NHÂN GIAN NHƯ MỘNG, MỘT NGƯỜI VẤN LÒNG - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-28 18:02:54
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt phụ càng đỏ hơn, gân xanh trán nổi lên, ông lớn tiếng quát: “Nói bậy bạ! Đây là nha tìm cho con!”

 

Lần đến lượt sững .

 

Ta ngượng ngùng “” một tiếng, đưa tay vén lọn tóc bên thái dương, chậm rãi : “Nếu là nha , phụ cứ thẳng là . Người cứ vòng vo như , con đương nhiên nghĩ đến điều tệ nhất chứ.”

 

Ta đưa mắt về phía tiểu cô nương .

 

Nàng cũng đang , ánh mắt thoáng mang theo vài phần dò xét, ẩn hiện ý nhẹ.

 

Khi thấy , nàng liền vội cúi đầu, dáng vẻ trở nên dè dặt như sợ hãi.

 

Phụ vuốt râu hai cái, lời vẫn còn ngập ngừng: “Vị … vị là… là…”

 

Trong lòng càng thêm nghi hoặc.

 

Phụ xưa nay tính tình thẳng thắn, ghét nhất là năng vòng vo, mà hôm nay khác thường như thế, quả thật hiếm thấy.

 

“Tiểu nữ là con của một vị bằng hữu cũ của đại nhân.”

 

Cuối cùng, tiểu cô nương nhẹ giọng lên tiếng, tự giải thích.

 

“Gia cảnh đột ngột gặp biến cố, lưu lạc nơi đầu đường xó chợ. May nhờ đại nhân thương tình, cho tiểu nữ phủ nha hầu hạ tiểu thư, bát cơm mà nương .”

 

Ta khẽ gật đầu, khỏi buông một câu: “Chỉ thôi, phụ rõ từ đầu?”

 

Phụ gãi gãi mũi, phản bác, chỉ chậm rãi : “Dù nữa, nàng là nha , nhưng Mặc nhi vẫn đối đãi t.ử tế, hiểu ?”

 

Không kế mẫu, cũng chẳng đến tranh gia sản, nụ môi dần trở nên chân thật hơn.

 

Ta đáp lời, bước tới định nắm lấy tay nàng, nhưng phụ vội vàng đưa tay ngăn .

 

Ông trừng mắt : “Con là nữ nhi, nắm tay gì!”

 

Ta: ?

 

Ta đưa tay gãi đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Trước khi con cùng tỷ tỷ nhà họ Lâm chơi, tay trong tay hái hoa, phụ gì. Sao hôm nay khác ?”

 

Ông mở miệng, tùy tiện bịa một cái cớ: “Nếu con còn xem là phụ , thì tuyệt đối nắm tay!”

 

Phụ còn nghiêm giọng bồi thêm: “Như thật chẳng thể thống gì!”

 

Ta bĩu môi, khẽ hừ một tiếng: “Không nắm thì nắm, theo .”

 

Hai chúng một đoạn khá xa, phía vẫn còn vang lên giọng phụ lớn tiếng dặn dò: “Không nắm tay, ? Làm thật mất mặt lắm!”

 

Ta chỉ phất tay cho qua, đến khi rẽ một góc khuất, liền nhanh như gió nắm lấy tay nàng.

 

Bàn tay mềm mại như tơ, mịn màng như ngọc, trắng trẻo đến mức khiến nỡ buông .

 

Ôi chao, thật khiến lòng mê mẩn! Là kẻ yêu thích những đôi tay , nhất thời say mê thôi.

 

Cảm nhận thể nàng thoáng cứng , đoán nàng sợ phụ phát hiện, liền vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, giọng điệu đầy tự tin mà an ủi: “Đừng lo, phụ sẽ gì cô , trong nhà việc đều do quyết định.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-gian-nhu-mong-mot-nguoi-van-long/2.html.]

Vừa , giống như kẻ vô mà khẽ vuốt ve mu bàn tay nàng, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: “Nói thật , tay của cô chăm sóc thế nào mà đến ?”

 

Nàng nhẹ nhàng rút tay về, giọng trở nên thanh lãnh: “Trời sinh như thế.”

 

Ta cúi đầu xuống đôi tay ngắn ngủn, phần thô ráp của , trong lòng khỏi cảm thán.

 

Ông trời quả thật thiên vị quá mức .

 

Ta khẽ hắng giọng, tiếp lời hỏi: “Vậy cô tên là gì?”

 

Nàng trầm ngâm một lát đáp: “Tiểu nữ là mang phận tiện nhắc đến, họ tên dám rõ. Chỉ còn một chữ Đạm, nay phủ họ Lạc, mong tiểu thư ban cho một cái tên mới.”

 

Ta gật đầu, suy nghĩ hồi lâu, chậm rãi :

 

“Cô dung mạo thanh tú, đôi tay cũng , đến phủ đúng lúc đông về… Hay là gọi cô là…”

 

“Bánh nếp .”

 

Nàng khựng , ánh mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.

 

Ta l.i.ế.m nhẹ khóe môi, : “Đó là món yêu thích nhất dạo gần đây, chỉ cần nhắc đến thôi thấy thèm .”

 

Nàng càng thêm im lặng, dường như chẳng nên đáp thế nào.

 

Ta sang nha cạnh, dặn dò: “Tiểu Liên, đưa nàng y phục .”

 

Nàng dường như gì đó, nhưng thôi, cuối cùng chỉ nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thư, tên của nàng phần… tên của cũng ?”

 

Ta thản nhiên đáp: “À, tên đầy đủ của nàng là Liên Hoa Tố, gọi tắt là Tiểu Liên.”

 

Nàng im lặng, theo Tiểu Liên rời , dáng vẻ phần trầm mặc.

 

Đi vài bước, chợt nhớ đến lời phụ dặn, liền gọi với theo: “Nhân tiện bảo hai Thanh Lộ và Hạnh Nhi dọn dẹp gian phòng bên cạnh phòng , chuẩn cho Nhu Nhi ở.”

 

Đêm xuống, phụ việc đến quân doanh, liền sai chuẩn cơm tối, bày sẵn một bàn trong viện của .

 

Khi dùng bữa, cho lui hết hầu, chỉ giữ Tiểu Liên và nàng.

 

Ta khẽ nâng cằm, hiệu: “Ngồi xuống .”

 

Nàng lắc đầu: “Tiểu thư, hợp quy củ.”

 

Ta dậy, kéo nàng đến bên bàn, ép nàng xuống ghế, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Ở chỗ , cần để tâm đến những quy củ đó.”

 

Ta thẳng nàng, rõ ràng: “Ngón tay của cô trắng sạch, hề vết chai. Không giống xuất quyền quý, nhưng cũng tuyệt đối kẻ thấp kém.”

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của nàng rời khỏi : “Ý của tiểu thư là gì?”

 

Ta khẽ thở dài: “Chỉ cần cô, hiểu rõ .”

 

Giọng nàng lạnh : “Tiểu thư hiểu điều gì?”

 

 

 

Loading...