Nhật Ký Sinh Tồn Của Nữ Phụ Độc Ác - 6
Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:51:14
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồi nhỏ về quê nội, bà luôn sợ tranh ăn với heo, nào đồng cũng buộc dây lưng để khỏi chạy loạn.
Sau một trận ầm ĩ ở bệnh viện, đói xỉu.
cắm đầu ăn ngấu nghiến, trong khi Cố Sơn Hành chẳng vội — rót một ly rượu, chậm rãi nhấp từng ngụm, ánh mắt chăm chú ăn.
còn đang thắc mắc chẳng động đũa, thì hệ thống đột nhiên la hét như ma nhập:
【Ký chủ! Cô đầu t.h.a.i quỷ đói ? Dừng ngay! Hắn đang thử cô! lục kỹ bộ nội dung tiểu thuyết, cuối cùng cũng thấy một chỗ — Vạn Ngư ghét tôm, đặc biệt là hải sản!】
Trong nháy mắt, da gà da vịt dựng , đầu óc nổ “bùm” một tiếng.
đĩa măng tây tôm trống trơn và nửa con cá rô phi chiên giòn còn dang dở mặt , từ từ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Cố Sơn Hành.
Ánh mắt còn bình thường nữa — khóe môi nhếch lên, hiện một nụ mềm mại nhưng ẩn chứa sát khí âm thầm:
“Sao dừng ? Không ăn nữa ?”
lắp ba lắp bắp:
“Em… em thích ăn hải sản.”
“Thấy . Không thích mà… cũng ráng ăn sạch một đĩa.”
tim rơi thẳng xuống đáy vực.
Hệ thống trong đầu gào lên như còi báo động:
【Chạy ký chủ!!! c.h.ế.t ở đây !!】
Cố Sơn Hành dậy, bưng đĩa trống bếp:
“Ăn no thì qua bên chơi .”
Ngay khi bước bếp, lập tức thu dọn đồ đạc như chớp, khom lén lút bò về phía cửa chính.
【 đó! Mau mở cửa! Tài xế đặt xe công nghệ đợi bên ngoài !】
vặn mạnh tay nắm cửa.
“Cạch.”
… Cửa khóa.
Gì ? Tại ?! Từ bao giờ?!
Một giọng lạnh buốt sống lưng vang lên lưng :
“Vợ , em định ?”
dán c.h.ặ.t lưng cửa, giọng run như sắp :
“Anh… bảo em ngoài chơi ?”
Cố Sơn Hành chậm rãi bước qua bàn ăn, như một Diêm Vương từ địa ngục bò .
“Ra ngoài chơi mà còn mang theo cả túi đồ?”
run răng lập cập:
“Em… em chỉ ngoài hít thở khí một chút thôi, sẽ về ngay mà…”
Xui xẻo — bên ngoài vọng tiếng còi xe.
Lông mày Cố Sơn Hành nhướng lên, giọng kéo dài:
“Ồ… còn gọi cả xe công nghệ nữa cơ ?”
“Không… , đừng hiểu lầm, em—”
kịp hết thì cái túi vai giật phắt , cơ thể nhẹ bẫng.
Cố Sơn Hành cúi xuống, ngón tay thô ráp nâng cằm lên, từng chút chạm gò má, ánh mắt sâu thẳm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lẽo:
“Vợ , , em bỏ .”
cứng đờ: “Anh… hồi nào ?”
Rõ ràng là bịa tại chỗ còn gì!
Cố Sơn Hành khựng một nhịp, bật , nụ càng lúc càng nguy hiểm.
【Hệ thống hét ầm lên trong đầu : “Ký chủ! Độ hảo cảm tăng vọt! Sắp vượt 100% !! A a a! Chúng c.h.ế.t nữa !!!”】
thì hơn là .
Tăng cái quỷ gì mà tăng? Ánh mắt trông như sắp g.i.ế.c đến nơi!
Rồi đột nhiên — hệ thống nghẹn một nhịp:
【Khoan ! Không đúng! 100% của là ‘giá trị yêu thương’, còn của … là ‘giá trị hắc hóa’!!!】
… cũng vì đấy.
Bởi vì hành động kế tiếp của Cố Sơn Hành là — cúi đầu hôn .
Không đúng, là c.ắ.n .
Cắn sâu, c.ắ.n mạnh, c.ắ.n đến khi đầu lưỡi tê rần, khóe môi lan vị m.á.u.
giãy dụa như một con châu chấu mùa thu, nhưng chẳng khác nào tự chui đầu rọ — siết c.h.ặ.t trong vòng tay, còn đường thoát.
MMH
C.h.ế.t … chẳng ai cho hôn mà c.ắ.n đau như thế thiếu oxy … kỳ lạ thế .
Cảm giác thiếu khí xen lẫn kích thích khiến chân mềm nhũn.
【Hệ thống hoảng loạn: “Ký chủ tỉnh ! Hắn hắc hóa hết cỡ !!”】
Tỉnh kiểu gì nữa…
Nếu ở vị trí của — tay đang đặt cơ n.g.ự.c rắn chắc của một soái ca, ai mà tỉnh ?
Tay trượt trong vạt áo sơ mi, lòng bàn tay áp lên phần bụng rắn như thép, cảm nhận rõ gân xanh đang đập mạnh lớp da nóng bỏng.
trượt dần xuống… đến khi chạm thắt lưng.
Chưa kịp gì, một bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t cổ tay .
