NHIỆM VỤ CỨU RỖI PHẢN DIỆN - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:01:14
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó bật dậy. bật dậy, giá trị hủy diệt tụt mạnh.

Nhìn con liên tục giảm, thậm chí thấp hơn cả mức ban đầu 50%.

Hệ thống thở phào, xuống.

Vừa xuống, còi báo động vang lên:

【Cảnh báo! Giá trị hủy diệt đạt 98%!】

bật dậy. Vừa mở giao diện thì thấy giá trị hủy diệt tụt thẳng, thậm chí ép xuống còn 2%.

Cổ phiếu còn biến động như thế .

Hay là xem thử ký chủ?

…Thôi, tìm ký chủ mệt lắm.

chắc tự xoay thôi.

Tạ Tranh về muộn. Thấy sắc mặt , điều co ro sofa lướt điện thoại.

Trước lúc ngủ, bỗng hỏi:

“Em với ?”

mù mờ:

“Không mà.”

Tạ Tranh ôm , đột nhiên cúi xuống, c.ắ.n nhẹ một cái lên cổ , mạnh nhẹ.

Tên thuộc họ ch.ó ?

MMH

“Ngẫm cho kỹ .” Đại thiếu gia oán khí ngập trời.

đành vắt óc nghĩ, dè dặt hỏi:

“Có vì em về ?”

“Cái đó trách em . Là tự dưng giận em mà.”

Tạ Tranh c.ắ.n nhẹ thêm một cái.

nhíu mày, nhớ đến phỏng đoán ban ngày, nghiêm túc :

“Thật em thấy em bệnh tâm thần.”

“Biết vốn dĩ chẳng hệ thống, chẳng phản diện, cũng chẳng cần em cứu rỗi .”

“Anh nghĩ xem, em thể cứu kiểu gì? Em chẳng cho gì, cũng chẳng đổi gì. Vậy vì nhất định bắt em thành nhiệm vụ ?”

Tạ Tranh ngẩng mắt, ánh tối sẫm.

nâng mặt lên, thẳng mắt , nghiêm túc:

“Anh thấy em ảnh hưởng gì tới đời ?”

Bốn mắt , đang chờ câu trả lời, Tạ Tranh đột nhiên đưa tay che mắt .

“Ngủ.” Hắn lạnh lùng .

Mấy ngày tiếp theo, Tạ Tranh hiếm khi chuyện với . Ban đêm cố chấp ôm ngủ, ban ngày dẫn . Rõ ràng ngày nào cũng ở cạnh , nhưng như đang cố tình giữ cách với .

cũng chẳng . Rảnh thì nghiên cứu cách trị bệnh tâm thần, tranh thủ cải tạo cái “hang tối” của Tạ Tranh.

Nhờ phúc của Tạ Tranh, từ “phú bà tiền triệu” thăng cấp thành phú bà chục triệu.

Ngày nào cũng lạnh mặt chuyển cho nhiều tiền, khiến chẳng hiểu rốt cuộc ghét thích nữa.

Có lúc chỉ vô tình liếc một cái, đột ngột chuyển cho một triệu.

hiểu vì , nhưng vẫn vui vẻ nhận.

Dạo Tạ Tranh hình như lơ đãng. Căn phòng hai đứa ở cùng “đại tu” một , vẫn chẳng để ý.

Mấy ngày nay sợ vui, ngày nào cũng nịnh vòng vo thử thăm dò. Tiếc là cứ mặt lạnh, cũng chẳng đoán phản ứng của sẽ là gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhiem-vu-cuu-roi-phan-dien-fqxs/8.html.]

Tối thứ bảy, Tạ Tranh tắm xong , bỗng khựng tại chỗ.

Đến lúc đến .

Đèn trắng lạnh trong phòng bằng đèn tông ấm. Trên bàn trải khăn hoa nhí. Cái bàn trụ đá cạnh giường phủ lên tấm chăn lông mèo. Trên cửa phòng đồ treo đầy đồ trang trí dễ thương. Cả căn phòng, trừ ga giường và rèm cửa của đổi, còn gần như sửa loạn hết.

cầm con mèo chiêu tài nhỏ bàn, lắc lắc cánh tay nó để hòa, nịnh, dịu giọng:

“Đại thiếu gia, đừng giận nha. Mấy ngày nay em nhắc mà.”

Tóc Tạ Tranh còn khô hẳn. Đôi mắt trong veo như nước rửa qua lặng lẽ .

Ánh mắt tối mịt khó đoán, như sóng ngầm cuộn trào. vội giải thích:

“Mấy ngày nay thèm để ý em, em tưởng quan tâm.”

Hắn vẫn , chỉ chằm chằm .

sai, vội chừa chỗ lớn hơn sofa, mắt long lanh lấy lòng:

“Tối nay ngủ phía trong, em ngủ phía ngoài, ?”

Nghe , Tạ Tranh bước tới, mặt , từ cao xuống.

Bị ánh mắt đến sởn da gà, vội vàng:

“Em tuyệt đối trả tiền ! Đây là tự nguyện cho mà!”

Tạ Tranh từ xuống, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt lạnh tối:

“Những thứ là thủ đoạn cứu rỗi… , là thủ đoạn ‘công lược’ của em ?”

Lải nhải gì , tiếng chứ?

thật sự hiểu nổi.

Hắn , bỗng lạnh một tiếng, trong mắt thoáng qua vẻ mỉa mai:

“Có lẽ em đúng là bản lĩnh.”

“Đã em cứu rỗi , chiều theo ý em.”

còn kịp phản ứng, Tạ Tranh bế thốc lên, ôm thẳng về phía giường.

…?

cần thuê phiên dịch.

c.ắ.n cánh tay một cái, đổi sắc, vẫn ôm tới, ném thẳng lên giường. nảy lên một cái chiếc giường lớn, lùi , giận đến phát điên:

“Tạ Tranh, cái gì ?!”

Hắn kéo gần, vẻ mặt nhạt như nước:

“Chẳng em cứu rỗi ?”

đơ giường, nhất thời gì.

Hắn quỳ một gối bên mép giường, cúi , bàn tay lớn nắm lấy cổ chân , kéo dễ dàng…

Gương mặt của Tạ Tranh biểu cảm, nhưng bàn tay siết c.h.ặ.t cổ chân để lộ tâm trạng rối bời của . Hắn trầm giọng:

“Giờ cho em cơ hội. Cứu .”

định bảo bình tĩnh, nhỏ giọng gọi:

“Tạ Tranh …”

Hắn cúi xuống, hôn lên môi một cái nhẹ như chuồn chuồn chạm nước. Trên gương mặt tinh xảo đến mức thể dùng chữ “” để miêu tả, nổi lên một lớp hồng nhạt. Khoảng cách giữa chúng gần đến mức cảm nhận run nhẹ. Ánh mắt lướt mặt , thở trầm nặng.

phát hiện… ghét nụ hôn của .

Thậm chí còn dự cảm: nhiệm vụ cứu rỗi hình như trong một tình huống kỳ quặc nào đó… bước tiến lớn.

Thấy phản kháng, cúi xuống hôn thêm một cái. Hàng mi đen dài của khẽ động, trong giọng là sự uy h.i.ế.p hề che giấu, xa đến cực điểm:

“Em mà dám đổi ý, nhất định sẽ hủy diệt thế giới.”

Loading...