Khi quan sai tới phủ, phụ mẫu cam lòng, gào thét điên cuồng. Ngón tay họ cong queo như chân nhện, thò khỏi gông cùm, quờ quạng loạn xạ giữa trung.
“Hứa Ấu Nhiên, ngươi hại ch-ếc chúng ! Ngươi nghĩ ngươi còn thể gả hoàng gia ?
“Lúc sinh ngươi đáng lẽ bóp ch-ếc ngươi!
“Thanh Mạt và Thư nhi, đứa nào cũng ngoan hơn ngươi, kẻ ch-ếc là ngươi!”
Những lời mắng nhiếc thô tục của họ như cơn lũ cuốn tới, ngập tràn gian.
Gả hoàng gia.
Gả hoàng gia.
Gả hoàng gia.
Trong đầu họ, chỉ duy nhất thứ đó.
Vì nó, họ và những đứa con gái của họ trở nên điên cuồng. Ch-ếc thì ch-ếc, tàn phế thì tàn phế, , quỷ quỷ.
Đến lúc gông cùm xiềng xích, họ vẫn chịu hối cải.
Thật sự là hết t.h.u.ố.c chữa.
Ta quá khao khát gả hoàng gia.
Ta chỉ để thứ lộ ánh mặt trời, đen là đen, trắng là trắng. Tất cả hậu quả, sẵn lòng gánh chịu trong dòng sông dài của mệnh.
Hôm nay xảy quá nhiều chuyện.
Trạm Lư cưỡi ngựa tới. Hắn cũng thấy những lời c.h.ử.i rủa và gào thét của phụ mẫu .
Hắn đưa cho một chiếc mũ tai thỏ bằng lông mềm mại, dịu dàng :
“Che tai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nha-hoan-than-can-muon-hai-ch-ec-ta/c9.html.]
Ta từ chối.
“Có những chuyện thể tránh, thể trốn cũng thể né.
“Giống như hôn nhân, Hứa gia xảy những chuyện đáng hổ như , trong mắt Hoàng thượng chắc chắn còn là gia đình môn đăng hộ đối nữa. Lần , e rằng thể phụ ý của điện hạ.”
Trạm Lư ôm chiếc mũ , như đang ôm một chú mèo trắng muốt. Ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà phản chiếu trong đôi mắt trong veo như lưu ly của , rực rỡ đến mức khó phân biệt là vui buồn.
Ta thấy .
Trong bóng tối buông xuống, tiếng giống như sợi tơ mỏng của mùa xuân, khuấy động lòng , lan tràn như cỏ mọc bừng bừng.
Lòng chợt rối bời.
“Trùng hợp .
“Ta tước bỏ vương tước, giờ chỉ là một bách tính bình thường.
“Hứa tiểu thư, nàng còn nguyện ý lấy một kẻ thường dân như ?”
Ánh chiều tà cuối cùng sắp tắt. Chân trời hiện lên sắc lam nhạt hòa cùng màu xanh thẫm, đỉnh đầu những áng mây như ngàn vạn vì , lấp lánh giữa nhân gian.
Đây là một mùa xuân.
Không khí thoảng hương hoa ẩm ướt, ngẩng đầu lên là bầu trời xanh trong như nước, mặt đất ngập tràn ánh sáng. Trời càng tối, đôi mắt của Trạm Lư càng sáng, càng kiên định về phía .
Ta ánh sáng thiêu đốt, trong khoảnh khắc mất thần, thấy chính đáp: “Được.”
Phật gia câu: “Nhất vi trần lý tam thiên giới, bán sát na gian bát vạn xuân.”*
* Trong một hạt bụi chứa ba ngàn thế giới, trong nửa sát-na chứa tám vạn mùa xuân.
Hôm nay, từ cái ch-ếc đến sự sống, từ cha yêu thương đến còn ai thích, từ đau lòng đến cứng rắn như sắt đá. Ta vốn nghĩ rằng quãng thời gian ngắn ngủi thật dài đằng đẵng.
trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi mặt trời lặn và mặt trăng mọc, tám vạn mùa xuân qua. Hoa từng bông tàn lụi từng bông nở rộ, rực rỡ và lộng lẫy.
[HOÀN]