NIÊN ĐẠI VĂN: HỌ HÀNG "ĐẠI GIA" TRỞ VỀ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-16 05:45:45
Lượt xem: 0

 

 

Chương 1: Khởi đầu nan giải

Mùa thu vàng năm 1982, Quốc khánh qua hai ngày, khí lễ hội vẫn còn vương vấn khắp thành phố Đông Châu. Cửa tiệm cơm quốc doanh lâu đời vẫn treo biển khuyến mãi dịp lễ: Mỗi bàn ăn tặng kèm một đĩa củ cải muối cay.

Vì đang là giờ cơm trưa nên khách khứa trong tiệm đông nghịt.

Tiệm cơm ba ô cửa sổ bán hàng, mỗi ô một nhân viên phục vụ. Mấy cô nhân viên mất kiên nhẫn gào lên gọi khách bưng đồ ăn, dõng dạc báo món mới cho đầu bếp.

Nhìn hàng rồng rắn mặt, cô nhân viên phục vụ càng lúc càng thấy bực bội. Nếu tiệm quy định cấm cáu gắt với khách hàng, chắc cô c.h.ử.i ầm lên .

Gấp gáp cái gì , thể lệch giờ ? Cứ dồn một lúc cho mệt c.h.ế.t mới lòng ! Từ Tết đến giờ ngơi tay lúc nào. Chỉ vì đĩa củ cải muối miễn phí mà cứ chen chúc tới ăn.

Đối với thái độ "mặt nặng mày nhẹ" của nhân viên phục vụ, mấy xếp hàng cũng chẳng thèm để ý, quen . Được ăn ngon thì chịu chút khí tức chứ ? Thời buổi những thứ dù tiền cũng chắc mua . Mấy năm , sủi cảo bột mì thượng hạng còn chẳng thèm bán ngoài chứ. Giờ vật tư dồi dào hơn, ăn tiệm còn tặng món phụ.

Có điều, đồ ăn ở đây chẳng rẻ chút nào. Nếu hưởng chút khí náo nhiệt, chắc cũng chẳng ai dám bỏ tiền ăn. Gọi thêm hai ba món mặn là tong một phần ba tháng lương của công nhân bình thường, đủ nuôi cả nhà sống nửa tháng trời.

"Thế cũng quá rẻ !"

Đứng bên cạnh cửa sổ, Tô Tầm chằm chằm thực đơn bảng đen, nhịn mà cảm thán.

 * Tôm nõn trộn: 3.4 đồng.

 * Thịt bò nguội: 0.9 đồng.

 * Cá chua ngọt nguội: 1.3 đồng.

 * ...

Vừa xem thực đơn nhẩm tính, mười đồng bạc là đủ một bữa đại tiệc linh đình . Có cá, thịt, tôm, cua. Chuyện nếu ở thời hiện đại thì ai mà tin nổi?

sự thật rành rành ngay mắt Tô Tầm.

Tất nhiên, thu nhập thời cũng thấp. Cái suy nghĩ "rẻ bèo" của Tô Tầm chỉ là so với khối tài sản cô từng sở hữu ở kiếp mà thôi.

Haizzz... Giá mà mang tiền kiếm lúc sang thời đại tiêu thì mấy, cuộc đời sẽ hạnh phúc bao.

Tô Tầm sờ sờ túi áo... Đừng mười đồng, đến một xu cũng chẳng .

Khóe miệng Tô Tầm nhếch lên, nụ méo xệch đầy gượng gạo. Có ai sa cơ lỡ vận như cô ? Xuyên thì thôi , còn xuyên nguyên cả sang ( xuyên). Thân xuyên đành, còn xuyên trong tình trạng rỗng túi.

"Ký chủ, cô thế?" Một giọng máy móc vang lên trong đầu.

À, quên mất, còn cái hệ thống nữa. Tô Tầm bĩu môi, trả lời trong tâm trí: "Không gì, đói, nhưng tiền."

