Nhất Niệm Thành Tâm - Chương 23 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:24:14
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm khi Nghiêm Huyền Đình trở về, phía một thái giám cùng.
Ta trông quen mắt, hồi tưởng mới nhận đó là Thôi công công, từng tới truyền chỉ cho Thẩm Đồng Văn lúc .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thôi công công mang tới hai con mèo.
Một con mướp vàng lông dài, một con đen tuyền bóng mượt.
Hắn :
“Trong cung một lứa mèo quý, Hoàng thượng nhớ Cao Dương Huyện chúa ở trong phủ buồn chán, đặc mệnh nô tài mang hai con tới cho tiêu khiển.”
Sau khi , kiểm tra hai con mèo từ xuống , sợ tiểu Hoàng đế âm thầm giấu độc bên trong.
Nghiêm Huyền Đình buồn nắm lấy tay áo , kéo lòng.
“Nhứ Nhứ, cần cảnh giác như .”
Hắn bảo.
“Hiện giờ trong tay còn quyền lực, Hoàng thượng yên tâm, nếu cũng chẳng giúp Cửu Nguyệt đòi nợ.”
Ta tựa n.g.ự.c , hai con mèo hết con đến con nhảy lòng , theo bản năng vươn tay xoa đầu chúng.
Thật là... mềm mại. Thế là vuốt mèo hỏi:
“Mấy ngày , dường như còn triệu Ngự Thư Phòng.”
“Phải, Hoàng thượng hỏi rốt cuộc ai thể dùng , liệu tân thần nào mang lòng muông thú . Hắn , cả triều văn võ tài nhiều, nhưng thể tin thì chỉ một .”
Ta một chữ cũng tin.
“Hắn nếu thấy tin , hà tất tước sạch quyền lực của ?”
Nghiêm Huyền Đình thở dài:
“Nhứ Nhứ, đó chính là đạo chế hành của quân vương. Chính vì còn là vị Thừa tướng quyền khuynh triều dã, còn tư cách đùa giỡn quyền mưu, nên mới trở thành thể tin cậy.”
Hóa là .
Những chuyện liên quan đến triều đình và quân quyền , Nghiêm Huyền Đình bao giờ giấu .
Hắn cũng chẳng sợ hiểu, thường xuyên giảng giải cặn kẽ cho .
Ta vuốt mèo, Nghiêm Huyền Đình vuốt , bất tri bất giác cả hai lăn trong màn trướng mềm mại, tà váy lụa màu xanh nhạt ngón tay vò nhăn nhúm.
Nghiêm Huyền Đình đang định tiến thêm bước nữa thì hai con mèo chồm hổm bên mép giường, bắt đầu kêu lên từng tiếng một.
Hắn nghiến răng, kéo chăn đắp lên , cao giọng :
“Xuân Tuyết, đây! Mang mèo ngoài cho !”
Ta rúc sâu trong chăn, chớp chớp mắt .
Có lẽ đây mới là mục đích thực sự của tiểu Hoàng đế.
Nghe chính vụ bận rộn, mười ngày nửa tháng mới ghé hậu cung một chuyến.
Đã , vị Hoàng hậu mới lập vô cùng đoan trang hiền thục, lúc nào cũng khuyên nhủ rằng Hoàng thượng tuổi tác còn nhỏ, nên dồn hết tâm tư việc triều chính.
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng hậu, hậu cung chẳng hề cảnh yêu phi tranh sủng, ai nấy đều hiền lương thục đức y như phong hiệu của họ .
Mười ngày , khi tiểu Hoàng đế triệu cung, hướng mà chứng thực điều .
Hắn sa sầm mặt mày, gằn từng chữ hỏi :
“Cao Dương Huyện chúa lẽ nào tưởng trẫm dám trị tội ngươi?”
“Người dám chứ, cứ trị .”
Hắn tức đến mức ném cả chén , đang định mở miệng mắng thì vị Hoàng hậu đoan trang hiền thục bước .
Nàng tới cửa :
“Hoàng thượng xin hãy tam tư! Cao Dương Huyện chúa và Nghiêm đại nhân tình thâm ý trọng, Hoàng thượng hà tất kẻ ác đ.á.n.h gậy chia uyên ương?”
