NIÊN ĐẠI VĂN: HỌ HÀNG "ĐẠI GIA" TRỞ VỀ - Chương 9:------

Cập nhật lúc: 2026-01-16 08:46:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhà lão Tô mà cũng xuất ngoại á? Có khi nào là nhầm lẫn ?"

"Nghe đài phát thanh , nước ngoài giàu lắm đấy."

Để phối hợp với chính sách mở cửa, các bản tin đài phát thanh cũng thường xuyên phát những tin tức về nước ngoài. Mục đích là để dân mở mang tầm mắt thế giới. Thỉnh thoảng đoàn học sinh nào đó của trường du học, đài cũng đưa tin một chút.

Cho nên dù những nông dân ít khi xa, nhưng thỉnh thoảng vài tin tức, họ cũng ý thức rằng: Người nước ngoài giàu! Phải là tài giỏi mới nước ngoài!

Cát Hồng Hoa kiêu ngạo : "Đồng chí công an đích đến đây, mà nhầm ? cũng chẳng quan tâm ông chú hai tiền , về ."

Lúc , Lưu Tam Căn cũng bước , Tô Tiến Sơn : "Tô Tiến Sơn, ông cũng thật thành thật nhé, bà con ở nước ngoài mà mấy năm nay giấu nhẹm , thế mà còn từng đại đội trưởng!"

"Liên quan gì đến ông chứ!" Con cả nhà họ Tô là Tô Hướng Đông quát lên.

Lưu Tam Căn tức đến nghiến răng: "Có gì ghê gớm , ai chính sách đổi thế nào."

Con thứ nhà họ Tô là Tô Hướng Nam : "Vậy thì ông cứ đợi đến khi đổi hãy !"

" đấy, đồng chí công an còn gì, ông tư cách gì mà lên tiếng." Cát Hồng Hoa mỉa.

Mặt Lưu Tam Căn đen như đ.í.t nồi.

Tô Tiến Sơn hiện tại tâm trạng đôi co với Lưu Tam Căn: "Được , về đây." Ông cần về nhà để sắp xếp suy nghĩ, chuyện quá huyền hoặc, quá đột ngột. Ông bình tĩnh để ngẫm nghĩ .

Đã qua mấy chục năm , Tô Tiến Sơn từng nghĩ rằng chú hai vẫn còn sống, thậm chí còn nước ngoài. Nói chứ, ông còn sớm lập một ngôi mộ gió chôn di vật cho chú hai ngay cạnh mộ bố ... Cái đào lên nhỉ?

Người nhà họ Tô về nhà, nhưng vẫn ngừng bàn tán về tin tức .

Nhà lão Tô vốn là trung tâm của câu chuyện trong thôn, thêm cái đề tài "bà con hải ngoại" cực hot nữa, lan truyền cũng khó.

Rất nhanh, nhà nhà trong thôn đều bàn tán xôn xao.

Nhà lão Tô thế mà bà con ở nước ngoài, còn về tìm nữa chứ.

Thư Sách

Chưa đến chuyện tiền , nhưng chắc chắn là nghèo. Mọi ngốc, nghèo thì lấy tiền mua vé về nước. Nhà nghèo thì đến huyện thành còn tiếc tiền xe, nước ngoài xa xôi như , vé máy bay chắc chắn đắt c.ắ.t c.ổ.

"Người còn đang ở thành phố Đông Châu đấy, tiền thì ở nổi thành phố?"

"Ở nước ngoài chắc chắn là tiền , mấy hôm đài còn nhắc đến, đầu tư cái gì ... Chẳng nhớ rõ, đại khái là nhiều tiền." Đây là đang đến chuyện doanh nghiệp nước ngoài đầu tư miền Nam.

"Không quan tâm tiền , các bảo xem bà con nhà lão Tô về, khi nào sẽ đưa bọn họ nước ngoài luôn ?"

"Nếu thật là thế thì quá bất công, cái loại như nhà lão Tô mà cũng ngày ngóc đầu lên chứ?"

Không trách nghĩ nhiều, thời buổi cứ chú trọng việc "một quan cả họ nhờ".

Nhà nào bà con thành phố, ngày thường cũng thơm lây chút đỉnh. Ví dụ như con trai bí thư Lưu là Lưu Tiểu Cường công nhân thành phố, gả em gái lên đó luôn. Nhà lão Lưu giờ nở mày nở mặt bao?

Lưu Tam Căn ở nhà nhổ toẹt một bãi nước bọt: " ch.ó ngáp ruồi, bà con nước ngoài mà sớm phát hiện, muộn phát hiện, cứ nhè đúng lúc mà lòi . Sao chuyện gì cũng rơi đầu nhà lão Tô thế nhỉ? Cái nhà lòng đen tối vận may chứ?"