"Ồ, cô mau chọc cho ghét cô . Chỉ cần cho một ghét cô, cô sẽ thưởng 100 tệ, mà là 100 đô-la đấy nhé."

Tô Tầm: "..."

Có ai gặp cái hệ thống quái t.h.a.i thế ? Không bắt việc thiện tích đức, bắt cho thiên hạ ghét bỏ.

Chỉ cần ghét là tiền.

Mỗi một ghét sẽ đổi 100 đô-la tiền thưởng. Sở dĩ thưởng đô-la là vì phận hiện tại của Tô Tầm là Việt kiều mới về nước.

phần thưởng dễ ăn, nó điều kiện kèm.

Thứ nhất, trong vòng 3 năm đạt thành tựu "Vạn ghét". Hiểu theo nghĩa đen là kiếm đủ sự ghét bỏ từ 10.000 khác , trùng lặp. Đây là cách để chống việc Tô Tầm lười biếng ườn đó. Nếu đạt chỉ tiêu, cô sẽ đá về thế giới cũ. Còn nếu thành, cô quyền chọn ở hoặc về, tùy ý thích.

Thứ hai, Tô Tầm chủ động việc ác gây tổn hại thực sự cho khác. Cô chỉ phép những trò khiến "ngứa mắt"!

Bởi vì cái gã tạo hệ thống "Vạn ghét" vốn là một... vạn nhân mê ( ai cũng yêu quý). Người yêu thích quá mức, cảm thấy phiền phức nên học cách để ghét. khổ nỗi tam quan của quá ngay thẳng, chuyện ác đức, nên mới tạo hệ thống tìm mẫu để học tập. Do đó, Tô Tầm buộc hành xử theo cái quy chuẩn đạo đức oái oăm đó.

Nói cũng , Tô Tầm quyền lựa chọn.

Cô vô tình cái hệ thống trói định và ném về năm 1982. Theo lời hệ thống, sở dĩ chọn thời đại là vì trình độ khoa học kỹ thuật lạc hậu, khó phát hiện sự tồn tại của nó, và Tô Tầm cũng dễ thích nghi hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nien-dai-van-ho-hang-dai-gia-tro-ve/chuong-1.html.]

Hơn nữa, ở thế giới cũ, ngay khoảnh khắc hệ thống tóm , Tô Tầm đang suýt một chiếc xe mất lái cán qua. Nếu cô , một là gầm xe, hai là bắt vật thí nghiệm vì đột nhiên biến mất xuất hiện.

Thế nên, chắc chắn cô chọn nhiệm vụ để sống tiếp ở đây.

Thực , là một đứa trẻ mồ côi, Tô Tầm chẳng gì lưu luyến thế giới cũ. Mới đầy tháng vứt đường, lớn lên trong cô nhi viện, hai nhận nuôi thì cả hai đều trả về vì gia đình đó sinh con ruột. Những trải nghiệm đó khiến cô khó nảy sinh tình cảm với ai, sự hòa đồng ở trường học công ty chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Thứ duy nhất cô tiếc nuối lẽ là tiền tiết kiệm vất vả lắm mới tích cóp . tiền thì thể kiếm mà.

Vậy nên Tô Tầm bài xích chuyện xuyên , thậm chí còn thầm cảm ơn hệ thống cứu mạng.

Vấn đề duy nhất là: Hiện tại cô tiền ăn cơm!

Thân xác là của cô mang sang, nhưng chỉ bộ quần áo hợp thời trang do hệ thống cấp, một cái vali rỗng tuếch và giấy tờ tùy hợp lệ. Ngoài , trắng tay.

Giờ đây, bụng đói cồn cào, chỗ dung cũng . Nếu mau ch.óng kiếm tiền, cô sắp đường ngủ bụi đến nơi .

Hết cách, Tô Tầm thở dài, xách vali bước khỏi cửa tiệm cơm.

ngó xung quanh, cuối cùng quyết định cởi chiếc áo khoác len dệt kim , chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi ngắn tay bên trong.