Ta vốn tưởng với tính tình thâm trầm đa nghi của tiểu Hoàng đế, hẳn mấy câu kiểu như hậu cung can chính, chuyện của trẫm nàng bớt quản .
Nào ngờ thần sắc bỗng chốc mềm nhũn, nhẹ giọng đáp:
“Hoàng hậu lắm.”
Hoàng hậu bưng tới một bát chè, tiểu Hoàng đế tò mò ngó nghiêng, ánh mắt sáng lên, nắm lấy tay áo nàng nũng:
“Là chè đào hoa hồng! Quả nhiên vẫn chỉ tỷ tỷ thích cái gì nhất.”
Dường như sực nhớ lỡ lời, liếc về phía một cái.
Ta mặt cảm xúc :
“Hoàng thượng yên tâm, cái gì cũng thấy.”
Tiểu Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, uống cạn bát chè ôn tồn trò chuyện với Hoàng hậu thêm vài câu.
Đợi nàng , mới bước tới, giả bộ lãnh đạm hỏi :
“Trẫm hôm nay gọi Cao Dương Huyện chúa tới là hỏi một câu, Nghiêm khanh rốt cuộc gì để chiếm lòng nàng?”
“...”
Ta ở trong cung đến tận trời tối mới trở về.
Sau khi về phủ, đem chuyện kể cho Nghiêm Huyền Đình .
Hắn bật vô cùng sảng khoái.
Cười xong, mới kể cho bí mật về vị tiểu Hoàng đế .
Ta lúc mới , hóa tiểu Hoàng đế từ năm mười bốn tuổi thầm yêu Hoàng hậu hiện tại, vốn là đích nữ của Nội các Học sĩ.
Nghe nàng là thanh mai trúc mã của , lớn hơn năm tuổi.
Hắn trăm phương nghìn kế phá hỏng hai mối hôn sự của nàng, đợi đến khi triều chính vững chắc mới vất vả đón cung, lập Hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-niem-thanh-tam/chuong-23-het.html.]
Đáng tiếc Hoàng hậu hành sự quá mức đoan trang, thậm chí còn khuyên nạp thêm phi tần, bảo nên tiết chế d.ụ.c vọng, nàng ý với .
Tâm tình bỗng chốc trở nên vui vẻ lạ thường.
Tiết đầu hạ, thời tiết dần nóng lên.
Hai con mèo béo lên một vòng, vẫn cứ thích nhảy lên giường ngủ.
Sáng hôm , đ.á.n.h thức bởi một cảm giác mềm mại xù xì, mở mắt thấy một đôi mắt mèo tròn xoe màu hổ phách đang chằm chằm.
Ta súc miệng xong, ôm mèo bên bàn, Xuân Tuyết bưng đồ điểm tâm lên.
Nhìn đĩa bánh phỉ thúy ngọc cuốn và bát cháo gà, chẳng hiểu chẳng chút cảm giác thèm ăn nào.
“Là do trời nóng quá ?”
Nghiêm Huyền Đình lo lắng đưa tay sờ trán .
Vì Sở Mộ và Nghiêm Cửu Nguyệt vẫn về, liền đưa thiệp mời một vị thái y trong cung tới khám.
Vị thái y già râu tóc bạc phơ bắt mạch xong, vuốt râu rạng rỡ:
“Chúc mừng Nghiêm đại nhân, Nghiêm phu nhân. Đây là triệu chứng của t.h.a.i nghén, phu nhân hỉ sự .”
Ta ngẩn ngơ.
Nghiêm Huyền Đình cũng sững sờ.
Phải đến khi Xuân Tuyết mang vàng tiễn lão thái y, nhờ lão kê đơn t.h.u.ố.c an thai, hai chúng mới hồn.
Ta và Nghiêm Huyền Đình vẫn đối diện bên bàn ăn.
Đây là đầu tiên thấy gương mặt lộ vẻ luống cuống như .
Mãi lâu , mới định thần , dỗ ăn nửa bát cháo bảo Xuân Tuyết mang hai con mèo thật xa, gửi ở viện khác nuôi dưỡng.
Chẳng hiểu , cảm thấy thần sắc của Nghiêm Huyền Đình là vui sướng.
Đêm đó, khi dựa lòng , hỏi về chuyện .
Nghiêm Huyền Đình cúi đầu hôn lên đỉnh đầu .
