Nhất Niệm Tình Thâm: Cố Chấp Sủng Nàng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:52:20
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn trầm ngâm .

Ngón tay gõ gõ từng nhịp lên mặt bàn.

“Nàng cứ ở đây tĩnh dưỡng thể cho .”

“Đợi khi nào khỏe hơn sẽ đích dẫn của Ôn gia đến đón nàng.”

Ta cảm kích đến mức rơi nước mắt.

Thấy định rời .

Ta liền đưa tay níu c.h.ặ.t lấy vạt áo .

“Chưa danh xưng của ân nhân.”

“Để còn cơ hội báo đáp.”

Hắn đầu mỉm với .

“Chu Thập An.”

“Người đời thường gọi một tiếng Thái t.ử.”

Bàn tay cứng đờ giữa trung.

Chu Thập An.

Trưởng tỷ từng qua cái tên .

Đó là đương triều Thái t.ử của Đại Chu.

Một tên ác ma điên cuồng khát m.á.u.

9

Ta biến thành một con chim cút nhỏ.

Cứ ru rú ở rịt trong phòng dám bước chân ngoài cửa nửa bước.

Đếm từng đốt ngón tay.

Mong ngóng phụ và trưởng tỷ mau ch.óng đến đón .

Chu Thập An thấy cái dáng vẻ rụt rè của .

Hắn đến mức tay bưng chén cũng vững.

“Miên Miên.”

“Chỗ của giấu mãnh thú hồng thủy ?”

Ta rụt rè bảo .

Bây giờ chỉ một lòng một về nhà mà thôi.

“Miên Miên!”

Phía cuối hành lang dài dằng dặc.

Xuất hiện hai bóng dáng thuộc vô cùng.

Là phụ và trưởng tỷ.

Ta òa lên nhào lòng bọn họ.

Tùy ý phát tiết bộ nỗi uất ức tủi chất chứa bấy lâu nay.

“Phụ .”

“Trưởng tỷ.”

“Miên Miên là kẻ đại ngốc.”

“Đã lừa gạt đến thê t.h.ả.m.”

“Hu hu hu…”

“Về nhà .”

“Miên Miên về nhà.”

Phụ rơi nước mắt ròng ròng.

Người chắp tay thi lễ với Chu Thập An.

“Đa tạ Thái t.ử điện hạ.”

Sau khi hồi phủ.

Ta mê man ngủ li bì ròng rã suốt ba ngày ba đêm.

Đợi đến khi tỉnh .

Trưởng tỷ báo cho phụ tiến cung .

“Tên tiểu nhân bỉ ổi Phong Túc.”

“Hắn dám vì ả An Ninh công chúa mà mưu hại .”

“Ôn gia chúng tuyệt đối thể nuốt trôi cục tức !”

“Miên Miên.”

“Muội chịu khổ .”

Ta bê một chiếc ghế nhỏ.

Ngồi ngẩn ngơ trong sân viện ngóng trông phụ .

Đợi mãi đợi mãi.

Không đợi phụ .

Lại đợi một tuyệt nhiên bao giờ gặp .

“Miên Miên…”

Khuôn mặt tuấn mỹ của tái nhợt chút huyết sắc.

Quầng thâm mắt đen kịt.

Đôi mắt vằn vện tơ m.á.u.

Nốt ruồi chu sa nơi khóe mắt.

Đã ảm đạm thất sắc.

“Miên Miên.”

“Xin nàng.”

“Ta cứ ngỡ trạm dịch an .”

“Một ngày thôi.”

“Chỉ cần nán một ngày thôi.”

“Đợi khi cất giấu An Ninh thỏa.”

“Ta nhất định sẽ đón nàng…”

Hắn biện bạch rằng An Ninh quá sợ hãi chuyện hòa .

Nên Trưởng công chúa mới bày cái chủ ý bẩn thỉu .

Tìm một nữ nhi độ tuổi và hình xấp xỉ.

Đưa đến trạm dịch đ.á.n.h tráo .

Sau đó sẽ âm thầm đưa An Ninh tẩu thoát.

“Miên Miên.”

“Ta ngờ đám to gan lớn mật đến …”

“Chung quy vẫn là với nàng.”

