Nhớ Anh - Phiên ngoại 1: Cơn hờn dỗi (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 09:21:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Dạo nhóc Lâm Niệm vui.
Người đầu tiên phát hiện điều là Hạ Tây, phụ nữ độc duy nhất ở Số 6 ngõ Bách Hoa. Là một phụ nữ độc thành đạt, công việc quá bận rộn khiến cuộc sống khó tránh thiếu chút niềm vui, thành cô cứ rảnh là hóng chuyện thường ngày của trai và "chị dâu nhỏ".
Trực giác của phụ nữ luôn nhạy bén lạ thường. Ban đầu, Hạ Tây chỉ phát hiện "chị dâu nhỏ" ba ngày liên tiếp đăng bữa sáng tình yêu do ông , đó ngay cả Mộc Mộc cũng biến mất khỏi vòng bạn bè (Moments) của .
Điều khiến Hạ Tây, một vốn chỉ thể "nuôi ch.ó online" qua vòng bạn bè của "chị dâu nhỏ", cảm thấy vô cùng lo lắng.
Thế là Hạ Tây nhân lúc nghỉ phép năm, lượn đến Số 6 ngõ Bách Hoa hòng moi móc chút tin tức nội bộ từ trai .
rõ ràng, trai cô để ý đến cô lắm.
"Anh, em , gì nhóc Lâm Niệm ?" Hạ Tây sáp gần Hạ Đông, nhỏ.
"Nói với em bao nhiêu , rảnh rỗi thì tìm bạn trai ." Hạ Đông mặt cảm xúc gõ máy tính, "Còn nữa, đừng gọi ‘nhóc Lâm Niệm’ mãi, đó là chị dâu của em, lịch sự một chút."
Hạ Tây: "...Ơ , , lẽ nào ... chị dâu đang dỗi ?"
Hạ Đông thấy lời , cuối cùng cũng chịu dừng tay, ngước mắt lên em gái .
"Anh ơi?" Hạ Tây thấy Hạ Đông hồi lâu gì, giơ tay huơ huơ mặt .
Hạ Đông như đang đăm chiêu suy nghĩ.
Hạ Tây móc điện thoại , lướt vòng bạn bè như điên, giơ cho ông ngốc của xem: "Anh xem nè, vòng bạn bè của chị dâu đó, biến mất cả tuần lễ ! Ngay cả con trai cưng của hai cũng thèm đăng nữa luôn!"
Hạ Đông cầm lấy điện thoại, lướt xem. Lâm Niệm hôm đăng một chiếc lá rơi chụp bên đường, hôm qua là một con mèo hoang ở cổng khu dân cư, hôm nay đăng gì cả.
So với bữa sáng và Mộc Mộc đều như vắt chanh đây đúng là một trời một vực.
Hạ Tây giật điện thoại của : "Anh bữa sáng cho nhóc Lâm Niệm ?"
Hạ Đông nhớ dáng vẻ Lâm Niệm ăn hoành thánh canh gà buổi sáng, ngoài việc móc điện thoại chụp ảnh, hình như cũng gì khác thường.
Hạ Tây ông mặt mày đăm chiêu nhưng mãi hiểu vấn đề, cô nén , : "Ông chú già tình ơi, em còn tưởng là chuyên gia tình yêu thật chứ, chuyện mà cũng ?"
"Thật sự... đang dỗi ?" Hạ Đông nhướng mày, "Em mấy cô nhóc các em, em nghĩ nhiều ?"
"Hề hề." Hạ Tây khinh bỉ, "Đều là cả, yêu thì ai mà chả giống ai? Sắp đến giờ tan đấy, còn mau đón ? Quán em trông cho. Đi , ông yêu của em."
Hạ Tây nhét chìa khóa xe tay Hạ Đông, đẩy lôi trai cửa, đó thở dài xuống quán, cảm thấy rõ ràng là em chồng, mà cứ lo chuyện của chồng.
Hạ Đông lái xe, thẳng tiến đến Ngân hàng Thành phố ở khu Thương mại Trung tâm. Anh đỗ xe trong bãi của ngân hàng, mà tìm một chỗ đỗ xe ven đường ở bên đường.
Hạ Đông xem đồng hồ, còn mười lăm phút nữa là đến giờ tan của Lâm Niệm. Cậu nhóc tan còn đồng phục, thu dọn đồ đạc kiểu gì cũng mất nửa tiếng mới . Hạ Đông hạ cửa kính xe, lấy bật lửa định hút điếu t.h.u.ố.c, nhớ dáng vẻ cau mày nhè nhẹ mỗi khi ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c của nhóc, cất bật lửa túi áo.
