Nhà tôi thật sự có hoàng vị cần người kế thừa - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-17 09:03:14
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

và Thẩm Trường Phong .

Trận đ.á.n.h lớn, bắt đầu .

Vừa bước phòng, còn kịp để chồng lên tiếng,

Thẩm Trường Phong lao lên , môi run rẩy, tay giơ lên buông xuống, bộ dạng như đả kích nặng nề, diễn xuất đúng chuẩn lão làng:

“Mẹ… hết … chúng chẳng còn gì nữa…”

“Cái bình hoa đập vỡ trị giá hơn 300 vạn, cộng thêm quần áo, tổng cộng hơn 500 vạn. Lương của con, tiền tiết kiệm của , cả nhà đất ở quê bán hết cũng đủ trả.”

“Mẹ, giờ hài lòng ?”

Mẹ chồng như từ ác mộng tỉnh dậy, giật bật dậy.

Bà giật điện thoại, thấy bộ dư đều bằng 0, mặt tái mét như tàu lá.

Sau đó bà bằng ánh mắt đầy oán độc:

“Chúng một nhà mà! Cô nhẫn tâm như ! Sao thể một đứa con dâu như cô…”

Rầm !

Thẩm Trường Phong quỳ sụp xuống đất, thẳng .

“Mẹ! Nếu cứ phát điên loạn, thì con nông nỗi ?”

“Con vất vả lắm mới cuộc sống , nhất quyết để con yên! Con rốt cuộc gì sai với , mà giày vò con như ?”

“Nhiễm Nhiễm ly hôn với con! Ly hôn đó, hiểu ? Vợ con còn, con cái còn, nhà cửa xe cộ cũng chẳng còn! Mẹ lòng ?!”

Mẹ chồng dọa đến run rẩy, lắp bắp sang :

“Ly… ly hôn? Không thể nào… các con lừa thể nào…”

“Sao thể?”

Thẩm Trường Phong dùng tay áo thấm nước hành lau mắt, đến đau xé ruột gan:

“Nhiễm Nhiễm tiền thế, kiểu đàn ông nào mà chẳng tìm ? Mẹ còn tưởng con là phượng hoàng vàng thật ?”

“Giờ chúng còn thiếu cô hơn 50 vạn. Không lấy thì tù đó.”

“Mẹ, tiền của ? Mau lấy trả cho Nhiễm Nhiễm . Bố mất sớm, con chỉ còn mỗi thôi. Nếu tù, con cũng sống nữa. Con theo rút tiền, từ nay về chỉ còn hai con sống với , khchú bao giờ tách rời nữa…”

8.

Mẹ chồng xúc động, run run mấp máy môi, nhưng nổi một câu chỉnh.

Bởi vì bà thật sự còn một xu nào trong tay.

“Không ly hôn! Con ngoan thì thể ly hôn ! Con vì cưới Nhiễm Nhiễm mà sáng tối đều kiếm tiền, tăng ca nghỉ, vất vả lắm cô mới chịu gả cho con. Giờ ngay cả con cũng ! Mẹ trong lòng con thật sự yêu Nhiễm Nhiễm, nếu ly hôn con sẽ đau khổ đến mức nào chứ! Không ly hôn !”

“Nhiễm Nhiễm… là sai… các con thể… thể nào…”

Trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm chồng.

Ít nhất, bà vẫn đến mức vô phương cứu chữa.

như vẫn đủ.

cho bà thêm thời gian suy nghĩ, lập tức phản bác thẳng thừng:

“Dì , đây và Trường Phong sống yên thì dì chỗ nào cũng mắt.

Giờ chúng chuẩn ly hôn , cưới ai thì cưới, sinh con nối dõi với ai cũng , vui nữa?”

“Dì , nể mặt Trường Phong là bố của đứa bé, cho hai năm ngày. Nếu gom đủ tiền, sẽ báo cảnh sát.”

