Nhận một vị Vương gia làm cha. - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-16 03:08:10
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa quả ở sảnh giòn ngọt,  chọn lấy mấy loại ngon nhất, xếp một chiếc đĩa nhỏ, định mang tới cho Vĩnh An Vương.

Đi tới ngoài thư phòng, thấy loáng thoáng tiếng đối thoại từ bên trong truyền .

"Vương gia, ngài thực sự định cứ tiếp tục giấu giếm như thế ?"

"Liên Y đối với A Diệu , A Diệu cũng thích cô ."

"Hai nương con họ...... đây sống khổ cực."

"Ta ."

" giấy gói lửa, vạn nhất A Diệu chuyện......"

"Vậy thì đừng để nó ."

"Phía trong cung sớm muộn gì cũng thấy phong thanh thôi."

Ngày Không Vội

"Vậy thì bảo bọn họ ngậm miệng ."

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, giọng của Đan Dương vang lên.

"Được. Vương gia, Liên Y là thật thà, chân tâm đối đãi với A Diệu. Sau nếu kẻ nào dám khua môi múa mép mặt A Diệu,  đầu tiên tha."

Ta mà mơ mơ màng màng.

Biết cái gì?

Giấu cái gì?

Đang mải suy nghĩ, cửa thư phòng bỗng nhiên mở .

Đan Dương thấy  thì ngẩn , cô tháo một chiếc vòng ngọc bích trong trẻo từ cổ tay xuống, ấn tay .

"Này, A Nhạc, đây là quà gặp mặt. Lần quên đưa cho con."

Chiếc vòng đó trong suốt ấm áp, là thứ nhất  từng thấy.

Ta vội vàng giấu khay nhỏ trong tay , nhón chân, nhanh nhẹn hôn một cái lên mặt cô .

"Cảm ơn Quận chúa xinh ."

, đôi lông mày cong tít lên.

"Đừng gọi Quận chúa, gọi dì là ."

"Cảm ơn dì xinh ."

"Ngoan lắm."

Đan Dương xoa xoa đầu  đầu hướng trong phòng vọng lên.

"Vương gia, cho mượn A Nhạc về chơi hai ngày ?"

Giọng của Vĩnh An Vương ung dung truyền .

"Nếu cô sợ Liên Y đuổi tới tận phủ đòi , thì cứ việc thử bắt nó xem."

rụt cổ , xua tay liên tục.

"Thôi bỏ ... Liên Y thì văn yếu mong manh, chứ một đ.ấ.m chắc là đ.á.n.h văng cả cơm tất niên từ năm ngoái của mất."

Trong kinh thành dần dần đều đồn rằng, tiểu bá vương Tạ Diệu chỉ tìm  nương đẻ, mà còn thêm một đứa em gái.

Thiếp mời từ các phủ bay tới Vương phủ nhiều như tuyết rơi, đều mời chúng  đến dự tiệc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-mot-vi-vuong-gia-lam-cha/chuong-6.html.]

Trong đó, trưởng bối trong nhà một bạn cùng lớp của A Diệu đại thọ, cũng đặc biệt gửi thiệp mời đến.

Nương lắc đầu: "Không . Ta quen họ."

A Diệu sán gần nương, vẻ mặt ngượng nghịu : "Họ...... họ đều tin nương về . Nương, nương thể cùng con một chuyến, chỉ cần đó thôi, bảo với họ nương là nương của con ?"

Cậu nhóc khựng một chút, vội vàng bổ sung:

" mà nương cũng ! Con nương còn châm cứu, ngày thường cũng bận rộn......"

Nương ánh mắt mong chờ cẩn trọng của nhóc, khẽ đắn đo một hồi.

"Vậy thì thể cần châm cứu ?"

Ánh mắt A Diệu sáng bừng lên, mừng rỡ : "Con với cha!"

Nương: "Vậy sẽ ! Ta sẽ với họ, là nương của con!"

Ngày hôm , nhóc dắt tay  và nương, cùng đến phủ Bình Nam Hầu.

Tiệc rượu đang lúc náo nhiệt, A Diệu dắt chúng  giữa sảnh, dõng dạc tuyên bố:

"Đây là nương của ! Đây là em gái của !"

Nương cũng gật đầu theo.

"Ừm, là nương của A Diệu."

Ta ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Ta là em gái của ca ca!"

Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc, ngay đó là tiếng bàn tán xôn xao nổi lên như ong vỡ tổ.

"A Diệu thực sự nương ? Nương của nó trông thật đấy......"

"Không năm đó nương nó bỏ nó ? Đây là kẻ l.ừ.a đ.ả.o ở tìm về đấy chứ?"

"Sao  ,  nương ... chỗ tỉnh táo cho lắm?" Người chỉ tay đầu.

"Hả, một kẻ ngốc lớn dắt theo một kẻ ngốc nhỏ. Đứa em gái e là cũng chẳng thông minh gì nhỉ?"

Nắm đ.ấ.m của A Diệu siết c.h.ặ.t, mặt đỏ bừng lên: "Các còn bậy về nương , sẽ đ.á.n.h các !"

Một thiếu niên mặc cẩm y chen lên phía , hì hì : "Tạ Diệu, suông thì ích gì? Để nương ngươi một bài thơ ngay tại chỗ cho chúng xem, nếu , chúng sẽ tin bà kẻ ngốc!"

Nương ngẩn , trong ánh mắt lộ vẻ hoảng loạn: "Ta... Ta ."

Ta cũng .

Đám thiếu niên đó lập tức rộ lên.

A Diệu gầm lên một tiếng, lao mạnh tới đ.á.n.h với chúng thành một đoàn.

Ta chẳng kịp suy nghĩ gì cũng lao theo.

Trong đám đông ai tay hiểm, một cú đ.ấ.m giáng mạnh sống mũi A Diệu, máu tươi lập tức tuôn .

Nương cứ ngây đó , cho đến khi thấy m.á.u mặt A Diệu.

Bà bỗng nhiên hét lên một tiếng, lao thẳng đám đông.

Khi lớn động tĩnh chạy đến nơi, chỉ thấy một đám thiếu niên ngổn ngang đất, rên rỉ lóc.

Nương ở giữa, một tay dắt A Diệu đang lấm lem m.á.u mũi đầy mặt, một tay chỉ những kẻ đang đất.

"Ai còn dám đ.á.n.h A Diệu... , liền đ.á.n.h kẻ đó!"

Loading...