NHÀ NGOẠI KHÔNG CHIA TIỀN GIẢI TỎA, TÔI LY HÔN VỚI VỢ - 5

Cập nhật lúc: 2026-04-04 22:45:43
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang rối bời, điện thoại “rung” một cái.

 

Là bài đăng Moments của em trai cô, Lý Vĩ.

 

Một tấm ảnh chụp vô lăng mới tinh của chiếc BMW 5 Series, chìa khóa xe sáng loáng đặt ở chính giữa.

 

Dòng trạng thái : “Nhận xe! Khởi đầu mới của cuộc đời, cảm ơn ba yêu quý nhất!”

 

Bên là mấy chục lượt thích, một đống lời tung hô.

 

“Anh Vĩ trâu thật!”

 

“Được đấy, im im mà phát tài luôn!”

 

“Ông chủ kéo theo với!”

 

Lý Tĩnh chỉ thấy một ngọn lửa bùng lên từ lòng bàn chân, xộc thẳng lên đỉnh đầu.

 

8 triệu, mới cầm mấy ngày?

 

Mới mấy ngày mà đổi sang một chiếc xe mấy chục vạn?

 

Chiếc Jetta cũ của ba cô chạy gần mười năm, thời gian còn bảo sửa thêm chạy tiếp hai năm nữa.

 

“Mẹ! Mau xem !”

 

Lý Tĩnh giơ điện thoại tới mặt Trương Quế Phân.

 

“Lý Vĩ mua xe ! BMW!”

 

Trương Quế Phân ghé , chẳng những tức giận mà còn tít mắt.

 

“Ôi chao, con trai đúng là tiền đồ! Chiếc xe oai bao!

 

Lái ngoài bàn chuyện ăn, cũng bằng con mắt khác. Tiền tiêu đáng lắm!”

 

“Đáng cái gì mà đáng!” Lý Tĩnh sốt ruột, “Nó thì chuyện ăn gì để bàn chứ?

 

Công việc hiện tại của nó mỗi tháng kiếm bao nhiêu tiền, ? Số tiền là để cho nó sống đàng hoàng, để nó phung phí như !”

 

“Con kiểu gì thế hả?” Lý Kiến Quốc từ trong phòng , mặt sa sầm, “Con trai tiền trong tay, sắm sửa chút bề ngoài thì ?

 

Đó là thể diện! Sau Tiểu Vĩ chuyện lớn, chiếc xe thì ai hợp tác với nó?

 

Con là đứa con gái xuất giá, đừng lúc nào cũng thiên vị ngoài. Lo chuyện của em trai con .”

 

“Con thiên vị ngoài?” Lý Tĩnh tức đến đỏ mắt, “Trần Mặc bây giờ đòi ly hôn với con, cũng là vì tiền !

 

Mọi thì , chẳng những sốt ruột mà còn ở đây khen nó mua xe cho giỏi! Cái nhà rốt cuộc còn con nữa ?”

 

“Con la cái gì!” Lý Kiến Quốc trừng mắt, “Nó Trần Mặc ly thì cứ để nó ly!

 

Không nó, con gái Lý Kiến Quốc chẳng lẽ lấy chồng nữa ? Em trai con mới là gốc rễ của nhà , nó thì nhà mới . Con hiểu ?”

 

Lý Tĩnh bộ dạng coi thứ là chuyện đương nhiên của cha , trong lòng lạnh dần từng cơn.

 

Cô cảm thấy gia đình , càng lúc cô càng hiểu nổi nữa.

 

Cô cầm điện thoại lên, gọi thẳng cho Lý Vĩ.

 

Điện thoại đổ chuông mấy mới .

 

Đầu bên ồn ào hỗn loạn, tiếng nhạc và tiếng hò hét cụng ly.

 

“Alo, chị, thế?” Giọng Lý Vĩ mang theo vài phần đắc ý và mất kiên nhẫn.

 

“Lý Vĩ, em đang ở ? Em mua xe ?

 

Tám triệu là để cho em mua xe chơi ?” Lý Tĩnh cố nén lửa giận.

