Nhìn qua là chắc tuổi tác cũng "cứng" .
với bạn về nỗi lo của : Lỡ quá trưởng thành sinh cách thì ? Anh hiểu sở thích của thì ? Không chịu mua sắm, chơi game cùng thì ? Và quan trọng nhất là, nếu chê trẻ con, nhõng nhẽo thì thế nào?
Bên im lặng một hồi nhắn : " cứ như thể bà đang tìm một Chu Diên phiên bản thứ hai ?"
... thế ?
phản bác: "Làm gì , Chu Diên mấy việc đó là vì bằng tuổi thôi, mà bằng tuổi thì thiếu gì."
Sau khi bạn trấn an, chủ động chào hỏi Cố Kiến Thâm, bày tỏ ý định quen thông qua lời giới thiệu của bạn.
Nửa phút bên mới hồi âm: "Được."
Được... mỗi thế thôi ư?
Thế thì tiếp lời thế nào đây? là cách tuổi tác thật .
quăng ngay vấn đề cho cô bạn, hỏi xem nên trả lời thế nào.
Thế là cả buổi chiều, bận rộn "trạm trung chuyển" tin nhắn cho cả hai .
Kết thúc cuộc trò chuyện, cứ thấy gì đó kỳ lạ, nhưng kịp nghĩ thì Chu Diên về.
Vừa cửa, thấy là hỏi ngay: "Cảm thấy thế nào ? Còn đau ?"
Sự quan tâm đột ngột khiến chút lúng túng khi đang tỉnh táo, lập tức bật dậy khỏi sofa:
" khỏe lắm ..."
Chưa dứt câu, chân bỗng trẹo, ngã nhào xuống.
Nếu tấm t.h.ả.m trải sàn, chắc hôm nay đào cái lỗ mà chui xuống cho đỡ nhục.
Chu Diên vòng tay ôm ngang eo , khẽ dùng lực đỡ xuống sofa, từ cao xuống, nở một nụ ranh mãnh:
"Thế mà cũng gọi là... khỏe lắm ?"
Tê thật chứ... cái đáng đòn đến thế cơ chứ?
4
Cố Kiến Thâm là một bác sĩ nên công việc bận rộn. Đợi mãi mới đến ngày nghỉ để gặp mặt.
đen đủi , hôm đó đúng hạn giao bản thảo truyện tranh.
Vì thế, đành nhờ cô bạn mang theo ảnh của gặp , sẵn tiện bảo cô chụp một tấm của Cố Kiến Thâm gửi cho xem .
Cô bạn đồng ý ngay và gửi qua cho một tấm hình.
Người trong ảnh trông lịch lãm, bảnh bao nhưng đôi mắt toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách. liếc qua vài cái quăng điện thoại sang một bên.
thể để đàn ông cản bước đường kiếm tiền của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-thuong-vi-cua-ban-trai-cu/c3.html.]
Nếu thể cả Tiền và Trai cùng lúc, chọn Tiền.
Dạo Chu Diên nghỉ phép ở nhà.
Ngày nào cũng bày biện nấu đủ thứ món ngon, bảo nể tình là yêu cũ nên ăn thừa thì cho hết.
: ... Thế thì "đội ơn" quá cơ!
Dù thì vì chạy deadline bản thảo, thật sự thời gian nấu nướng nên đành "nhẫn nhục" ăn đồ thừa của . Cũng may nết ăn của khá văn minh, qua chẳng ai bảo đó là cơm thừa canh cặn cả.
Đường nét cơ bắp của nam chính trong truyện vẫn khiến ưng ý, chỉ tìm cơ hội trộm Chu Diên thêm nữa, nhưng dạo ăn mặc kín cổng cao tường đến lạ.
Trông giống kẻ "khát trai" đến thế ?
Một buổi trưa nọ, thấy đang ngủ say sofa, giả vờ gọi vài tiếng để thăm dò, xác định ngủ thật mới rón rén cầm điện thoại tiến gần.
chậm thật chậm vén vạt áo của lên, nhưng kịp chụp tấm nào thì Chu Diên vẫn nhắm mắt mà cất tiếng.
“Đừng vén.”
Anh thình lình lên tiếng giật b.ắ.n , tay đang túm áo trực tiếp ấn thẳng xuống khối cơ bụng săn chắc.
Cổ tay nhanh ch.óng tóm gọn, mở mắt , ánh mắt vô cùng tỉnh táo, cái là...
“Chu Diên, giả vờ ngủ đấy ?” vạch trần .
Anh khẩy: “Tống Nhất Hòa, nếu mà ngủ thật thì chẳng để em đạt mục đích .”
Đạt mục đích? tức đến nghiến răng, móc từ trong túi một chiếc thẻ ngân hàng: “Trong 500 nghìn...”
“À... Tống Nhất Hòa, thấy mỹ nhân kế thành, thả thính xong nên định dùng tiền mua chuộc đúng ? cho em , 500 nghìn mà đòi... ít nhất 5 triệu, hừ!”
: ... 5 triệu? là sư t.ử ngoạm mà.
“Nhiều nhất là 2 triệu.” còn tích cóp tiền mua nhà, thể lãng phí một xu một hào nào cả.
“5 triệu, miễn mặc cả.” Anh nhất quyết buông tha.
Thế là cuộc đàm phán đổ bể.
hối hận quá, hối hận lúc chia tay quá bốc đồng mà xóa sạch sành sanh ảnh của trong máy.
Nhìn ngày giao bản thảo cận kề, lòng bắt đầu lung lay, là... 5 triệu thì 5 triệu? Vẽ sẽ kiếm nhiều hơn.
khi mang chiếc thẻ 5 triệu tìm Chu Diên, máy tính, nở nụ đáng ghét: “Giờ tăng giá , 8 triệu.”
Chu Diên, cái đồ nhà !
5
Hôm nay là ngày thứ 71 khi chia tay, sắp mất trắng 8 triệu bạc, cái tên khốn Chu Diên đó dám tăng giá vô tội vạ, thề sẽ đội trời chung với .
cầm chiếc thẻ 8 triệu sofa mà lòng đau như cắt, đang lúc đấu tranh tư tưởng thì điện thoại bỗng báo tin nhắn của Cố Kiến Thâm.