Một tay xách vali, một tay cầm áo, cô chạy đến cửa bách hóa gần đó, chờ từ trong .

Vừa thấy một cô gái trẻ tay , cô lập tức lao tới: "Chào chị ạ."

Tô Tầm cố tình giọng lơ lớ. Thân phận cô giờ là Việt kiều, tiếng phổ thông chuẩn quá thì lộ hết. May mà cô nghiệp chuyên ngành ngoại ngữ, tiếp xúc nhiều với nước ngoài nên bắt chước giọng điệu cũng khó.

Thư Sách

Cô gái trẻ dừng , Tô Tầm một lượt. Thấy cô da trắng bóc, khí chất sang trọng, ăn mặc cũng mốt, bèn hỏi: "Có việc gì ?"

"Chào chị, chiếc áo bán , chị nhu cầu ạ? Đây là hàng mang từ nước ngoài về đấy."

Nghe thấy hai chữ "nước ngoài", cô gái định xua tay từ chối ngay. Quần áo trong cửa hàng mậu dịch còn tiếc tiền dám mua, tiền mà mua đồ ngoại.

Tô Tầm vội vàng : "Chị đưa em tiền bằng mười cái bánh bao thịt là ! Em mới về nước, may mất ví, giờ đói quá chỉ đổi chút tiền ăn cơm thôi."

Nghe , cô gái mềm lòng. Nhìn kỹ chất liệu chiếc áo, đúng là hàng xịn thật, kiểu dáng . Mười cái bánh bao thịt đổi lấy một chiếc áo len ngoại nhập, kiểu gì cũng là món hời lớn.

"Được!"

Trao đổi tiền và phiếu xong xuôi, Tô Tầm đưa áo cho .

Cô gái hí hửng ướm thử áo lên , thấy vặn, bèn bụng nhắc nhở: "Nếu gặp khó khăn, cô thể tìm các đồng chí công an giúp đỡ nhé."

"Cảm ơn chị! Ăn xong em sẽ ." Tô Tầm đáp. Trong lòng thầm nghĩ, cô cũng tìm công an lắm chứ, nhưng mà tật giật . Với tình trạng lai lịch hiện tại, cô là đối tượng chịu nổi sự điều tra nhất.

Hệ thống "Vạn ghét" sốt ruột lên tiếng: "Tại cô thà bán quần áo lấy tiền chứ chịu nhiệm vụ thế?"

Tô Tầm đáp: "Ai bảo chủ nhân của mi đưa nhiều yêu cầu oái oăm thế gì? Cứ chờ đấy mà xem."

Nói xong, cô xách vali, cầm tiền và phiếu tiệm cơm.

Trong tiệm lúc xếp hàng vãn bớt, chẳng mấy chốc đến lượt Tô Tầm. Đầu tiên cô gọi bánh bao thịt, nhân viên phục vụ khó chịu đáp: "Giờ ai còn bánh bao mà bán? Cô thực đơn ?"

Tô Tầm : "Vậy cho một bát sủi cảo."

Nhân viên phục vụ hậm hực thu tiền, báo vọng bếp sủi cảo.

Rất nhanh, bát sủi cảo nóng hổi bưng . Sủi cảo thời chất lượng thực sự, vỏ mỏng thịt nhiều, thôi ứa nước miếng.

Tô Tầm vội bưng . Cô ngay tại cửa sổ giao đồ, lớn tiếng hô lên:

"Phục vụ, cho xin một cái bát ! ăn sủi cảo chỉ ăn nhân thịt thôi, ăn vỏ! Mấy cái vỏ bột ai mà nuốt nổi, các mang cho heo ăn , mà chắc gì heo nó thèm ăn!"

Xôn xao! Tiếng bát đũa va chạm im bặt. Già trẻ lớn bé trong tiệm cơm đồng loạt sang chằm chằm về phía . Ánh mắt ai nấy đều mang theo sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ và chỉ trích.

Đặc biệt là những đang ăn sủi cảo, ánh mắt họ Tô Tầm như ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức.

 

 

 

Loading...