NHẬT KÝ CỦA MẸ - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:48:36
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:48:36
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM
tìm liên lạc của Quý Nhiên, gửi cho một tin nhắn.
Không ngờ, Quý Nhiên trả lời gần như ngay lập tức.
Cậu :
“Ngày mai rảnh, thể gặp mặt.”
Tim đập dồn dập.
Khi cảm xúc dần bình , một tin nhắn khác hiện lên:
“Cậu khá hơn chút nào ? Mình mất … đau lòng, nhưng dám quấy rầy. Chỉ với rằng, thể giống như hồi cấp ba, bất cứ lúc nào cũng thể tìm . Mình vẫn luôn ở đây, bao giờ xa.”
Đọc xong những dòng ,
chợt nhớ cách từng trêu Quý Nhiên.
Bà giơ tay đếm từng ngón:
“Quý Nhiên thì nghịch ngợm, chẳng lễ phép, năng suồng sã…ngoài trai thì chẳng con thích nó ở điểm nào nữa.”
khi định , đúng là vì gương mặt của , nhưng nhanh chóng giơ ngón cái, lắc đầu, khen ngợi:
“ mà… Quý Nhiên bụng, dũng cảm, giúp đỡ khác, đối xử với con tử tế. Sau mà Quý Nhiên con rể thì cũng gì .”
Chỉ tiếc rằng, khi quá nhút nhát, quá sợ hãi, để mối quan hệ của chúng mãi dừng ở mức bạn bè.
Không chỉ tiếc nuối.
Ngay cả , cũng từng nhiều nhắc tới Quý Nhiên.
Mẹ bảo, Quý Nhiên là , lúc viện thường lén đến thăm, trò chuyện với lâu, kể nhiều câu chuyện .
Đến nỗi y tá trong bệnh viện còn khen, đúng là phúc khi nuôi một đứa con trai ngoan như .
nghĩ… việc và Quý Nhiên cùng đến cuối, hẳn cũng thấy tiếc cho .
, .
Lần , con sẽ dũng cảm hơn một chút.
Dì út đưa đến quán cà phê rời .
Khi bước , Quý Nhiên sẵn, bàn hai cốc đồ uống.
Thấy tới, còn như đây, ồn ào chạy tới bá cổ, mà chỉ khẽ mỉm , hiệu xuống đối diện.
Ngay lập tức, thấy mặt đặt một phong thư giống hệt cái đang cầm.
Trên đó bốn chữ: “Gửi Mạnh Diên.”
Tim thắt , căng thẳng hơn nhiều.
Quý Nhiên gãi đầu, mặt ửng đỏ, lắp bắp :
“Bức thư … suýt nữa thì dám đưa cho .”
ngạc nhiên ngẩng lên , nhưng lẩn tránh, dám chạm ánh mắt .
Chúng im lặng, mỗi uống đến nửa cốc cà phê, trái tim mới dần bình .
Cậu : “Hôm nghiệp định đưa cho , nhưng vì chúng học cùng một thành phố, sợ nếu thật sự ở bên , cách sẽ khiến thiệt thòi. Thế nên… dám lấy .”
Cậu ngừng một lát, quan sát nét mặt , dè dặt tiếp:
“Sau , khi dì mắc bệnh, sợ một chăm sóc dì vất vả, nên mới thường xuyên đến thăm. Dì từng với rằng: Nếu thật sự thích một , thì thể để đó chịu tủi . nếu cứ giấu trong lòng, , thì chịu tủi … sẽ là cả hai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-cua-me/chuong-5.html.]
gật đầu.
Nghe giống hệt giọng điệu của .
Nhiều lúc nghĩ, rõ ràng chỉ học hết tiểu học, nhưng những gì bà , khí chất chẳng kém gì triết gia.
Mỗi nhớ , trong lòng đều dâng lên niềm tự hào mãnh liệt.
Mẹ , bao giờ thua kém bất kỳ ai.
Sau đó, và Quý Nhiên trao đổi lá thư tình năm .
Cậu , : “Cậu hãy sống thật . Đợi đến khi nào thật sự cần , chúng bàn đến chuyện của hai đứa. Mình sẽ luôn chờ.”
nắm chặt lá thư trong tay, đáp :
“Nhất định sẽ sống thật . Rồi sẽ đến tìm .”
.
Từ khi rời , cuộc sống của vẫn luôn rối ren, chẳng thể khá lên.
Ở trường đại học, từng nghỉ buổi học nào, nhưng bản rõ, chẳng hề lọt chữ nào.
Ban đêm, dù sớm tắt điện thoại, vẫn trằn trọc đến ba, bốn giờ sáng mới .
Cơm trong căn-tin, cũng thử đổi nhiều món mới, nhưng mỗi gắp đũa lên, buông xuống, ăn chẳng nổi.
Nước mắt thì vô cớ mà rơi, báo , khiến bạn bè xung quanh nhiều hoảng sợ.
Gần nghỉ đông, cô giáo chủ nhiệm chịu nổi nữa, gọi đến, dò hỏi:
“Mạnh Diên, em gì . Nếu thật, cô quen vài bác sĩ giỏi. Chắc chắn sẽ giúp em vượt qua .”
chỉ lắc đầu:
“Không ạ. Em chỉ … về nhà.”
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Trong nhật ký, từng :
“Diên Diên. Năm nay là một mùa đông ấm. Con cần mặc quần tất dày, cần mặc chồng mấy lớp áo bông. Cứ mặc thoải mái thôi. Đi ngoài, cảm nhận cái se lạnh của mùa đông và cả ánh nắng ấm áp rọi gương mặt. Khi con thấy sức sống của thiên nhiên, con sẽ nghĩ: nắng đến thế , tại cứ mãi cố chấp với quá khứ?”
“Mẹ trở thành quá khứ của con . Ngoan nào, hãy về phía .”
…
, như khi, cãi .
Muốn rằng:
“Mẹ là , thể là quá khứ? Mẹ chính là cả cuộc đời của con.”
nghĩ nghĩ , vẫn chọn lời.
Vì , một buổi sáng trời trong nắng ấm, khoác chiếc áo len hình gấu nhỏ mà đan cho , bên ngoài là một chiếc áo khoác trắng mỏng.
Tay ôm cuốn nhật ký của , bước ngoài.
Trong cuốn nhật ký của , bà cho một kế hoạch sinh hoạt trong ngày, giản đơn nhưng tỉ mỉ đến mức tưởng như chính bà đích trải qua.
Mỗi bước, mỗi chi tiết, đều ghi cặn kẽ.
Ví dụ, :
“Sáng chín giờ, ở cổng khu nhà chuyến xe buýt 25. Trên đó là các cô chú , đông đúc, ồn ào. Con nên chờ thêm một chút, chuyến 28 thì hơn. Tuy nhiều ông bà lớn tuổi, nhưng ít nhất còn chỗ .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.