Nhất Niệm Tình Thâm: Cố Chấp Sủng Nàng - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:51:37
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hành sự chẳng hề kiêng dè.”
“Mê mẩn xem đùi đến mức còn trời đất là gì nữa!”
Ta bỗng nhiên bật dậy.
Vô cùng bất bình kháng nghị.
“Không như thế.”
“Là bọn họ bậy!”
Trong mắt phụ rưng rưng lệ mỏng.
Người phóng về phía một ánh mắt thập phần an ủi.
“ đúng đúng.”
“Tất thảy đều là hiểu lầm.”
“Tiểu nữ nhà tuyệt đối loại như .”
Ta kiêu ngạo ngẩng cao chiếc đầu nhỏ.
“Hắn vốn dĩ cho xem đùi .”
“Đến eo cũng giấu nhẹm .”
“Đồ hẹp hòi!”
Chỉ thấy phụ lảo đảo như sắp đổ rạp xuống đất.
“Cái đồ nghịch nữ .”
“Ôn Miên Miên.”
“Con khá lắm!”
Phụ tức đến ngất xỉu .
Sau khi hồi phủ.
Trưởng tỷ gạn hỏi xem rốt cuộc tại yến tiệc chuyện gì với Phong Túc .
Ta gãi gãi đầu.
Nở một nụ bẽn lẽn.
“Không mà.”
“Hắn cho xem đùi.”
“Cũng chẳng cho xem eo.”
“Thực xem n.g.ự.c của hơn cơ.”
“ đoán chừng cũng giấu nốt.”
Trưởng tỷ vội vàng lao đến bịt c.h.ặ.t miệng .
“Tiểu tổ tông của ơi.”
“Muội thật sự to gan bằng trời .”
“Xem đùi thôi là .”
“Đó là Phong Túc đấy!”
“Là vị Thủ phụ một vạn cơ mà.”
“Ôn gia chúng tuyệt đối đắc tội nổi .”
“Hiện giờ cả kinh thành đều râm ran truyền tai .”
“Nói giữa thanh thiên bạch nhật cợt nhả Thủ phụ đại nhân.”
“Nói vấy bẩn sự trong sạch của .”
“Miên Miên .”
“Danh tiết của đây…”
Trưởng tỷ xót xa đến mức nước mắt tuôn rơi lã chã.
Ta luống cuống chân tay.
Chỉ đực đó như khúc gỗ.
“Trưởng tỷ.”
“Có Miên Miên sai chuyện gì ?”
Tỷ miễn cưỡng nặn một nụ gượng gạo.
“Đừng lo lắng.”
“Miên Miên.”
“Chúng đều sẽ che chở cho .”
Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi.
Lời đồn đãi càng lúc càng quá giới hạn.
Bọn họ đồn và Phong Túc ngang nhiên điên loan đảo phượng ngay tại Bách Hoa yến.
Hưởng lạc đến mức quên cả trời đất.
Thậm chí lời đồn còn lan đến tận hoàng cung.
Hoàng đế xong thì thấy vô cùng kỳ lạ.
Người bèn triệu cả và Phong Túc cung.
“Thiên hạ đều con là kẻ ngốc.”
“Trẫm cho là .”
“Nhắm trúng Thủ phụ của trẫm.”
“Điều đó chứng tỏ nhãn quang của con tồi chút nào.”
“Miên Miên.”
“Con ngày nào cũng xem đùi ?”
Nam nhân khoác hoàng bào cao đang nhỏ giọng dỗ ngọt .
Yết hầu Phong Túc khẽ lăn lộn.
Vành tai ửng đỏ rực.
Dung mạo nam t.ử tuấn tuyệt luân.
Dáng dấp oai hùng tựa ngọc bích.
Ta đến mức ngây .
“Dạ ạ.”
Ta dùng chất giọng dẻo kẹo trả lời .
Đổi là một trận sảng khoái của Hoàng đế.
Đến khi xuất cung.
Trong tay thêm một đạo thánh chỉ ban hôn.
Sắc mặt Phong Túc đột ngột trầm lạnh.
Nốt ruồi chu sa bên khóe mắt dường như cũng phai nhạt vài phần.
Hắn dùng ngón tay hung hăng chọc mạnh trán .
Cái chọc khiến đau điếng.
“Ôn Miên Miên.”
“Thủ đoạn của nàng quả thực cao minh.”
“ Phong Túc .”
“Quyết đời nào lấy một kẻ ngốc!”
4
Phong Túc tức giận .
Ta đành thức dậy từ sớm để mua loại bánh ngọt đắt tiền và thơm ngon nhất kinh thành.
