nổi bật nhất trong đó. đối với Tiêu Ngạn, vẻ dường như chẳng chút sức hút nào, dù thì Bào Tự Vân cũng vốn là một mỹ nhân.

Tinhhadetmong

"Hoàng hậu nghỉ ngơi ." Tiêu Ngạn dậy, "Trẫm còn công vụ xử lý."

Ta dậy hành lễ: "Bệ hạ thong thả."

Ta giữ , cũng oán than. Bước chân khựng một nhịp, liếc đầy suy nghĩ, mới rời .

Ta bình thản ngủ.

Ngày thứ hai, cùng Thái miếu tế bái tổ tiên. Thái miếu xây cao, ở đó, chỉ thấy bên là những bóng dày đặc như kiến cỏ. Đứng nơi cao trông về hướng Bắc, xuống chúng sinh, đây chính là vị thế " một vạn ".

Đó là vinh quang gia tộc mà cha hằng mong mỏi, là thời khắc đắc ý của Vương gia. Thế gia đại tộc ẩn lưng đế vương, lật tay mây úp tay mưa, còn giống chủ nhân của thiên hạ hơn cả Thiên t.ử.

Thật nực .

Tiếc , cha rằng, kể từ khoảnh khắc ở nơi , vị thế của và Vương gia đảo ngược. Ta trở thành cầm quân cờ, và bàn cờ đầu tiên hất tung chính là của Vương gia.

Chẳng lúc đó, ông sẽ biểu cảm gì? Liệu gào t.h.ả.m thiết như , sẽ quỳ gối cầu xin như của ngày xưa?

Khóe miệng khẽ , phóng tầm mắt xa, cho đến khi Tiêu Ngạn đến nắm lấy tay . Tay ấm, mắt thẳng phía , hề .

"Đừng phân tâm." Hắn .

Ta : "Bệ hạ, thần tỉnh táo."

Hắn liếc , ánh mắt mấy tán thành. Hắn chắc chắn cảm thấy đủ ngoan ngoãn. Nghe Bào Tự Vân tính tình nhu hòa, ôn nhu lễ độ, là kiểu nữ t.ử như hoa tú cầu dựa dẫm khác. Tiêu Ngạn thích kiểu phụ nữ như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/noi-nghiep-truong-ton/chuong-1.html.]

nghĩ, lẽ chỉ thích một Bào Tự Vân như thế mà thôi. Ta nhiều giai thoại về họ, nào là lâm đường cùng vẫn rời bỏ, mùa đông giá rét dùng nhiệt sưởi ấm cho ... Họ quen từ thuở bần hàn, sớm trao lời thề nguyện, trải qua bao trắc trở, dẫm lên lưỡi đao mũi kiếm mới đến cảnh thịnh thế cuối cùng.

Vậy mà đến đoạn kết, bảo vệ nàng. Nếu là Tiêu Ngạn, chắc chắn sẽ đau đớn vạn phần.

3

Thực ngày tháng trong cung buồn tẻ.

Hậu cung chỉ vài phi tần phẩm cấp thấp, ngại phận của nên ai dám đến gây sự. Tiêu Ngạn cũng ít khi hậu cung, kể từ đại hôn, mới chỉ gặp hai . Cuộc sống nếu cứ tiếp diễn như thì thật nhẹ nhàng và tự tại.

Tiếc là ngày vui chẳng tày gang.

Sau khi nhập cung ba tháng, cha đến gặp , hỏi Bệ hạ định thực thi tân chính như thế nào . Ông dò xét tâm ý quân vương.

Tiêu Ngạn tài thao lược vĩ đại, cắt bỏ những phần ung nhọt của thiên hạ , tất yếu sẽ xung đột với lợi ích của Vương thị. Cha và những khác sinh lòng kiêng dè, trợ giúp từ bên trong, nắm rõ suy nghĩ thực sự của Tiêu Ngạn và các đại thần tâm phúc của .

Ta : "Bệ hạ tin con."

"Vậy thì khiến tin con." Cha , "Con nhan sắc như , lẽ nào định lãng phí vô ích ? Hay con tưởng đưa con cung thật sự là để một quý nhân nhàn hạ? A Phù, con hiểu rõ vị trí của , , Vương gia, thì vinh hoa phú quý hiện tại của con sẽ tan biến trong chớp mắt! Phục vụ Bệ hạ cho , sớm ngày sinh hạ hoàng t.ử, giữ vững vinh quang cho Vương thị, đó mới là lối thoát cho tương lai của con và con của con."

Ta gì, chỉ ông . Ông rằng, cả đời sẽ hoàng t.ử. vẫn tỏ ngoan ngoãn phụ họa, mỉm : "Nhi nữ hiểu."

"Hiểu là ." Cha hài lòng gật đầu, dặn dò thêm vài câu mới rời cung.

Ta đưa mắt tiễn ông .

Hắn với nhiều chuyện phiếm, câu nào cũng đáp lời. Mãi đến cuối cùng, mới đề cập đến tân chính hiện nay.

Ta tiếp lời.

 

Hắn một cái, dậy sang một bên, đưa tay lướt qua nét chữ để bàn , : "Chữ của Hoàng hậu cứng cáp mạnh mẽ, thật tương xứng với dung mạo của nàng."

Ta : "Lời của Bệ hạ thần hoảng sợ."

Tiêu Ngạn mỉm nhàn nhạt, tự nhiên thấy sự lấy lệ của , cũng câu "hoảng sợ" chỉ là lời đãi bôi.

"Tân chính sắp thí điểm ở ngoại ô kinh thành, trẫm ý chọn một t.ử Vương gia cùng thực hiện và giám sát, Hoàng hậu thấy ai hợp lý?"

Ta : "Vương Trị."

Loading...