“Tống Nhất Hòa, là em đòi chia tay, chính em đòi chia tay đấy nhé... em đừng mà đến cầu xin , cầu xin cũng mủi lòng ... là em đòi chia tay mà...”
Xì... đến mơ mà vẫn còn tưởng đang cầu xin cơ đấy!
dậy định rót chút nước cho , nhưng bước một bước chộp lấy cổ tay, kéo ngã nhào lên . Chu Diên ôm c.h.ặ.t lấy , giọng mang theo chút van nài:
“Nhất Hòa, em đừng , đừng ? Anh xin em đấy, em? Nhất Hòa...”
Nói chẳng thế nào mà chúng đổi vị trí cho , gục đầu cổ , cảm nhận nơi đó ươn ướt: “Nhất Hòa, em đừng gặp ?”
Hắn ? Là Cố Kiến Thâm ?
Sau khi dàn xếp thỏa cho một Chu Diên say xỉn, mở Weibo của .
Cái ID “Người đàn ông yêu Nhất Hòa nhất”.
Quả nhiên là , đúng là da mặt dày thật sự!
thôi, nể tình giúp giải quyết rắc rối, sẽ thèm chấp nhặt nữa.
Lúc định thoát , vô tình ấn nhầm phần ghi chú.
Bên trong ghi tất cả thứ về : sở thích, thói quen, chu kỳ sinh lý, cho đến đủ loại ngày kỷ niệm lớn nhỏ.
Hôm nay là ngày thứ 81 kể từ khi chia tay, bắt đầu thấy chẳng hiểu nổi nữa, tại chia tay mới mấy chuyện ? Sao lúc cho ?
Sáng hôm , khi tỉnh dậy sofa thì đang bếp nấu cháo.
“Tối qua... gì linh tinh đấy?” Giọng khàn khàn vì ngủ dậy, chút chắc chắn.
thản nhiên bày bát đũa bàn, nghiêng đầu : “Không, chỉ đúng một câu thôi, bảo sắp bạn gái mới , nhắc cũng mau mau mà tìm bạn trai mới .”
Nói xong mỉm tiếp tục khuấy cháo, một lát , chiếc thìa trong tay bỗng nhiên giật phắt .
Chu Diên đầy giận dữ: “Em điêu!”
giành chiếc thìa: “Rượu lời , chính tự chứ ai, cáu kỉnh cái gì?”
Anh chằm chằm một hồi hậm hực bước nhà vệ sinh.
Một lúc , khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, , tựa cửa bếp và kiên quyết khẳng định: “Anh hề là em tìm bạn trai mới.”
bật , một cách nghiêm túc: “Chuyện đó quan trọng, quan trọng là thật sự sắp bạn trai mới , tên là Cố Kiến Thâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-thuong-vi-cua-ban-trai-cu/c6.html.]
9
Mấy ngày gần đây, Chu Diên tỏa một luồng khí oán hận đậm đặc như một gã oán phụ.
coi như thấy, việc .
Chỉ là thỉnh thoảng vẫn cảm nhận ánh mắt u uất của đang dõi theo .
Lúc cô chủ nhà mang điểm tâm tự sang biếu, cô tủm tỉm hỏi : “Nhất Hòa , cháu sắp đối tượng hả? Cậu nhân phẩm thế nào? Trông trai ? Gia cảnh ? Mà quan trọng nhất là, so với bạn cùng phòng Chu Diên thì thế nào?”
Nghe ?
Chẳng cần đoán cũng là từ cái loa phóng thanh Chu Diên mà !
Sau khi chuyện phiếm một hồi, chạy phòng lấy thẻ ngân hàng, bảo là vỡ bình hoa tủ, chỗ tiền đủ đền .
Cô chủ nhà ngẩn xòa: “Trời ơi... mấy cái đó đồ giả mà, cần đền , vỡ thì thôi.”
Trước khi cô còn dặn vỡ cũng chẳng , bảo đừng để bụng, mà tin nổi tai .
Đồ giả á?
Nhìn chiếc thẻ ngân hàng trong tay, hôn nó một cái rõ kêu. vẫn nhớ như in cái đêm đưa quyết định "chọn tiền", mơ thấy mấy chiếc thẻ ngân hàng đuổi theo lóc t.h.ả.m thiết:
“Không cô bảo nếu thể cả Tiền và Trai cùng lúc thì cô sẽ chọn Tiền ? Giờ thì ? Định vứt bỏ chúng ? Tống Nhất Hòa... Tống Nhất Hòa...”
Vừa cất thẻ xong bước , thấy Chu Diên về, cửa dùng cái giọng mỉa mai:
“Sao thế? Vẫn dọn ở cùng bạn trai mới ?”
nhịn, giận, giận.
Anh bồi thêm: “Mà thôi, cũng đừng tìm như nữa, xót yêu, chăm sóc khác, ...”
Sức chịu đựng hạn, nhịn nữa mà thẳng , ngắt lời: “Chu Diên, thôi cái trò trẻ con ? Anh hơn nhiều, ôn nhu, trọng, tiền, chăm sóc khác, thế còn trai hơn nữa. Anh vội, đợi công tác về là dọn ngay, hừ!”
Anh như tức đỏ cả mắt, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay : “Ngoài cái cuối cùng phục , thì mấy cái cũng học hết mà, dựa cái gì mà em thích nữa?”
Câu hỏi đúng là nực thật đấy: “Chẳng chính bảo đừng cầu xin ? Bảo là cũng vô ích, sẽ mủi lòng mà.”
“Anh gì em cũng ? Thế bảo đồng ý chia tay mà em vẫn cứ chia tay đấy thôi?” Anh chằm chằm với vẻ mặt đầy ủy khuất.
Chúng cứ thế lời nào, cho đến khi sắp chịu nổi nữa thì là đầu hàng .
Anh buông tay phòng tắm.