Thân hình lảo đảo chực ngã.

Tiều tụy suy sụp đến t.h.ả.m hại.

Cứ như thể chỉ cần buông một lời trách móc nặng nề.

sẽ lập tức sụp đổ vỡ vụn.

“Miên Miên.”

“Sau …”

“Không còn nữa.”

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi .

Ánh mắt ghim c.h.ặ.t .

“Phong Túc.”

“Giữa chúng còn nữa .”

“Ta gả cho nữa.”

Hắn chôn chân sững sờ tại chỗ.

Nửa chìm khuất trong cái bóng của bóng tà dương buông lơi.

Vành mắt đỏ quạch.

Cả toát lên một luồng khí tức tuyệt vọng và cô liêu đến tột cùng.

“Không .”

“Miên Miên.”

“Nàng từ hôn…”

“Ta thích nàng…”

Trưởng tỷ dẫn theo một đám tiểu tư hạ nhân rầm rập tới.

Khí thế hùng hổ dữ tợn.

“Tên khốn khiếp Phong Túc nhà ngươi khá lắm.”

“Cửa chính cho thì ngươi liền trèo tường vượt rào.”

“Miên Miên của chúng vì ngươi mà gánh chịu bao nhiêu đau đớn khổ sở.”

“Cái thứ mặt dày vô sỉ.”

“Ngươi còn dám vác mặt đến đây cầu xin Miên Miên .”

“Người .”

“Đánh c.h.ế.t cho !”

“Đánh c.h.ế.t sẽ gánh vác trách nhiệm!”

“Cái loại cặn bã mặt dày vô sỉ.”

“Thứ hàng hóa thối nát tồi tàn.”

“Ngoài miệng thì leo lẻo thề thốt thích Miên Miên.”

“Vậy lúc còn nhẫn tâm đẩy con bé chỗ c.h.ế.t?”

“Bây giờ còn mặt mũi mà nhắc tới chuyện hôn sự ?”

“Ta cho ngươi .”

“Không cửa !”

10

Lúc phụ trở về phủ.

Trong tay cầm theo một phong thư từ hôn.

Bên cạnh còn bóng dáng của Chu Thập An.

Hắn mang theo một chồng thoại bản chất cao như núi.

Chẳng bằng cách nào.

Hắn cứ thế ngang nhiên dọn trong phủ ở lì.

Phụ bảo là để tạ ơn cứu mạng của ân nhân.

Trưởng tỷ cứ ậm ờ úp mở chịu rõ ngọn ngành.

Ta về với nếp sống vô lo vô nghĩ như đây.

Ban ngày rong chơi thỏa thích.

Ban đêm thì lén lút trùm chăn thoại bản.

Phụ và trưởng tỷ luôn miệng trêu ghẹo vô tâm vô phế.

Thế nhưng Chu Thập An chỉ lẳng lặng mỉm .

Nụ ôn nhu của .

Dường như thể thấu thị tâm can của .

Hắn dễ dàng bóc trần lớp vỏ bọc ngụy trang vụng về của .

Ta là vô tâm vô phế.

Chỉ là nhớ quá khứ đau buồn mà thôi.

Trên mặt một vết sẹo dài.

Nơi n.g.ự.c trái của dường như cũng đang rỉ m.á.u vì một vết sẹo dài.

Mỗi khi chỉ một .

Nhớ những chuyện xưa cũ.

Vết sẹo nơi tâm can bắt đầu rỉ m.á.u.

Cơn đau xé rách l.ồ.ng n.g.ự.c.

Chu Thập An vẫn thường xuyên bồi thoại bản.

Hắn nhanh.

Ta thì đ.á.n.h vần từng chữ một vô cùng chậm chạp.

Hắn xong một trang.

Lại kiên nhẫn chờ đợi đ.á.n.h vần nốt những chữ cuối cùng.

Khi lật đến đoạn hùng cứu mỹ nhân.

Ta vô thức nắm c.h.ặ.t hai tay thành quyền.

Trong lòng dâng lên trận trận chua xót.

Hắn liền vứt thẳng cuốn thoại bản thật xa.

“Nhàm chán c.h.ế.t .”