Anh quanh, liếc mắt liền thấy chi nhánh mới mở của quán sữa mà Lâm Niệm thích nhất. Hạ Đông xuống xe, đến đó gọi hai ly sữa.
"Một ly đầy đủ đường, một ly đường." Hạ Đông gọi món vô cùng thành thạo, "Ly đầy đủ đường thêm một phần khoai môn."
Cô bé nhân viên quán sữa bận rộn cả ngày, hiếm khi thấy vị khách bắt mắt thế , lúc đưa sữa mặt cũng tươi hơn hẳn.
Hạ Đông xách sữa, đặt lên nắp capo xe, dựa lưng cửa xe xem điện thoại.
Anh đang xem vòng bạn bè của Lâm Niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nho-anh-pzab/phien-ngoai-1-con-hon-doi-1.html.]
Nếu Hạ Tây nhắc, thật sự phát hiện sự đổi mấy ngày nay của Lâm Niệm. Nói mới nhớ, nhóc dạo gần đây buổi sáng đúng là ít hơn thật.
Là một yêu lớn tuổi (Hạ Đông âm thầm gạch bỏ hai chữ trong lòng) và chu đáo, Hạ Đông lập tức bắt đầu tự kiểm điểm xem ở .
Gần đây bận hai dự án, nên tuần hai buổi tối kịp đón Lâm Niệm tan .
Tuần còn món ăn vặt em thích ăn.
Sườn xào chua ngọt cũng .
Cuối tuần cũng sắp xếp hoạt động gì, hai chỉ dắt Mộc Mộc công viên cho ch.ó chạy nhảy, chơi ném đĩa một lát.
...
Nghĩ kỹ , nhóc Lâm Niệm quá nhiều lý do để giận.
Hạ Đông thầm thở dài, cho cùng, đây cũng là đầu tiên một mối quan hệ định như . Rất nhiều chỗ vẫn đủ .
Một đàn ông trai dựa xe chờ ai đó, khó tránh khỏi khiến qua đường ngoái . Hạ Đông dường như cảm nhận ánh mắt của đường, chỉ dán mắt tòa nhà đối diện.
Không bao lâu , cửa tòa nhà xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh thon dài, trai mặc áo phông trắng và quần jean, thong thả bước từ trong tòa nhà.
Ngay khoảnh khắc thấy bóng dáng đó, Hạ Đông liền mỉm , định vẫy tay, thì thấy lưng Lâm Niệm một đàn ông trẻ tuổi đeo kính theo.
Người đàn ông gọi Lâm Niệm , động tác thì là chỉ một chiếc xe trong bãi đỗ tòa nhà, Lâm Niệm lắc đầu.
Người đàn ông thêm gì đó, còn định đưa tay xoa đầu Lâm Niệm.
Lâm Niệm nghiêng đầu, né .
Hạ Đông thấy , nhân lúc đèn xanh cho bộ liền băng qua đường, ở chỗ cách họ xa lắm, cất giọng gọi một tiếng: "Lâm Niệm."
Lâm Niệm tiếng đầu , khoảnh khắc thấy Hạ Đông, ánh mắt sáng lên, nhưng nhanh thu vẻ mặt. Cậu nhỏ: "Anh, đến ?"
Anh đeo kính thấy Hạ Đông, lịch sự hỏi: "Vị là?"
"Đây là trai ." Lâm Niệm , ý định giới thiệu nhiều, sang với đeo kính, "Giám đốc Triệu, về đây."
Hạ Đông gật đầu với đối phương, cùng Lâm Niệm sang bên đường. Anh hỏi nhỏ: "Là giám đốc khách hàng của các em ?"
Lâm Niệm gật đầu, : "Anh bảo với đồng nghiệp về quan hệ của chúng ."
Hạ Đông giơ tay xoa mái tóc mềm mại của trai: "Hệ thống của các em vẫn tương đối bảo thủ... Tóc em dài , đưa em cắt ?"
"Em... em đến phòng tập gym." Lâm Niệm , "Anh, phòng boxing mà đến , thể tìm dạy em ?"
Hạ Đông ngạc nhiên : "Sao ? Bình thường em ghét vận động nhất ? Sao nghĩ đến chuyện tập gym thế?"
Lâm Niệm bĩu môi, cúi đầu gì.
Hạ Đông mở cửa xe cho , : "Đi cả tuần , hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe . Tối về sườn xào chua ngọt cho em. Nếu em qua đó chơi, mai chúng qua lúc nào cũng ."
Lâm Niệm ghế phụ, lẳng lặng thắt dây an .
Hạ Đông đóng cửa xe giúp , lúc vòng về ghế lái, chuông báo động trong lòng kêu inh ỏi:
Thôi xong, Niệm Niệm hình như giận thật , bây giờ?