Nhìn bộ dạng suy sụp của con trai, chồng thật sự sợ hãi, đầu tiên rơi nước mắt một cách chân thành.

dì Vương bên cạnh cho bà cơ hội cầu xin, lập tức gọi , nhanh gọn thu dọn bộ đồ đạc của hai con đuổi thẳng khỏi nhà.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Rầm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nha-toi-that-su-co-hoang-vi-can-nguoi-ke-thua/5.html.]

Cánh cửa đóng sập , cách biệt hai thế giới.

Thông qua camera cửa, rõ.

Mái tóc uốn đỏ ch.ói từng hống hách , giờ phút còn chút khí thế nào, bà cúi đầu con trai, rụt rè sợ sệt, một chữ cũng dám .

Phải công nhận, chồng diễn quá đạt.

Nhìn dáng vẻ hồn vía như rời khỏi xác của , nếu là đang diễn, e rằng cũng tin là thật.

“Mẹ sinh con, con ơn. bây giờ… con mệt mỏi lắm …”

Ánh mắt Thẩm Trường Phong trống rỗng, như mất hồn:

“Hơn 50 vạn… chúng kiếm bây giờ?”

“Mẹ… là chúng tìm bố nhé. Bao nhiêu năm , cũng đến lúc gia đình đoàn tụ …”

Nói xong, móc từ đế giày hai trăm tệ,

“Con mua t.h.u.ố.c đây, đợi con ở đây.”

Vừa thấy hai trăm tệ đó, chồng hoảng đến suýt ngất, vội vàng lao lên kéo c.h.ặ.t .

“Con trai, đừng dọa ! Có tiền! Chúng tiền mà!”

“Tiền của cho Tiểu Sơn bọn nó mượn , đều là một nhà, chuyện thì chắc chắn họ sẽ trả! Con đừng chuyện dại dột, còn đây mà, còn sống đây… dẫn con về nhà…”

nước mũi nước mắt tèm lem, ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Trường Phong, tay nắm c.h.ặ.t tờ hai trăm tệ buông.

Nhà họ Từ dùng con cái và chồng để tẩy não bà.

Vậy thì chúng lấy độc trị độc.

Với một như bà, còn điều gì quan trọng hơn mạng sống của con trai?

Hai trăm tệ, đủ tiền lộ phí ép bà về nhà đẻ.

Nhìn hai con họ xa dần, mở sang một camera khác.

Hai mươi năm , cả nhà ngoại của bà kéo đến cũng thể đưa bà .

Hai mươi năm , dù xã hội tiến bộ hơn nhiều, nhưng chúng vẫn thể đề phòng.

9.

Sau khi lên xe, Thẩm Trường Phong mới như sực tỉnh khỏi một cơn ác mộng, nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , giống như đang níu lấy tia hy vọng cuối cùng của đời .

“Mẹ… bọn họ sẽ trả tiền mà, đúng ? Họ sẽ lừa chúng chứ?”

“Mẹ, 50 vạn nhất định lấy .

Nhà cửa còn, tiền cũng còn, công việc của con cũng là Nhiễm Nhiễm giới thiệu cho.

Nếu lấy tiền , đời chúng coi như xong !

Con sẽ khchú bao giờ gặp con nữa…

Mẹ, con cầu xin , giúp con , ?”

Ngày chồng mất, đầu óc bà rối như một mớ bòng bong.

Những nhà chồng, nhà đẻ từng tỏ hòa nhã bỗng dưng trở mặt trong chớp mắt.

Đợi đến khi bà hồn, mắt chỉ còn đứa con trai gầy gò, đói khát.

Cuộc sống quá khổ, thật sự sống nổi.

con trai, bà dám c.h.ế.t, chỉ thể nghiến răng chịu đựng, sống lay lắt qua ngày.

Rồi nhà chồng chồng bà là bà “khắc c.h.ế.t”.

Bà bắt đầu mơ thấy chồng khuất, trong mơ ông trách bà vì chăm sóc con trai cho , vì chịu một phụ nữ , một .

Thế là bà dồn hết tâm trí con trai.

Chỉ vì chút đổi đó, nhà chồng lập tức đổi thái độ, ai nấy đều khen bà:

Người phụ nữ .

Người .

Người vợ .

Loading...