Vừa xách túi ni lông bước , một giọng quen vang lên:
“Tiểu Sơ!”
Tim thót lên.
Bác cả đang xe máy điện, rít t.h.u.ố.c, ánh mắt dán c.h.ặ.t .
đầu bỏ chạy, bước chân ngày càng nhanh.
“Tần Sơ! Đứng !” – tiếng Bác cả gầm lên phía .
rẽ con hẻm nhỏ, tim đập như trống.
Vừa kịp thở, thì đầu hẻm, Bác hai chặn sẵn.
Không còn đường lui.
Hai như hai bức tường ép ở giữa.
Bác cả giật phăng túi đồ trong tay , mì gói với xúc xích rơi vãi đầy đất.
“Đủ lông đủ cánh ? Đến nhà cũng thèm về nữa?” – ông quát. “Đi! Về với tụi tao!”
“ về!” – giật tay .
“Không do mày quyết định!” – Bác hai lao tới, bẻ mạnh tay , đau đến mức xương như gãy.
Họ lôi kéo, cưỡng ép về nhà.
Vừa bước cửa—
thấy đang sofa, nhàn nhã bóc hạt dưa.
“Đại Xuân, mày cần tao mang về .” – Bác hai đẩy .
“Quỳ xuống!” – Bác cả quát, đạp mạnh lưng , khiến quỵ xuống sàn.
ngẩng đầu, bằng ánh mắt đầy căm hận.
“Nhìn cái gì?” – bà bật dậy.
“Nuôi mày uổng công! Tao ngã thế mà mày chạy nhanh hơn thỏ, lương tâm ch.ó tha ?!”
nhạt:
“Bà lương tâm với ?”
“Lương tâm của bà gói chung với bốn triệu , cho hai bảo bối của bà nuốt sạch ?”
Ánh mắt liếc xuống đôi chân lành lặn của bà:
“Gãy xương mà dậy khỏe thế ? Sao bó bột treo lên luôn ?”
“Còn dám cãi!” – Bác cả tát thẳng mặt , miệng lập tức nếm mùi m.á.u.
“Đại Xuân,” Bác cả thở hổn hển, sang ,
“Con nhỏ nuôi thuần nữa .”
“Nó còn tâm, giữ chỉ rước họa. Chi bằng—”
Giọng ông hạ thấp, nhưng từng chữ vẫn đập tai :
“Tao quen bên núi phía tây, đang thiếu vợ.”
“Con dù cũng là sinh viên đại học, dáng dấp tạm , bán hai ba chục vạn khó.”
“Tiền đó đủ cho mày dưỡng già thoải mái.”
Toàn lạnh toát.
dám tin Bác cả.
Mẹ mím môi, cúi đầu.
Từ cổ họng bà bật một tiếng mơ hồ:
“…Ừ.”
“Được… …”
run rẩy, hận đến tận cùng.
Ánh mắt rơi con d.a.o gọt hoa quả bàn .
Hai họ vẫn đang bàn bạc chi tiết chuyện bán .
Ngay khi Bác cả đưa tay —
lao tới, chộp lấy con d.a.o, xoay ngược đặt thẳng lên cổ .
Gào lên:
“Đến đây! Không các tiền ?! Không bán ?!”
Mắt đỏ ngầu, quét qua từng khuôn mặt:
“Tiến thêm một bước nữa, c.h.ế.t ngay tại đây!”
“Để xem cảnh sát điều tra các ép đến c.h.ế.t !”
“Xem bảo bối con trai, bảo bối con gái của các còn thi công chức , còn đơn vị ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nha-giai-toa-chia-tien-toi-chi-duoc-chia-trach-nhiem-cham-soc-me/3.html.]
“Tần Sơ! Mày điên ! Bỏ d.a.o xuống!” – hét, giọng biến dạng.
.
, bà lo cho .
Bà chỉ sợ—
c.h.ế.t , sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của những đứa con bà yêu nhất.
cầm c.h.ặ.t con d.a.o, lùi dần về phía cửa.
Ánh mắt rời khỏi họ.
“Đừng——gần.”
“Ai gần, liều mạng đến cùng.”
lao thẳng ngoài, đầu , chạy một mạch về nhà trọ nhỏ, kéo vali rời ngay trong đêm.
Bắt đại một chiếc taxi ven đường, yên một lời, để xe thẳng tiến về căn phòng thuê ở tỉnh thành.
Căn phòng lạnh ngắt như hầm băng.
cuộn trong chăn, đầu óc trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất lặp lặp : nhận thưởng.
Cuối cùng cũng chờ đến ngày việc đầu tiên Tết.
ngoài với sự cẩn trọng đến cực đoan.
Áo phao đen rộng thùng thình, khẩu trang che kín mũi miệng, kính râm, khăn quàng cổ kéo cao.
Nhìn gương, chẳng khác nào một con gấu đen vụng về, còn chút dấu vết của chính .
Phòng lĩnh thưởng yên tĩnh đến đáng sợ.
Khi nhân viên đặt tấm séc tay , các ngón tay cứng đờ trong giây lát.
Tim đập loạn, m.á.u nóng dồn lên đầu.
Sau khi trừ thuế, tiền thực nhận là 80 triệu.
“Cô dự định quyên góp ? Chúng thể giới thiệu vài dự án chính quy.”
Nhân viên hỏi theo đúng quy trình.
“Không.” – trả lời ngay.
Người sững , thêm một .
“Không cần.” – nhắc , cẩn thận nhét tấm séc ngăn sâu nhất trong túi.
đạo đức trói buộc, cũng tin những kênh kiểm soát .
Sau , nếu việc thiện, sẽ theo cách của .
Những ngày tiếp theo—
sống như một kẻ chạy trốn.
Lén lút nhiều ngân hàng khác , chia tiền gửi từng phần.
nghĩ đủ kín kẽ.
vẫn .
Vài ngày , , Bác cả và Bác hai xuất hiện mặt .
Ha.
Cái “chân gãy” của … hồi phục nhanh thật.
Trong đầu thoáng lóe lên nguyên nhân.
Lần cuối gửi tiền, một nhân viên cứ chằm chằm. Hình như là cùng quê.
Cuối cùng, cũng lộ từ chỗ đó.
“Tiểu Sơ!”
Mẹ nở một nụ từng thấy—
Nịnh nọt đến mức khiến buồn nôn.
Bà đưa tay định kéo :
“Mẹ tìm con mệt quá! Nghe con phát tài hả? Một gửi hẳn mười triệu?”
né sang bên.
Bác cả xoa tay, đến nỗi mắt híp :
“Người trong nhà, ai để bụng chuyện cũ. Con còn nhỏ, giữ nhiều tiền an . Đưa giữ giúp, khi cần chỉ việc một tiếng.”
Bác hai lập tức phụ họa:
“ đấy, cũng là nghĩ cho con thôi.”
màn diễn mặt, dày cuộn lên vì buồn nôn.
Họ tưởng ngu đến thế ?
Giao tiền cho họ?
Mơ .