Hóa hai kẻ mặt đất là do Chân Đông hại c.h.ế.t.
với ánh mắt ghê tởm. Không ngờ, lộ nụ âm hiểm và đắc ý:
「Hừ, Hạ Oánh, cô tưởng quỷ quái để mắt tới là chuyện ? Càng chúng chú ý, cô càng dễ kéo trò chơi đấy, ha ha ha ha, trò chơi ở nửa chỉ "Thách" thôi, cô c.h.ế.t chắc .」
Hắn vẫn đang một cách đầy liều lĩnh, nhưng giây tiếp theo, quỷ quái thỏ quất một đuôi hất văng :
「Câm miệng! Đồ loài ngu xuẩn, ai cho phép ngươi nh.ụ.c m.ạ vị khách tôn quý nhất của hả?」
Nói đoạn, quỷ quái thỏ cung kính lùi ba bước, dường như sợ những đạo cụ phát hỏa, mới khẽ khàng lên tiếng:
「Thưa tiểu thư tôn quý, suy cho cùng cũng là bốn vị BOSS , quyền trực tiếp tặng Xu Lạc Viên cho cô, cô vẫn cần chơi với một trò chơi "Thách" đơn giản nhất. Yên tâm , cực kỳ đơn giản, tuyệt đối nguy hiểm .」
Một chú thỏ chân thành như , cũng chẳng nỡ khó nó.
Thế là căng thẳng gật đầu: 「Đư... thôi, trò gì ?」
Con thỏ nhếch môi : 「Thử thách của cô là—— bắt tay với .」
Nói xong, nó chìa cái bàn tay ngắn ngủn đầy lông tơ mặt .
trợn tròn mắt tin nổi, tuy sợ âm mưu gì đó nhưng vẫn thể cưỡng một cái móng vuốt dễ thương đến thế, rón rén nắm lấy.
「A a a a a, mềm quá, đáng yêu quá, sờ thích quá mất!」
kìm , kích động hét lên thành tiếng.
Quỷ quái thỏ chút ngại ngùng thu tay về, từ trong lớp lông xốp mềm của nó lôi một đồng Xu Lạc Viên trong suốt đưa cho , đỏ mặt :
「Tặng cô . Những chơi khác thấy , hoặc là nghĩ dễ bắt nạt nên cướp Xu Lạc Viên, hoặc là nghĩ dễ đ.á.n.h bại nên khiêu chiến, thậm chí kẻ còn ăn thịt , tưởng rằng ăn thịt sẽ năng lực quỷ quái... Chỉ cô là khen đáng yêu! Cô đúng là nhà mà các BOSS yêu thích, cũng thích cô!」
Chân Đông đất hộc m.á.u.
Rõ ràng, vạn ngờ rằng, đẩy hai chơi mới dò đường và đều c.h.ế.t t.h.ả.m, mà cách để vượt qua cửa ải đơn giản chỉ là chân thành khen ngợi và yêu quý chú thỏ .
Hắn hốt hoảng hét lớn: 「 cũng thể khen ngươi! cũng thể yêu quý ngươi! ...」
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Tiếc , bóng dáng yếu ớt của cuối cùng vẫn bao phủ bởi thực thể của quỷ quái thỏ đang đột ngột biến lớn.
Quỷ thỏ phất tay, chỉ thấy Chân Đông bắt đầu từ bàn tay, cũng dần dần biến thành một con thỏ đáng thương.
「Muộn , đến lượt ngươi, thử thách của ngươi là——」
「Tự ăn chính .」
Chân Đông thét lên t.h.ả.m thiết: 「Không! Không! còn đạo cụ! Đạo cụ của thể bảo vệ !」
Tiếc rằng, cái đạo cụ đang cầm tay đang nứt từng tấc một, rõ ràng là mất hiệu lực.
Rõ ràng, cấp độ của con quỷ thỏ cao hơn nhiều so với cấp độ của chủ nhân món đạo cụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhoc-ca-lam-xuyen-vao-tro-choi-kinh-di/chuong-10.html.]
Chân Đông thể khống chế mà bắt đầu cúi đầu cánh tay trái duy nhất còn của .
Sau đó là chân, đến thể...
Giống như cái cách mà loài vô ăn thịt chúng .
Chẳng bao lâu , Chân Đông trở nên giống hệt hai chơi mặt đất, khôi phục hình dáng con .
giờ đây đầy rẫy những vết thương kinh hoàng.
Hóa , đây chính là ý nghĩa của "Nhà hàng Động vật".
Quỷ quái thỏ lục lọi x.á.c c.h.ế.t của bọn họ, nhíu mày , nghiêng đầu nịnh nọt:
「Thật đáng ghét, bọn họ mà Xu Lạc Viên, nếu cô thể trực tiếp cướp lấy xu của bọn họ để vượt ải .」
kinh ngạc thốt lên: 「Những quỷ quái mà họ ở nhờ đưa Xu Lạc Viên cho họ ?」
Bình luận cạn lời: 【Đâu chơi nào cũng vận may bùng nổ như cô, thể chiếm trái tim của quỷ quái, sống với quỷ quái như một nhà chứ.】
【 , cơ bản là mỗi chơi trong sáu ngày qua đều chỉ lo lắng xem còn sống nổi , run rẩy thu trong một góc nhà, gì gan chinh phục quỷ quái cơ chứ.】
【Nếu cô nhận Xu Lạc Viên do các BOSS tặng, chúng đều tưởng rằng chỉ những công trình kiểu như "Nhà hàng Động vật" mới Xu Lạc Viên thôi, hóa ngay tại căn nhà ở nhờ cũng thể kiếm , nếu vô tình rơi phó bản thì cũng học hỏi một chiêu , hi hi.】
Giọng cơ khí vang lên nữa: 【Người chơi ban đầu: 20 ; Hiện còn sống: 4 .】
Lúc đến hai mươi , mà đến khi ngày thứ bảy bắt đầu, tính cả thì chỉ còn bốn .
Không dì Hà và chồng dì mà gặp lúc đầu giờ thế nào ?
Họ đều lớn tuổi, là chơi mới, đoán chắc là c.h.ế.t từ lâu .
Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
mới nghĩ đến hai thì phía vang lên một giọng chút quen thuộc: 「Hạ Oánh?」
Quay đầu , hóa là dì Hà!
Dì vẫn còn sống!
Đứng bên cạnh dì là chồng lầm lì, và một cô gái trẻ với gương mặt trắng bệch.
Tuy nhiên cô gái trẻ đó dường như dọa cho khiếp đảm, ánh mắt đờ đẫn, chẳng chút phản ứng nào.
Nhìn thấy , dì Hà nở một nụ từ ái:
「Cháu còn sống, thật là quá, lúc đó thực sự cảm ơn cháu vì ngày đầu tiên cho dì chú hai quy tắc ẩn đó, dì và chú cháu mới thể may mắn sống sót đến tận bây giờ.」
「Mà cái Xu Lạc Viên đó rốt cuộc là cái gì ? Dì và chú lấy một đồng nào cả, giờ đây, là thể vượt ải ? Cháu thu thập bao nhiêu đồng ?」