cúp máy.
Kéo theo chiếc vali hỏng, bước vô định con phố vắng.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, dội lên lạnh thấu xương.
nhà để về.
Sự cô độc và tuyệt vọng như một tấm lưới khổng lồ, siết c.h.ặ.t lấy .
Ngay lúc nghĩ sắp cơn mưa nuốt chửng, một cái tên chợt lóe lên trong đầu—
Lý Duyệt.
Người bạn duy nhất của . Cô bạn đại học từng ngủ giường tầng năm nào.
run rẩy mở danh bạ, bấm gọi.
Điện thoại reo bắt máy.
“Alô? Tĩnh Tĩnh ? Khuya chuyện gì ?” — giọng Lý Duyệt vang lên, sáng và dứt khoát.
mở miệng, nhưng gì.
Chỉ tiếng nức nở bật .
“Tĩnh Tĩnh? Cậu thế? Cậu đang ở ?” — giọng cô lập tức gấp gáp.
địa chỉ con phố.
“Đứng yên đó! Đừng hết! Tớ tới ngay!”
Hai mươi phút , một chiếc Beetle đỏ lao tới, xé màn mưa, dừng ngay mặt .
Cửa xe bật mở, Lý Duyệt che ô lao xuống.
Nhìn ướt sũng, chật vật co ro như kẻ nhà, mắt cô lập tức bốc lửa.
“Văn Tĩnh!”
Cô kéo lòng.
“Đám khốn nạn nhà họ Cao bắt nạt ?!”
Cô cần hỏi thêm một chữ nào.
Sự tin tưởng do dự khiến nước mắt vỡ òa.
Cô nhét ghế phụ, đội mưa gom vali và đồ đạc, quẳng hết cốp .
“Ngồi yên đó, chị đưa về nhà.”
Nhà Lý Duyệt là căn hộ cao cấp giữa trung tâm, ấm áp và sáng đèn.
Cô đẩy phòng tắm, đưa áo choàng, mở nước nóng.
“Tắm . Rửa sạch hết cái xui xẻo tối nay.”
Khi ngâm trong nước ấm, mới cảm thấy trái tim đông cứng của chậm rãi tan .
… vẫn còn sống.
Tắm xong bước , Lý Duyệt chuẩn sẵn canh gừng nóng và đồ ngủ sạch.
Nhìn gương mặt , cô xót xa mặt.
“Nói . Hôm nay thằng Cao Vĩ—thứ đàn ông bám váy đó— gì ?”
kể hết.
Không sót một chi tiết.
Nghe xong, Lý Duyệt bật dậy, qua trong phòng, miệng c.h.ử.i ngừng.
“Má nó! Cả nhà đó còn gọi là ? Hút m.á.u , ăn thịt , còn cho cái ghế ăn cơm?”
“Còn thằng Cao Vĩ thì đúng là phế vật! Nếu nó là đàn ông đúng nghĩa, chịu ba năm uất ức!”
“Ly hôn! Phải ly hôn! Ở thêm một ngày là tự sát chậm!”
Cơn giận của cô đ.á.n.h thẳng chỗ vẫn né tránh.
Ngay lúc đó, điện thoại Lý Duyệt reo.
Cô màn hình, sắc mặt sầm xuống.
“Đám ch.ó má còn dám vu khống kìa!”
Cô đưa máy cho .
Trong nhóm bạn chung, Cao Vĩ đang diễn sâu:
“Không hiểu Văn Tĩnh đổi như , chỉ vì nhà ăn cơm chờ mà cô dội nước sôi lên bàn, suýt và cháu bỏng.”
“Giờ cô bỏ nhà , thật sự sắp phát điên.”
Mấy “ em ” lập tức phụ họa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nha-chong-giau-toi-an-ngon-toi-hat-nuoc-vao-ban-tiec-cho-ho-hup-chao/3.html.]
“Vĩ ca chiều vợ quá .”
“Chỉ là bữa cơm thôi mà quá lên.”
“Phụ nữ điều thật.”
giật lấy điện thoại, mở bảng tin.
Quả nhiên, Cao Đình đăng ảnh hiện trường bàn ăn.
Chú thích:
“Gia môn bất hạnh, cưới vợ điên. Có sinh là kẻ phá hoại.”
Bên là cả đống tim và bình luận.
“Loại bỏ sớm cho nhẹ .”
“Không dạy.”
Lửa giận trong bùng lên dữ dội.
Họ chỉ đuổi khỏi nhà.
Họ còn g.i.ế.c … về mặt xã hội.
“Đừng xem nữa.” Lý Duyệt ôm .
“Việc cần bây giờ là ly hôn. Và những gì thuộc về —một xu cũng mất.”
Tiền.
Lương của . Hồi môn của .
thể để họ cướp sạch.
lúc , nhớ chiếc rương gỗ cũ nhét vali ngày cưới.
Trước khi mất, bà nội từng dặn: bên trong là “bảo bối”, sẽ lúc cần.
Lúc đó để tâm.
Giờ nghĩ —
Chiếc rương đang ở góc phòng khách, dính đầy bùn nước.
nó.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ.
Như thể… thứ mới chỉ bắt đầu.
Sáng hôm , điện thoại của Cao Vĩ gọi tới ngay.
Hắn dùng đúng của .
hai chữ “chồng yêu” nhấp nháy màn hình mà chỉ thấy buồn đến đắng họng.
Vừa nhấc máy, giọng giả tình giả nghĩa của tràn sang:
“Vợ , em đang ở ? Anh lo cả đêm qua.”
“Hôm qua là sai, nên quát em, càng nên đẩy em. Em về , cũng sai , bà lớn tuổi , em đừng chấp.”
“Về nhà nhé, xuống chuyện đàng hoàng, ?”
Lại bài đó.
Lúc nào cũng “đừng chấp”, lúc nào cũng “về chuyện”.
Nói chuyện gì?
Nói về việc từ nay ngoan ngoãn osin, trâu ngựa, miễn đừng bén mảng tới bàn ăn nhà các ?
thèm đáp một chữ, thẳng tay cúp máy.
Rồi một việc mà ba năm qua từng nghĩ tới—cũng từng dám .
mở danh bạ, tìm tên Cao Vĩ, bấm và ấn thẳng nút đỏ “chặn liên lạc”.
Cả thế giới lập tức im ắng.
Làm xong, thở một thật dài, cảm giác như tảng đá đè n.g.ự.c suốt mấy năm nay cuối cùng cũng nhấc một phần.
bước phòng khách, bê chiếc rương gỗ cũ lên bàn, mở nắp.
Một mùi hương lạ phảng phất bay —mùi gỗ cũ trộn với hương thảo d.ư.ợ.c dịu nhẹ.
Bên trong là mấy quyển sách đóng chỉ, bìa da bò, xếp ngay ngắn.
Quyển cùng, bìa ba chữ nét b.út lông gọn ghẽ: “Tri Vị Tập”.
mở trang đầu, đập mắt là một câu nhỏ:
“Biết vị món ăn, cũng là lòng .”
Tim như ai khẽ gõ một cái.