"Cái bà con nhà lão Tô , chắc chắn cũng chẳng thứ gì!"

Không chỉ Lưu Tam Căn nghĩ , những nhà từng xích mích với nhà lão Tô đây cũng hùa theo c.h.ử.i đổng: "Chắc chắn thứ gì!"

...

"Ting... Giá trị chán ghét +19, thưởng 1900 đô la."

Tô Tầm đang khảo sát thị trường phố, tìm hiểu tình hình xã hội thì tin nhắn thưởng từ hệ thống.

Hệ thống Vạn Người Ghét cũng nhảy dựng lên: "A a a, xảy chuyện gì thế?"

Nó vẫn luôn theo ký chủ mà, ký chủ rõ ràng gì cả, chỉ dạo đường thôi, tại giá trị chán ghét tăng lên?

Tô Tầm cũng sửng sốt, đó ngẫm nghĩ một chút liền hiểu . Cô mím môi : "Không ," đây chỉ là món khai vị thôi mà.

Cái hào quang pháo hôi dùng thật đấy, cô còn gì, thậm chí mặt mũi cũng lộ diện, thế mà thể " cũng trúng đạn" kiếm tiền. Quyết định nhận quả là quá sáng suốt!

Hệ thống Vạn Người Ghét hỏi: "Vậy rốt cuộc là chuyện gì xảy ?"

"Chắc do mặt mũi đáng ghét chăng? Người đường thấy đ.á.n.h? Thôi, nghĩ nữa, về nghỉ ngơi ."

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Cô dạo phố nữa ? Chẳng cô bảo nhanh ch.óng tìm hiểu thời đại ?"

"Lần ." Về chờ điện thoại .

 

Vừa về đến khách sạn, lễ tân liền báo với Tô Tầm: "Cô Tô, Cục Công an gọi điện thoại cho cô. Nhắn cô về thì gọi cho họ ngay."

Tô Tầm gật đầu: "Cảm ơn, sẽ gọi ngay." Sau đó cô trực tiếp dùng điện thoại ở quầy lễ tân gọi cho Cục Công an.

Cao công an nhận điện thoại của Tô Tầm thì hào hứng : "Đồng chí Tô, chúc mừng cô, của cô tìm ! Đồng chí công an ở đồn bên đích về thôn tìm Tô Kim Sơn, ông đổi tên thành Tô Tiến Sơn. Tuy nhiên chúng xác minh với ông , bố ông tên là Tô Phúc Điền, còn chú hai tên Tô Phúc Sinh mười mấy tuổi rời nhà biệt xứ, tất cả đều trùng khớp với thông tin cô cung cấp. Bí thư chi bộ thôn của họ cũng xác thực những thông tin , chắc chắn là sai ."

Tô Tầm tỏ kinh hỉ: "Không ngờ tìm nhà nhanh như , Cao công an, cảm ơn các quá! Nhờ sự giúp đỡ của các mới tìm nhanh ch.óng thế !"

Cao công an ha hả: "Không . Cũng nhờ thông tin cô cung cấp chính xác, nhà họ Tô cũng từng chuyển nơi khác nên tìm dễ dàng hơn. Đồng chí của chúng báo tin cho nhà cô , cô xem khi nào thời gian thì về quê, sẽ bảo đồng chí bên nhắn với gia đình cô một tiếng. Dạo họ đang bận thu hoạch vụ thu, sợ cô về đúng lúc họ nhà."

" đương nhiên hy vọng càng sớm càng , nhưng đây là đầu gặp mặt, cũng thể tay . chuẩn một ít quà cáp cho họ. Thế , ba ngày nữa sẽ về nhà. Phiền báo với họ một tiếng để họ đỡ mong."

Cô cố ý dùng từ "về nhà" để thể hiện sự thiết với gia đình .

Cao công an cảm thấy thật dễ dàng gì, một trẻ tuổi sinh và lớn lên ở nước ngoài mà nhớ thương quê quán đến thế.

Tình cảm thật quá chân thành, quá đáng quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nien-dai-van-ho-hang-dai-gia-tro-ve/chuong-9.html.]

Phải tuyên truyền thật tấm gương , để cho những kẻ mở cửa nhấp nhổm chạy nước ngoài mà xem.

Trong lòng cảm thán xong, cũng quên việc chính: " , đồng chí Tô, cô về quê, thể cho phép đồng chí bên phòng tuyên truyền của chúng cùng ? Sau khi câu chuyện của cô, em bên đó cảm thấy ý nghĩa và bài tuyên truyền một chút. Đương nhiên, việc tôn trọng ý kiến cá nhân của cô."