“Còn chẳng bằng thoại bản do tự .”

Ta gãi gãi gò má.

Tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

“Thái t.ử điện hạ cũng thoại bản ?”

Hắn vẫy tay hiệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-tinh-tham-co-chap-sung-nang/chuong-4.html.]

Lập tức vài tên thị vệ bê một chiếc rương lớn.

Bên trong chứa đầy ắp những cuốn thoại bản tinh xảo.

Nhìn thấy ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.

Vẻ mặt của vô cùng đắc ý.

“Chỉ là thú vui tiêu khiển những lúc rảnh rỗi thôi.”

“Không gì đáng nhắc tới cả.”

Ta bám dính lấy chiếc rương hệt như con rùa rụt cổ.

“Vậy ngài tặng hết cho ?”

Mi tâm cong cong.

Nhất cử nhất động đều toát lên vẻ quý khí bức .

“Thế thì Miên Miên cũng tặng đồ của nàng cho .”

Ta liên tục gật đầu.

Có qua mới toại lòng .

Đây là điều nên mà.

Đêm đó gặp ác mộng.

Mơ thấy cái đêm ở trạm dịch hề sự xuất hiện của Chu Thập An.

Mơ thấy vẫn ép gả cho Phong Túc.

Lúc đầu còn tỏ thương xót.

Hắn với .

Tất thảy chuyện đều là lầm của .

đó bắt đầu lảng tránh .

Hắn chịu gặp mặt .

Hắn chán ghét sự đụng chạm của .

Trong mộng lúc nào cũng .

Khóc đến mức mù lòa cả hai mắt.

Ta còn mơ thấy di nương.

Người đang nhốt ở một nơi xa lạ.

Cũng giống như .

Người ngừng lóc bi thương.

Tỉnh mộng .

Ta sợ hãi lao vọt ngoài.

Điên cuồng chạy trốn trong bóng đêm.

Lúc ngang qua chỗ ở của Chu Thập An.

Ta thấy những tiếng nức nở vụn vỡ.

Nghe thấy giọng của .

Trong lòng bất chợt bình yên đến lạ.

Hé mở một khe cửa hẹp.

Ta lén lút bên trong.

Chỉ thấy đang gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy chiếc áo choàng lông thỏ mà tặng.

Yết hầu liên tục lăn lộn.

Ta hoảng sợ ngã bệt xuống đất.

Khóc òa lên nức nở.

Chu Thập An lúc .

Thật đáng sợ.

Hắn hớt hải lao ngoài.

Sắc mặt ngập tràn sự hoảng loạn.

Hắn khẽ thở dài một tiếng.

Chậm rãi cúi xuống lau những giọt nước mắt lăn dài .

Khóe môi nhếch lên một nụ khổ sở.

“Vẫn là để nàng phát hiện .”

“Miên Miên.”

“Từ nay về đừng coi là ân nhân nữa.”

“Làm gì ân nhân nào giống như .”

“Trong lòng ngập tràn những d.ụ.c vọng chiếm đoạt dơ bẩn.”

11

Lần tiếp theo gặp Phong Túc.

Là tại thọ yến của Hoàng đế.

Hắn gầy sọp trông thấy.

Sắc mặt nhợt nhạt như giấy.

Đôi mắt cụp xuống vô hồn.

Hoàn chẳng còn sót chút phong độ ngời ngời ý khí phong phát nào nữa.

Hai mắt bỗng nhiên bên cạnh che khuất.

Chu Thập An áp sát tai .

“Đừng thứ đồ dơ bẩn đó.”

“Đêm về gặp ác mộng đấy.”

Thanh âm trầm thấp khàn khàn.

Y hệt như đêm hôm đó.

Ta ngoan ngoãn gật đầu hùa theo.

“Không .”

“Miên Miên nữa.”

Phong Túc kéo lê thể tàn tạ bước tới.

Khi chỉ còn cách đúng ba bước chân.

Hắn bỗng khựng .

“Miên Miên.”

“Ta với nàng.”

“Cái ngày cổng Ôn phủ bảo vệ miếng bánh hoa đào.”

“Ngày hôm nay cũng bảo vệ nàng.”