 

“Ôi dào, chị, tin chị nhanh thế. Mua , thì ?” Lý Vĩ lười biếng , “Em lái xe của chính , tiêu tiền ba em cho em, phạm pháp chứ? Em đang hát với bạn đây, ăn mừng chút thôi. Đàn ông mà, kiểu gì cũng chút thể diện.”

 

“Thể diện? Em chỉ vì khoản tiền đó mà chị với Trần Mặc đang cãi tới mức ly hôn ?”

 

Giọng Lý Tĩnh cuối cùng cũng kìm mà cao lên.

 

Đầu dây bên im lặng hai giây, vang lên tiếng đầy thờ ơ của Lý Vĩ.

 

“Ôi, chuyện to tát gì . Anh rể cũng thật là, vì chút tiền đó mà quá lên thế ?

 

Nhỏ nhen quá. Ly thì cứ ly , đầu em giới thiệu cho chị hơn, đảm bảo giàu hơn , rộng rãi hơn !”

 

“Lý Vĩ!” Lý Tĩnh gần như dám tin đây là lời em ruột , “Đó là rể em!

 

Năm năm tình cảm vợ chồng của bọn chị, trong mắt em chỉ đáng từng thôi ?”

 

“Chị, chị đừng kích động thế.” Giọng Lý Vĩ dịu xuống đôi chút, nhưng vẫn nguyên cái kiểu , “Em rể đối xử với chị tệ, nhưng đúng. Đây là tiền của nhà , một ngoài như thì tư cách gì mà chỉ tay năm ngón?

 

Với , tiền của em cũng tiêu bậy. Em với bạn bè góp vốn đầu tư một dự án, cực kỳ đáng tin, về năng lượng mới, một năm vốn, ba năm lãi gấp đôi!

 

Đợi em kiếm tiền lớn , đừng một chiếc BMW, mười chiếc em cũng mua cho chị!”

 

Nghe những “dự án lớn” viển vông trong miệng nó, lòng Lý Tĩnh càng lúc càng nặng.

 

Đứa em trai của cô, từ nhỏ mơ mộng hão huyền, gì hỏng nấy.

 

Trước đây Trần Mặc giúp đỡ, giới thiệu việc, trả thẻ tín dụng giúp nó, cuộc sống của nó mới coi như tạm .

 

Bây giờ trong tay đột nhiên nắm 8 triệu, cả con nó bay luôn lên trời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nha-ngoai-khong-chia-tien-giai-toa-toi-ly-hon-voi-vo/5.html.]

“Dự án gì? Em hiểu mà dám đầu tư ?

 

Em mang tiền trò , ba ?”

 

“Ôi dào, chị, chị lắm lời như thế.” Lý Vĩ mất kiên nhẫn, “Đây là chuyện của đàn ông, phụ nữ như chị hiểu cái gì. Chị cứ chờ em kiếm tiền mua biệt thự lớn cho chị là .

 

Thôi nữa, bạn em gọi .”

 

“Đợi !” Lý Tĩnh vội gọi nó , “Em đầu tư bao nhiêu đó ?”

 

“... Không nhiều, mắt bỏ 3 triệu để thử nước thôi.”

 

“3 triệu?!” Lý Tĩnh thấy sắp ngất, “Lý Vĩ, em điên !

 

Đó là 8 triệu, em ném một phát 3 triệu?”

 

“Cái gì mà ném? Đây gọi là đầu tư!” Giọng Lý Vĩ cũng cao lên, “Nói chị cũng hiểu ! Chị thấy em sống thì chịu ?

 

Em cho chị , đợi em thành công , ngày chị sẽ hối hận!”

 

Lý Tĩnh tức đến run , còn gì nữa, nhưng Lý Vĩ đổi giọng, trở nên cợt nhả.

 

“À đúng , chị, đến tiền thì chuyện nhờ chị.”

 

“Chuyện gì?” Lý Tĩnh dự cảm chẳng lành.

 

“Cái dự án của em mà, bây giờ xe cũng mua , mặt bằng cũng thuê , 3 triệu ném , phát hiện vẫn còn thiếu một chỗ, đại khái... còn thiếu 200 nghìn nữa.” Lý Vĩ nhẹ tênh.