Đâu chỉ là ý nghĩa, đồng chí phòng tuyên truyền khi xong câu chuyện chỉ cảm thấy nó quá truyền kỳ, quá truyền cảm hứng, cực kỳ giá trị tuyên truyền.

Tô Tầm , trong lòng thầm vui, : "Đương nhiên là , các vất vả tìm giúp , đương nhiên cũng sẵn lòng chút việc cho các ."

Cô vốn cũng định tự PR một đợt. Dù cũng chuẩn khởi nghiệp trong nước, chắc chắn cần tạo độ hot. Lần nhận cô thấy là một điểm đột phá . Kiều bào yêu nước về thăm quê, quyết định ở xây dựng tổ quốc. Đây là một đề tài tuyên truyền quá tuyệt vời. Độ nổi tiếng mở thì việc ăn sẽ thuận lợi hơn nhiều. Giờ công an nguyện ý tuyên truyền giúp, cô cũng đỡ tốn công sức. Chuyện đôi bên cùng lợi thế đương nhiên ủng hộ.

Chuyện trò xong xuôi, Cao công an chuẩn cúp máy: "Vậy đồng chí, sẽ gọi điện cho đồng chí địa phương nhắn giúp cô ngay."

Tô Tầm gọi với : "Xin chờ một chút."

Cao công an hỏi: "Còn việc gì nữa ?"

"Là thế , nhờ đồng chí công an hỏi thăm giúp, quen ai đang cần tìm việc ? Trước ở nước ngoài đều vệ sĩ theo, về nước bất tiện nên đưa họ theo cùng. Cho nên tìm một vệ sĩ ở trong nước phụ trách an cho . Đừng hiểu lầm, tin tưởng trị an trong nước, chủ yếu là định phát triển sự nghiệp ở đây, cơ hội xa khá nhiều, thường xuyên một , nên đề phòng vạn nhất."

Nhân viên lễ tân bên cạnh: "..."

Đây là con cái nhà ai mà ngoài còn cả cảnh vệ theo thế ?

Cao công an cũng bất ngờ, nhưng nghĩ thì yêu cầu tìm vệ sĩ của Tô Tầm cũng dễ hiểu.

Hai năm nay tình hình trị an quả thực...

nhờ giới thiệu ứng viên vệ sĩ... Cái thì ai quen đây... Hình như cũng đấy. chắc chịu . Người bản lĩnh thường chút tính khí kiêu ngạo. Hơn nữa công việc chỉ là tạm thời.

Cao công an cũng vội từ chối mà hỏi : "Có yêu cầu gì ? Đãi ngộ thế nào?"

Tô Tầm : "Hy vọng nhân phẩm chính trực như đồng chí công an đây, năng lực đủ để bảo vệ an cho . Thời gian việc là một tuần nghỉ một ngày. Thời gian việc khá dài, cơ bản là 24 giờ đợi lệnh. Hơn nữa chắc chắn định như đơn vị nhà nước các , thể chỉ một thời gian, tùy tình hình mà định. đãi ngộ trong thời gian việc sẽ tệ, lương tạm tính là 300 đồng một tháng. Cuối năm xem biểu hiện sẽ thưởng thêm. Ngày thường bao ăn ở."

Cao công an: "..." Nghe vẻ cũng phù hợp nhỉ. Khụ khụ khụ, , lý tưởng! "Được, sẽ hỏi giúp cô."

Tô Tầm : "Vậy phiền , càng sớm càng nhé."

Cao công an sảng khoái đồng ý. Đãi ngộ như thì gì mà do dự. Bảo vệ một bình thường thì gì khó khăn ? Hơn nữa đồng chí Tô tính cách cũng , kiểu khó chung sống.

Cúp điện thoại xong, Tô Tầm nhờ lễ tân ghi thời gian cuộc gọi, đợi khi trả phòng sẽ thanh toán luôn một thể.

Hai nhân viên lễ tân mức lương Tô Tầm đưa cho kinh ngạc đến rớt cả hàm.

Nửa ngày trời vẫn hồn.

300 đồng một tháng...

300 đồng...

Hai họ lương tháng mới 30 đồng, đến con 300 mà cứ ngỡ như đang mơ.

"Đồng chí?" Tô Tầm bắt đầu học cách xưng hô của ở đây.

Hai lúc mới sực tỉnh, vội vàng gật đầu: "Vâng, chúng ghi ngay đây. Đợi lúc trả phòng sẽ thanh toán luôn."

"Cảm ơn." Tô Tầm mới lên lầu.