Trước đây trưởng tỷ cũng dùng cách để dỗ dành .
Cứ ăn hết bánh ngọt là cơn giận sẽ tự nhiên tan biến.
“Phong Túc.”
Vừa bước khỏi tiệm bánh.
Ta liền thấy xe ngựa của .
Hắn diện một hắc y.
Cẩm bào khoác lên trông vô cùng tuấn dật.
Ta đưa mớ bánh ngọt đến mắt .
“Đồ ngon nè.”
“Ngọt lắm đó.”
Hắn khẽ chau mày.
“Ôn Miên Miên.”
“Nàng vẫn còn là trẻ con ?”
Từ trong xe ngựa bỗng truyền tiếng nhạo cợt.
“Cho nàng lên đây .”
Một thanh âm uy nghiêm đè nặng xuống đỉnh đầu .
Lên xe ngựa mới .
Hóa hôm nay Phong Túc hộ tống Trưởng công chúa và nữ nhi của bà là An Ninh quận chúa đến Đại La tự dâng hương cầu phúc.
An Ninh quận chúa trạc tuổi .
Dung nhan diễm lệ kiêu sa vô ngần.
Nàng vươn tay vuốt ve gò má một cái.
“Ái chà.”
“Mẫu xem.”
“Nàng lúm đồng tiền .”
“Thật là đáng yêu.”
Trưởng công chúa trầm ngâm hồi lâu.
“Ừm.”
Đến Đại La tự.
Trưởng công chúa dẫn An Ninh quận chúa dâng hương.
Ta thì lén lút trốn lưng Phong Túc.
Hắn một bước.
Ta liền bám theo một bước.
Dẫm đạp lên bóng lưng của .
“Ôn Miên Miên.”
“Đừng quậy nữa .”
Thanh âm của buốt giá vô tình.
Lại mang theo ba phần lửa giận.
Ta canh chuẩn thời cơ.
Nhanh tay nhét một khối bánh hoa đào miệng .
“Nàng… Ưm.”
Ngón tay vô tình chạm cánh môi .
Mềm mại trơn nhẵn.
Lại còn mang theo chút mát lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-tinh-tham-co-chap-sung-nang/chuong-2.html.]
Toàn bỗng chốc run rẩy.
Nơi đuôi mắt đỏ lựng lên.
Hắn nhai lấy nhai để.
Vừa đ.ấ.m bình bịch n.g.ự.c hung hăng nuốt xuống.
“Ăn ngon ?”
“Cũng… tạm .”
“Chỉ là nghẹn một chút.”
Ta mừng rỡ như điên.
Ăn bánh ngọt chắc hẳn sẽ giận nữa.
Trụ trì của miếu tự hớt hải chạy tới.
Đích cầu phúc giải sầu cho Trưởng công chúa và quận chúa.
“Mẫu .”
“Thái t.ử ca ca khi nào mới hồi kinh?”
“Nữ nhi đến tuổi cập kê.”
“Đến lúc gả chồng …”
An Ninh quận chúa bĩu môi nũng.
Đổi là ánh mắt tràn ngập yêu thương của Trưởng công chúa.
“Con ở bầu bạn thêm với mẫu ?”
“Dạ mà~”
Ta chậm rãi cúi gầm mặt xuống.
Tầm mắt của Phong Túc khẽ dời sang.
“Sao thế?”
Ngực cứ âm ỉ buồn bực.
“Ta nhớ di nương.”
Trước .
Di nương cũng từng ôm lòng mà dỗ dành y như .
Trong tự bỗng nổi lên một trận xôn xao.
Chẳng rõ kẻ nào lớn giọng gào thét.
“Cường đạo tới !”
Một mũi tên nhọn hoắt xé gió bay thẳng về phía Phong Túc.
Đầu óc đình trệ trống rỗng.
Theo bản năng giơ tay đẩy mạnh .
Cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến từ n.g.ự.c trái.
Ngay lúc hôn mê.
Ta lờ mờ thấy Phong Túc đang lao về phía Trưởng công chúa.
Đáy mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ.
Ta hình như mơ .
Chỉ là còn mơ thấy Phong Túc nữa.
Một bầy dã thú vây kín lấy .
Bọn chúng điên cuồng c.ắ.n xé cấu xé.
Ta .
Ta cứ mãi thôi.
Bên tai dần vang lên những thanh âm thuộc.
“Miên Miên.”
“Con đừng phụ sợ.”
“Miên Miên.”
“Sau trưởng tỷ sẽ mua cho thật nhiều thoại bản.”
“Ôn Miên Miên.”