“Ta thật sự cái gọi là ân tình cho mờ mắt mất .”

Ta ngẩng cao đầu đối diện với .

Gắt gao nhả từng chữ một.

Phong Túc .”

“Ta cũng từng cứu mạng mà.”

Hắn đột nhiên ngửa cổ lớn.

Cười đến mức đau xé tâm can.

Rồi phụt một b.úng m.á.u tươi.

Loạng choạng lùi phía .

Đáy mắt ngập tràn sự bi lương tuyệt vọng.

Yến tiệc mới diễn quá nửa.

Hoàng thượng bỗng nhiên triệu hoán tiến lên phía .

Ta định nhấc gót.

Ngón tay một bàn tay lớn móc .

Chu Thập An tựa lưng biếng nhác.

Cặp mắt phượng tuyệt mĩ híp liếc Hoàng đế cao.

“Không phụ hoàng truyền gọi Miên Miên lên đó để gì?”

Hoàng đế gắt gỏng quát nạt.

“Trẫm công chúa.”

“Miên Miên ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

“Trẫm nhận nó nghĩa nữ.”

“Sắc phong thành công chúa.”

Chưa đợi kịp phản ứng .

Đã kẻ nhảy bổ lớn tiếng mắng nhiếc nhục mạ.

Tháng .

An Ninh công chúa thuộc hạ của Chu Thập An áp giải sang Nam Man.

Sự kiện tráo đổi hòa lén lút.

Bị Trưởng công chúa la lối lóc ầm ĩ che giấu trót lọt.

“Nữ nhi của đang chịu khổ cực ở Nam Man xa xôi.”

“Hoàng sắc phong một con ngốc thấp hèn lên công chúa.”

“Hoàng .”

“Người từng suy nghĩ đến cảm nhận của ?”

Hoàng đế sa sầm mặt mày.

“Muội cút ngoài cho trẫm.”

“Còn dám hồ đồ càn quấy nữa.”

“Coi chừng trẫm trị tội !”

Trưởng công chúa sững sờ.

Không thể tin tai .

“Hoàng thế mà quát mắng ?”

“Người nay từng quát mắng dù chỉ một câu.”

“Hơn mười năm cái lúc đẩy Đường Nguyệt sang Nam Man.”

“Người cũng quát mắng tiếng nào !”

“Ôn Miên Miên nó chỉ là một mầm mống nghiệt chủng của Nam Man.”

“Dựa mà nó phép công chúa?”

Đường Nguyệt.

Chính là tên thật của di nương .

Hai lỗ tai bỗng nhiên một đôi bàn tay thon dài che lấp.

“Miên Miên.”

“Đừng .”

Thế nhưng quá muộn .

Dường như thấu tỏ chuyện.

Hóa mà di nương gả năm xưa.

Chính là phò mã của Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa âm thầm hãm hại.

Ép gả sang Nam Man công chúa Hòa .

Sau khi chuyện bại lộ.

Di nương mới đón về nhà.

Thần trí trở nên hoảng loạn điên dại.

Phụ vốn là biểu của di nương.

Sau khi thương lượng cùng phu nhân của .

Mới quyết định nạp di nương .

Nhằm bảo danh tiết cho di nương.

Cũng là để giữ giọt m.á.u đang mang trong bụng .

Chính là .

Hóa phụ là phụ ruột của .

Trưởng tỷ cũng chẳng là trưởng tỷ ruột của .

Ta là huyết mạch của đám Nam Man.

Là một mầm mống nghiệt chủng.

Là minh chứng sống sờ sờ cho quá khứ ô nhục thể chối bỏ của di nương.

12

Chuyện cũ năm xưa bỗng nhiên phơi bày.

Bá quan văn võ đưa mắt khiếp sợ.

Trưởng công chúa chỉ thẳng tay mũi Hoàng đế mà c.h.ử.i rủa.

“Ngươi đừng quên cái ngai vàng của ngươi từ .”

“Nếu thì liệu ngươi an tọa vững vàng ở vị trí đó ?”

“Trước bắt hòa .”

“Bây giờ bắt An Ninh của .”

“Dựa cái gì chứ!”

“Ta sinh là cành vàng lá ngọc.”

Loading...