Hơi thở khàn khàn, giọng trầm thấp như t.h.u.ố.c mê:
“Vợ … em đang gì thế?”
nuốt nước bọt, giả vờ ngạc nhiên:
“Á… tay em ở đây nhỉ?”
Bắt gặp ánh mắt đầy d.ụ.c vọng của , mặt dày :
“Anh gọi em là ‘vợ’ , em sờ một chút cũng .”
Cố Sơn Hành cúi đầu, mũi khẽ cọ má , giống như một con sói đói rình mồi lâu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-sinh-ton-cua-nu-phu-doc-ac/6.html.]
“Ngay tại đây? Em chắc sờ rõ ?”
【Hệ thống rú lên: “A a a! Hắn thịt cô!!!”】
“Tắt , im mồm, , … cũng khát lắm !!!”
【Hệ thống: “Tạm biệt ký chủ, … tắt máy đây.”】
Cố Sơn Hành bế bổng lên, ôm thẳng phòng ngủ.
Ánh đèn mờ ảo.
Một nam một nữ, quần áo tán loạn sàn.
Sau đó — dạy “kiến thức sinh lý” theo một cách trực tiếp đường lui.
Và còn… nhiều trao đổi “hòa hợp cuộc sống” trong đêm .
“Sao dừng ? Sờ tiếp .”
— Anh dùng chính cái giọng lạnh lẽo để câu dơ bẩn như .
Mặt đỏ bừng, mồ hôi túa , tay chân luống cuống.
“Không… … em nghĩ ngủ luôn thì hơn.”
“Ngủ cái gì. Em sướng , còn . Không ngủ.”
… Thế là cả đêm.
rũ vai , đầu óc cuồng, trời đất đảo lộn.
Đến sáng sớm, cuối cùng cũng kiệt sức ngất .
Khoảnh khắc cuối cùng khi chìm bóng tối, cảm nhận một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc .
Giọng trầm thấp vang lên sát bên tai:
“Anh em là cô … Em… tên gì?”
【Ký chủ, tỉnh dậy .】
“Tỉnh cái đầu , tiết học sáng tám giờ mà dậy sớm...”
trở , lười biếng mở mắt. Ánh sáng mỏng manh từ khe hở giữa tấm rèm dày rọi , chiếu lên căn phòng tĩnh lặng.
Cơn đau nhức như một lời nhắc nhở sống động về đêm qua.
khẽ rên lên:
“Á… ơi cứu con…”
“Cạch.”
Cửa phòng ngủ khép , mới rõ — Cố Sơn Hành đang ở đó, tay là một bát cháo nóng.
Ánh mắt tối sâu như ngọn lửa âm ỉ bùng lên.
lập tức bật chế độ cảnh giác:
“Anh… đừng gần nha! gọi là , đừng nghĩ lung tung!”
Cố Sơn Hành cụp mắt xuống, đặt bát cháo bên mép giường:
“Anh . nếu em còn gọi nữa… chắc là sẽ nghĩ lung tung.”
nghiến răng nghiến lợi.
Sau một đêm “chiến đấu”, bụng đói cồn cào.
Trong lúc ăn cháo, Cố Sơn Hành cạnh — hoặc đưa khăn giấy lau khóe miệng, hoặc vuốt gọn mấy sợi tóc rối.
Ánh mắt dịu dàng như thể chỉ cần hít thở cũng khiến vui.
Đây là cái cảm giác từ hố khổ rơi thẳng hố ngọt c.h.ế.t mà hệ thống ?
Hệ thống từng cảnh báo: khi Cố Sơn Hành “hắc hóa”, cơn chiếm hữu sẽ tăng vọt — chỉ cần chuyện với một đàn ông khác cũng thể mất đầu ngay tại chỗ.
vụ , bắt đầu hoài nghi độ đáng tin của hệ thống.
Nếu nó hô “chạy mau”, chắc cũng … cuồng cả đêm đến sáng.
Cháo hết, Cố Sơn Hành mở miệng:
“Em tên gì?”
Phụt!
sặc cháo, ho sù sụ.
Anh bình tĩnh vỗ nhẹ lưng :
“Anh em cô .”
cảnh giác: “Anh… định gì?”
Ánh mắt lướt qua làn da — những vết hôn đỏ hằn khắp cơ thể. Giọng khàn xuống:
“Có thể cho tên ?”
“???” vội kéo chăn lên che : “Biến thái!”
Cố Sơn Hành bật , bóp nhẹ vành tai :
“Nói cho tên em.”
mím môi, chịu .
Tay bắt đầu yên phận, chậm rãi trượt lên n.g.ự.c . giữ c.h.ặ.t t.a.y , lẩm bẩm:
“...Miêu Quế Hoa.”
“Hửm? Nói to lên.”
“ … tên Miêu Quế Hoa.”
【Hệ thống: “HAHA!!! Cái tên quê c.h.ế.t! Miêu Quế Hoa hả? Trời ơi c.h.ế.t mất!!”】
Lông mày Cố Sơn Hành khẽ nhướng lên:
“Quế Hoa… là một cái tên dễ .”
đầy nghi ngờ:
“Anh đừng dỗ em.”
“Không dỗ.” Anh xoa đầu , giống như đang xoa đầu một con cún nhỏ.
“Miêu Quế Hoa.”
phát điên, nhào tới bịt miệng :
“Im! Không gọi tên đó!”