 

Tim Lý Tĩnh chùng xuống.

 

“Em ý gì?”

 

“Ý em là, chị với rể chẳng vẫn còn chút tiền tiết kiệm ? Hai lương cao như , bình thường tiết kiệm, trong thẻ kiểu gì cũng mấy trăm nghìn chứ?

 

Chị cho em mượn 200 nghìn để xoay vòng, đợi dự án chia lãi em trả chị gấp đôi!”

 

“Lý Vĩ!” Tay Lý Tĩnh siết điện thoại đến trắng bệch, “Em chị với Trần Mặc ly ?

 

Bọn chị sắp ly hôn ! Bây giờ em còn mở miệng đòi tiền tiết kiệm chung của vợ chồng chị?”

 

“Ôi dào, chẳng vẫn ly .” Lý Vĩ thờ ơ, “Với , dù ly thì tiền đó chẳng chị cũng chia một nửa ?

 

Một nửa của chị cho em mượn ? Chị là chị ruột của em, chị thể thấy c.h.ế.t mà cứu . Dự án giai đoạn đầu đổ tiền , 200 nghìn thì 3 triệu coi như đổ sông đổ bể!”

 

Nghe em trai ở đầu dây bên thản nhiên đòi hỏi một cách hùng hồn như , Lý Tĩnh chỉ cảm thấy đầu óc cuồng.

 

Cô đột nhiên nhớ tới Trần Mặc.

 

Nhớ bao năm qua, mỗi em trai gây họa, đều là Trần Mặc dọn dẹp.

 

Mỗi em trai chìa tay xin tiền, Trần Mặc một lời chuyển qua.

 

Cô vẫn luôn cho rằng, đều là một nhà, giúp một tay là chuyện nên .

 

Sự nhẫn nhịn của Trần Mặc, trong mắt cô, là điều đương nhiên.

 

bây giờ, cái cây ATM cô và cả nhà cô coi là “đương nhiên” , đàn ông cô cho là “so đo” , dứt khoát rời .

 

Còn em trai ruột của cô, khi cầm 8 triệu, đầu liền vét sạch gia đình nhỏ cuối cùng của cô.

 

“Chị? Chị?

 

Chị đang ? Alo?”

 

Lý Tĩnh trả lời.

 

Cô lặng lẽ cúp điện thoại.

 

Người cô ngã vật xuống sofa, đầu óc ong ong.

 

Trương Quế Phân thấy sắc mặt cô , ghé tới hỏi: “Sao thế? Em trai con ?”

 

Lý Tĩnh ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng , miệng lẩm bẩm: “Mẹ, chúng ... sai ?”

 

Những lời Trần Mặc từng , từng câu một vang lên trong đầu cô.

 

“Em từng nghĩ, em trai em là một cái hố đáy ?”

 

“Đây chuyện tiền, mà là sự tôn trọng. Trong căn nhà , cảm nhận chút tôn trọng nào.”

 

“Lý Tĩnh, em gả cho . Em chỉ là dọn cả gia đình em cuộc sống của thôi.”

 

Trước đây, cô cảm thấy những lời ch.ói tai, là Trần Mặc chuyện bé xé to, là đang so đo.

 

bây giờ, từng câu như những nhát b.úa nhỏ, gõ vỡ thứ mà cô từng tin là đúng.

 

Kể từ cãi qua điện thoại đó, giữa chúng chiến tranh lạnh hơn một tuần.

 

Hơn một tuần , chủ động liên lạc với Lý Tĩnh.

 

cũng gọi đến nữa.

 

Trong lòng rõ, cuộc hôn nhân e rằng thật sự ly là cái chắc .

 

Chiều thứ Sáu, đang gõ code ở công ty thì điện thoại của Lý Tĩnh gọi tới.

 

do dự một chút, cuối cùng vẫn cầu thang bộ để .

 

“Trần Mặc, ba em chuyện với .” Giọng cô bình thản, cảm xúc.

 

Loading...