Hai theo bóng lưng cô, chỉ cảm thấy lưng Tô Tầm như đang tỏa sáng hào quang.

"Ra cửa vệ sĩ theo, lương vệ sĩ còn những 300 một tháng... là giàu thật!"

Tô Tầm tiếng bàn tán lưng, khóe miệng khẽ nhếch lên. Vừa cô cố ý to ở quầy lễ tân như . Một là để xây dựng hình tượng cho bản , hai là để ném đá dò đường, thả một con cá mồi.

Cô còn đang định đào góc tường của cái khách sạn đây. Không lương cao thì lôi kéo tài? Huống chi đào là nhân tài đang ôm bát sắt nhà nước.

Hơn nữa Tô Tầm cũng cảm thấy mức lương 300 là cao. Vệ sĩ riêng thuộc loại nhân tài đặc thù. Cô tìm hiểu giám đốc cấp bậc như Lý Ngọc Lập lương tháng cũng chỉ 98 đồng, cuối năm thưởng. Một vệ sĩ riêng, biên chế, chịu trách nhiệm an tính mạng cho cô, thời gian việc dài, công việc nguy hiểm, thì mức lương thật sự tính là nhiều. Sau xem năng lực thế nào, chừng còn tăng thêm nữa.

Đương nhiên, năng lực mới , cho nên Tô Tầm cũng chắc chắn, chỉ bảo một thời gian. Như nếu thấy việc thì đổi cũng dễ.

Tuy nhiên việc Tô Tầm tìm vệ sĩ cũng là hứng chí nhất thời. Để thành nhiệm vụ, cô định thể khiêm tốn, tiền của chắc chắn sẽ lộ , chắc chắn sẽ đắc tội. Đương nhiên công tác an ninh.

Lúc sắp xếp là vì lo tạm thời trả nổi lương. Giờ khoản tiền mới , thấy thu nhập sẽ ngày càng nhiều nên cô nắm chắc trong tay, cái gì cần trang thì trang .

Đấy, chỉ trong lúc lên lầu thôi, Tô Tầm thấy tiếng tiền về: "Giá trị chán ghét +2, thưởng 200 đô la."

"Haizz, lương tháng đầu tiên của vệ sĩ ."

Hệ thống Vạn Người Ghét: "..."

"Hệ thống , vẫn luôn hỏi, kết cục pháo hôi của đám thích nhà rốt cuộc là pháo hôi kiểu gì?" Trước đây cô cứ tưởng pháo hôi cực phẩm ở nông thôn thì chỉ là ngóc đầu lên , cả đời nghèo khó, suốt ngày ghen ăn tức ở với cuộc sống của nam nữ chính, hết vai. Cô nghĩ cực phẩm cấp độ như nhà lão Tô, khi thoát khỏi cốt truyện của nam nữ chính thì chắc cũng hết đất diễn.

hôm nay dễ dàng cống hiến cho cô mười mấy điểm giá trị chán ghét như , cô cảm thấy chuyện đơn giản thế.

Nhiều ghét bỏ nhà lão Tô đến mức thì độ hiện diện của họ dạng .

Cứ cảm thấy đây là cực phẩm cấp độ bình thường.

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Tô Phán Phán rơi xuống nước phát sốt cao, sốt đến hỏng não. Để chữa bệnh cho con gái, Tô Hướng Đông áp tải hàng giúp , một trở , cùng biến mất còn cả tài xế và một xe hàng. Cho nên nghi ngờ g.i.ế.c cướp của bỏ trốn."

Tô Tầm hỏi: "Rốt cuộc trốn thoát ?"

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Trong sách . Những gì đều là từ trong sách. Sách mô tả kết cục của nhà họ Tô chi tiết, chỉ đoạn kết nam nữ chính và bạn bè cũ tụ họp ôn chuyện xưa khi xuống nông thôn, cảm thán những khổ cực qua. Vai phụ Lưu Tiểu Cường vì góp vui cho nên kể kết cục của nhà họ Tô."

Tô Tầm: "..." Muốn vui vẻ chẳng lẽ nên chuyện vui ? Hơn nữa theo những việc mà hệ thống tiết lộ đó nhà họ Tô , cũng đến mức một mất một còn như thế. Cuối cùng chịu thiệt chẳng đều là nhà họ Tô ?

Hệ thống Vạn Người Ghét: "Tất cả đều Tô Hướng Đông vì chán ghét đứa con gái ngốc ở nhà nên mới g.i.ế.c tài xế cướp tiền bỏ trốn. Khi nhà tài xế đến cửa loạn, Cát Hồng Hoa giở trò ăn vạ thành, tự tức khí mà c.h.ế.t."

Loading...