“Chỉ cần nàng tỉnh .”
“Ta chuyện gì cũng sẽ chiều theo ý nàng!”
Ta gắng gượng mở bừng hai mắt.
“Miên Miên tỉnh .”
“Nhanh cho Miên Miên xem đùi kìa!”
5
Đôi chân mày đang cau c.h.ặ.t của Phong Túc dần giãn .
Dưới cằm lún phún râu ria xồm xoàm.
Khóe môi cũng vương thêm một nụ nhạt.
“Nàng cứu thêm một mạng …”
Phụ đến mức cạn khô nước mắt.
Trưởng tỷ ôm chầm lấy .
Tỷ thút thít thở nổi.
“Miên Miên.”
“Sau tuyệt đối liều mạng như nữa.”
Nói xong câu đó.
Trưởng tỷ hung hăng trừng mắt liếc Phong Túc.
“Miên Miên nhà chúng tuy chút khờ khạo.”
“ con bé loại dễ ức h.i.ế.p !”
“Muội hiểu những mưu mô vòng vèo xảo trá.”
“Chỉ thích ngài thì sẽ một lòng đối với ngài.”
“Trong lòng ngài nếu nhớ thương An Ninh quận chúa.”
“Vậy thì nên sớm thỉnh bệ hạ từ hôn .”
“Ôn gia chúng lũ bán nữ cầu vinh!”
Ta gắt gao túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của trưởng tỷ.
Chẳng hiểu đang xảy cơ sự gì.
Phong Túc c.ắ.n răng câm lặng.
Trông vô cùng suy sụp tiều tụy.
Ta khẽ mỉm với .
Hắn đỏ hoe vành mắt.
“Không .”
“Ta từng nghĩ tới chuyện từ hôn.”
“Miên Miên.”
“Nàng đừng vứt bỏ …”
Trước đây sợ đau nhất đời.
Nay phát hiện đau đớn cũng cái lợi của nó.
Phụ móc bạc vung vãi tiếc tay.
Trưởng tỷ mỗi ngày đều đổi món ngon tẩm bổ cho .
Tỷ còn moi hết những bộ thoại bản tâm đắc cho .
Ngay cả Phong Túc cũng liên tục phái đưa đồ tới.
Nhân sâm linh chi.
Vàng bạc châu báu…
Nhiều vô kể.
Đợi đến khi thương tích của khá hơn một chút.
Hắn ngỏ ý mời ngoài du ngoạn.
Phụ và trưởng tỷ nhất mực chối từ.
Hắn bèn sừng sững bên ngoài phủ.
Đội nắng gắt ch.ói chang dãi dầu ròng rã suốt ba canh giờ.
Ta trèo lên tường ló nửa khuôn mặt nhỏ xuống.
Hắn miễn cưỡng nặn một nụ .
Khối bánh hoa đào nắm trong tay tan chảy biến dạng.
“Xin nàng.”
“Bánh ăn nữa .”
“Ngày mai sẽ xếp hàng mua .”
Trưởng tỷ đỡ lấy ở phía liền nhỏ giọng mắng mỏ.
“Tên cẩu nam nhân.”
“Thay lòng đổi lật mặt cũng nhanh thật đấy!”
Lời đồn đãi trong kinh thành nổi lên như cồn.
Thiên hạ đồn Phong Thủ phụ si tình vì kẻ ngốc của Ôn gia.
Ngày nào cũng đợi bên ngoài phủ trông ngóng chờ mong.
Hoàng đế phong thanh bèn mặt tạo áp lực cho phụ .
“Ái khanh .”
“Tình ái nam nữ vốn là chuyện thường tình thế thái.”
“Bọn chúng chỉ chút hiểu lầm mà thôi.”
“Hai đứa nó vốn dĩ là phu thê cưới.”
“Đâu cái lý nào cho gặp mặt chứ?”
Phong Túc dẫn ngoài thành ngắm hoa đào.
Hắn ân cần đút bánh hoa đào cho .
Hắn đút một miếng.
Ta liền ăn một miếng.
Hoàn chẳng còn dáng vẻ lạnh lùng băng giá như lúc .
Ta hiếu kỳ dò hỏi .
“Phong Túc.”
“Sao bây giờ đối xử với như ?”
Bàn tay khẽ khựng .
Hắn nở một nụ nhẹ nhõm.
“Miên Miên.”
“Ta kể cho nàng một câu chuyện nhé.”
Câu chuyện của kể.
Thực cũng đại khái giống hệt với những gì trưởng tỷ từng .
Chính là An Ninh quận chúa hồi bé từng cứu mạng Phong Túc hồi bé.