“Nhứ Nhứ, mong nàng sinh một đứa con, sợ nàng sinh con.”
Hắn ôm c.h.ặ.t hơn một chút nhưng động tác vô cùng cẩn trọng, giọng mang theo tia yếu ớt:
“Nương ... chính là qua đời khi sinh Cửu Nguyệt. Từ xưa đến nay, nữ t.ử sinh nở luôn là một chân bước quỷ môn quan. Nhứ Nhứ, sợ nàng xảy chuyện.”
Im lặng một hồi lâu, khẽ thoát khỏi vòng tay , xoay vụng về ôm lấy cổ .
“Nghiêm Huyền Đình, ngài đừng sợ.”
Ta sâu mắt ánh nến vàng ấm áp, dắt tay đặt lên bụng :
“Ta tập võ từ năm mười ba tuổi, cơ thể khỏe mạnh. Hơn nữa dù uống giải d.ư.ợ.c, nhưng nội lực trong vẫn còn vài phần.”
Mặc cho thế nào, vẻ lo âu mặt Nghiêm Huyền Đình vẫn hề thuyên giảm.
Cuối cùng, thậm chí còn bật dậy giữa đêm, chạy tới thư phòng thư cho Sở Mộ, sai quất roi thúc ngựa mang tới bến tàu vùng duyên hải, bắt Sở Mộ và Cửu Nguyệt cập bến là hoả tốc hồi kinh.
Bốn mươi ngày , Sở Mộ và Nghiêm Cửu Nguyệt trở về. Khi đó là giữa hè, bụng của Cửu Nguyệt cũng nhô lên.
Sở Mộ cẩn thận đỡ nàng xuống xe ngựa, đợi nàng nghỉ ngơi thỏa mới tới bắt mạch cho .
“Nghiêm phu nhân đó dùng t.h.u.ố.c của điều dưỡng cơ thể , t.h.a.i định, Nghiêm đại nhân cần quá lo lắng.”
Sở Mộ xong, thấy Nghiêm Huyền Đình vẫn chằm chằm rời mắt, đành bổ sung:
“Mấy tháng tới sẽ ở Nghiêm phủ, cùng Cửu Nguyệt và phu nhân an thai, đại nhân cứ yên tâm.”
Nói đoạn, kê hai đơn t.h.u.ố.c dưỡng thai, bảo Xuân Tuyết sắc t.h.u.ố.c.
Ta và Nghiêm Cửu Nguyệt bắt đầu những ngày tháng cùng an thai.
Hôm đó, cùng nàng trong rạp hát mới mở ở kinh thành, bàn đá bày đĩa nho mới rửa sạch.
Nghiêm Cửu Nguyệt lột vỏ một quả nho, cầm đầu ngón tay mà ăn, thở dài:
“Tẩu t.ử, thực ... chút sợ.”
“Sợ gì chứ?”
“Ca ca kể cho tẩu ? Nương mất khi sinh . Lúc nhỏ thường mơ thấy ác mộng, là ca ca dỗ dành , bảo rằng đó của .”
Nàng tựa vai , ngơ ngẩn quả nho trong tay.
“Muội sợ lắm, sợ cũng giống như nương .”
Yên lặng một chốt.
“Đừng sợ.”
Ta nắm lấy tay nàng, nhận đầu ngón tay nàng lạnh toát, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
“Thứ nhất, ca ca đúng, đó tuyệt đối của . Thứ hai, sẽ giống nương , vì y thuật của Sở Mộ giỏi. Cuối cùng...”
Ta vốn giỏi an ủi khác, suy nghĩ hồi lâu mới tiếp:
“Mọi chuyện đều bên cạnh , đừng sợ.”
Vừa dứt lời, cảm nhận cơ thể đang căng cứng của Cửu Nguyệt dần thả lỏng.
“Nhứ Nhứ.”
“Cửu Nguyệt.”
Giọng của Nghiêm Huyền Đình và Sở Mộ gần như vang lên cùng lúc.
Ta ngẩng đầu, thấy họ xuyên qua những vệt nắng lung linh lối mòn đầy hoa dại mà tiến về phía chúng .
Giống như một giấc mộng đẽ mà vĩnh viễn tỉnh .
Nghiêm Huyền Đình dắt tay , đáy mắt chứa chan ý :
“Nhứ Nhứ, chúng về nhà thôi.”